Bữa cơm ăn trong cảnh “mỗi người một ý đồ riêng”, vô cùng im lặng.

Cuộc trò chuyện giữa bốn người kết thúc bằng tiếng cảm thán “Oa” của Trần Kế.

Một chữ đại diện cho tất cả, tuyệt diệu vô cùng.

Mọi người đều là sinh viên, tiết kiệm lương thực là mỹ đức, dù trên bàn ăn có chuyện không vui thì cũng chẳng ai bỏ đũa đứng dậy ngay.

Dụ Ti Lý trước sau vẫn giữ im lặng. Im lặng gắp thức ăn, im lặng ăn cơm; Im lặng gắp đồ cho Hàn Thương, im lặng nhìn Hàn Thương ăn…

Mặt Hàn Thương xám xịt như tro tàn.

Không khí kỳ quái, Trần Kế ở dưới gầm bàn kéo kéo ống tay áo trái của Chu Bách Hành, Chu Bách Hành khẽ nghiêng đầu nhìn sang.

Trần Kế không động môi, dùng khẩu hình hỏi không thành tiếng: “Em nói xem Hàn… có phải sắp tiêu đời thật rồi không?”

Chu Bách Hành khẳng định chắc nịch: “Vâng.”

Trần Kế: “…”

Điện thoại hiển thị đơn hàng trà sữa đang xếp ở vị trí ngoài 60, lúc xuống lầu ra ngoài, Trần Kế thấy tiệm trà sữa đối diện nhà hàng đang có một hàng dài chờ đợi. Tiệm mới mở, làm ăn cực kỳ phát đạt.

Nắng thu buổi trưa gay gắt, anh và Chu Bách Hành trốn trong bóng râm sát vách tường để đợi.

Trà sữa làm khá nhanh, tầm mười phút sau điện thoại Trần Kế rung lên “err err”, thông báo anh đến lấy: “Em đi lấy đi.”

Chu Bách Hành đáp: “Vâng.”

Chẳng mấy chốc, cậu xách bốn ly trà sữa lớn quay lại. Trần Kế giữ lại hai ly cho Chu Bách Hành cầm, sau đó lấy một ly Caramel Macchiato nhiều đường đưa cho Hàn Thương: “Em nhớ lần trước anh uống món này, chắc chắn anh sẽ thích.”

Hàn Thương cười giả trân, nghiến răng nói: “Anh thật sự cảm ơn em đấy nhé.”

“Không có chi.” Trần Kế đưa ly cuối cùng cho Dụ Ti Lý: “Đàn anh, mời anh uống trà sữa, đừng nói em chỉ biết mời chủ tịch mà không mời anh nhé.”

Dụ Ti Lý đón lấy: “Cảm ơn.”

Trên đường phố đa phần là sinh viên của các trường đại học lân cận, ăn mặc trẻ trung rạng rỡ. Trần Kế đang có tâm trạng khá tốt, vừa nhâm nhi trà sữa vừa thỏa mãn nheo mắt ngắm cảnh đường phố.

Những chiếc lá vàng rụng xuống từ không trung, xoay vòng nhảy múa như những chú bướm hướng về phía mặt trời.

Chu Bách Hành hỏi: “Anh đang nhìn ai đấy?”

Trần Kế liếc cậu một cái: “Thần kinh.”

Cách đó không xa, Hàn Thương bị Dụ Ti Lý túm cổ áo lôi đi. Nhìn từ phía sau qua đám đông, cổ áo Hàn Thương bị lệch hẳn sang một bên, hắn khó chịu đẩy đẩy cánh tay đối phương để chỉnh lại áo, không muốn bị túm mãi như thế.

Dụ Ti Lý bị đẩy ra một lần là lại đưa tay túm tiếp, cuối cùng vươn thẳng tay choàng qua cổ Hàn Thương siết lại, lôi tuột hắn vào dưới nách mình.

Bàn tay trái của Dụ Ti Lý đặt trên vai trái Hàn Thương vòng sang bên phải, bóp lấy cằm hắn, khẽ cúi đầu nói gì đó. Hàn Thương ngước mặt lên cười tươi cầu hòa, cuối cùng còn chắp tay vái chào.

Vốn đã xem qua vô số bộ truyện manga BL, đọc qua vô số tiểu thuyết đam mỹ, những khung hình rõ nét và bùng nổ ngay lập tức dội vào đại não Trần Kế. Lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng này của Dụ Ti Lý, anh đột nhiên nở nụ cười kỳ quái đến lạ lùng.

Chu Bách Hành ngây thơ: “Anh cười gì thế?”

Trần Kế: “Anh thích thì anh cười thôi.”

Chu Bách Hành: “Vâng.”

Nhưng nghĩ đến lời của Hàn Thương vừa nói, Trần Kế lại không cười nổi nữa.

Chẳng lẽ xảy ra chuyện thật sao?

Anh cắn ống hút thở dài một tiếng.

Chu Bách Hành cau mày: “Anh không vui? Tại sao? Em thở cũng làm anh giận à?”

“Không phải…” Trần Kế cắn ống hút bẹp dí, suy nghĩ một lát rồi nói: “Em nói xem có phải hôm nay anh đã làm hơi quá đáng rồi không?”

Chu Bách Hành hỏi: “Anh đau lòng cho hắn à?”

Trần Kế: “Hàn Thương đã nói Dụ Ti Lý… lúc cái đó… thì…”

“Hắn có đau lòng cho anh không?” Chu Bách Hành lạnh lùng ngắt lời.

Trần Kế: “Hả?”

Chu Bách Hành trầm giọng nhắc nhở: “Vì hắn mà anh suýt chút nữa đã bị nhốt dưới hầm đấy. Nếu không phải anh nói đã yêu thầm em hai năm, thì giờ anh vẫn còn đang ở trong đó đấy.”

Vẻ mặt Trần Kế cứng đờ.

Anh nói: “… Em nói đúng.”

Chu Bách Hành đầy mong chờ: “Anh, giờ anh còn yêu thầm em nữa không?”

Trần Kế kiên quyết: “Không.”

Chu Bách Hành: “Thế thì hãy yêu em công khai đi.”

Trần Kế bật cười vì tức: “Anh chẳng biết gì về em cả, đi ra chỗ khác cho mát.”

Chu Bách Hành thất vọng rũ mắt xuống, Trần Kế nhìn mà thấy nghẹn lòng, lại mủi lòng: “Trà sữa của anh ngọt lắm, hay là cho em nếm thử một chút nhé?”

“Vâng.” Chu Bách Hành đón lấy, rít một hơi thật mạnh.

Trong ánh mắt không thể tin nổi và tiếng kêu lớn “Để lại cho anh một ít!” của Trần Kế, anh trân trối nhìn Chu Bách Hành hút cạn sạch ly trà sữa chỉ trong hai ngụm lớn.

Trần Kế lắc lắc ly trà sữa, chỉ còn lại vài miếng xoài và thạch dừa không hút lên nổi, anh gào lên: “Em là con rái cá đấy à!”

Chu Bách Hành nói: “Ngọt thật đấy.”

Buổi chiều hai người không có tiết, nhưng họ cũng không định đi dạo phố. Quần áo đủ mặc, thức ăn trong tủ lạnh đủ dùng, không cần mua sắm gì thêm.

Ăn no uống đủ, đường huyết tăng cao khiến người ta buồn ngủ, Trần Kế muốn ngủ trưa.

Trên đường về Chu Bách Hành lái xe, Trần Kế ngồi ghế phụ, rảnh rỗi không có việc gì, anh hiếm hoi chủ động nhắn tin cho Lưu Dương một lần.

Trần Kế: [Gặm.]

Lưu Dương: [!!!]

Lưu Dương: [Gặm cái gì cơ?!]

Lưu Dương: [Giờ mày thậm chí còn tìm được cả manga để chia sẻ với tao rồi cơ à?! Giỏi thật đấy Kế Kế, lớn khôn rồi, cha già đây rất hài lòng.]

Trần Kế: [Người thật việc thật.]

Lưu Dương: [Đậu xanh rau má, mày với Chu Bách Hành á? Mày tốt thế cơ à? Nỡ đem bản thân và em trai ra làm tư liệu chia sẻ cho tao luôn?!]

Lưu Dương: [Á á á á á Kế Kế mày tốt quá đi mất! Yêu yêu!!]

Lưu Dương: [[Xoa tay hóng hớt].jpg x18]

Trần Kế: [Không phải. Biến đi.]

Lưu Dương: [[ủy khuất].jpg]

Lưu Dương: [Thế gặm ai vậy?]

Lưu Dương: [Hàng thật không?]

Lưu Dương: [Ngọt không?]

Lưu Dương: [Tao già rồi không hợp xem ngược đâu, chỉ hóng ngọt thôi.]

Trần Kế dùng những dòng chữ ngắn gọn chia sẻ miếng đường của ngày hôm nay cho Lưu Dương. Gã hủ nam thâm niên Lưu Dương lập tức hóa thân thành gà, chỉ hận không có mặt tại hiện trường.

Phía trước là đèn đỏ, cần phải chờ, Chu Bách Hành nghiêng đầu hỏi: “Anh nhắn tin với ai thế?”

Trần Kế “cạch” một cái tắt màn hình điện thoại, nhét vào túi cất thật kỹ, như thể Chu Bách Hành sắp chồm qua hộp điều khiển trung tâm để xem trộm tin nhắn không bằng.

Anh nghiêm túc nói: “Em còn nhỏ, không được xem.”

Chu Bách Hành khựng lại, rồi sắc mặt dần dần trở nên nghiêm trọng: “Em nhỏ?”

Ánh mắt sắc lẹm, dường như giây tiếp theo cậu có thể lập tức chứng minh bản thân ngay tại chỗ.

Trần Kế nói: “Mới qua tuổi 18 có hai ba tháng, chẳng lẽ không nhỏ?”

Chu Bách Hành: “Ồ, là cái nhỏ này.”

Đèn xanh, cậu khởi động xe, nhập vào dòng xe cộ.

Hai giây sau Trần Kế mới phản ứng kịp, lắp bắp: “Em… anh…”

“Chu Bách Hành, em có thể biến lại thành cái dáng vẻ lúc trước, ngây thơ một chút, ngoan ngoãn một chút được không!” Anh tức giận quát lên: “Anh thật sự không quen với cái kiểu đầu óc toàn phế liệu như bây giờ của em đâu!”

“Không được,” Chu Bách Hành nói, “Anh phải sớm làm quen đi thôi.”

Cậu nghiêng đầu bổ sung: “Anh, không chỉ phải làm quen, mà còn phải tiếp nhận nữa.”

Trần Kế lạnh lùng nói: “Hai cái đầu gối của em, sau này đừng có mà đứng lên nữa!”

Về chuyện Chu Bách Hành biết hết mọi thứ của mình, Trần Kế đã nghĩ thông suốt, chấp nhận và không còn giận nữa, nhưng điều đó không có nghĩa là việc quản giáo Chu Bách Hành có thể bỏ qua.

Từ hôm xảy ra chuyện đến nay đã vài ngày, mỗi tối Chu Bách Hành về nhà đều phải quỳ xuống sám hối. Đến ngày thứ tư, Trần Kế đã định tha cho cậu rồi, nhưng vì hiện tại nhiều việc hai người làm riêng biệt — không tắm cùng lúc, không ngủ cùng giường — Chu Bách Hành không kiềm chế được, lúc Trần Kế tắm xong đi ra thì phát hiện Chu Bách Hành đang xem tình hình trong phòng tắm qua giám sát trên điện thoại.

Cậu hoàn toàn không sợ bị bắt quả tang, không tránh không né, cực kỳ ngang ngược.

Trần Kế nhớ lúc đó mình máu dồn lên não, lao vào cướp điện thoại của Chu Bách Hành, hủy liên kết tất cả hệ thống giám sát: “Hủy cho anh!”

Chu Bách Hành: “Không.”

Rồi ngay trước mặt Trần Kế, cậu lại tự tay liên kết lại.

Camera là loại siêu nhỏ, Trần Kế tìm mấy lần vẫn không thấy vị trí cụ thể. Sau khi làm rõ mọi chuyện, anh bảo Chu Bách Hành lấy camera ra đập nát, Chu Bách Hành vẫn nói: “Không. Sau này nếu anh lại không về nhà mà lừa em là đã về rồi thì sao? Những thứ này là bằng chứng.”

Trần Kế lấy gối đập vào đầu Chu Bách Hành.

Chu Bách Hành bảo anh cứ đập mạnh vào, có thể thay bằng đèn ngủ đầu giường cũng được.

Lúc vào cửa nhà là bốn giờ chiều, Chu Bách Hành dùng vân tay mở cửa, nghiêng người để Trần Kế vào trước. Sau đó cậu đi theo đóng cửa cài chốt, vào đến phòng khách thì thành thục vô cùng, kinh nghiệm đã quá đầy mình. Không đợi Trần Kế lên tiếng, cậu đã quỳ ngay ngắn bên cạnh ghế sofa, và cứ thế quỳ mà với tay lấy bình nước trên bàn trà, rót cho Trần Kế một ly nước.

“Em quỳ ở đây được không? Hay anh muốn em sang chỗ khác.” Chu Bách Hành chu đáo hỏi: “Phòng sách, phòng ngủ, hay là ban công.”

Kinh nghiệm tích lũy qua vài lần, đúng là “lợn chết không sợ nước sôi”, cậu hoàn toàn như người không có lỗi gì. Trần Kế nghiến răng nghiến lợi, cho cậu một cơ hội hối cải: “Nếu anh đi tắm nữa, em có còn nhìn trộm anh không?”

“Em nhìn một cách quang minh chính đại, không phải nhìn trộm.” Chu Bách Hành đính chính, “Vẫn nhìn.”

Trần Kế buồn bực nhìn Chu Bách Hành, thầm nghĩ: Dựa vào cái gì mà cậu ăn mặc chỉnh tề, lại còn mặc nhiều lớp thế kia? Hai người không thể bình đẳng chút được sao?

Đã quỳ nhiều lần, Chu Bách Hành cảm thấy Trần Kế đã hết chiêu rồi, không còn trò gì mới nữa. Mà nếu có, chắc chắn cũng chẳng có gì đặc sắc.

Đầu gối đàn ông có vàng, nhưng Trần Kế bảo quỳ là cậu quỳ, hoàn toàn chẳng màng đến.

Có yêu cầu khác, Chu Bách Hành cũng có thể nhanh chóng chấp nhận.

Thế rồi cậu nghe thấy anh trai nhà mình nói:

“Mặc quần áo làm gì, c** đ* ra mà quỳ.” Trần Kế nói, “Quỳ đối diện anh này.”

Giống như lần đầu tiên Trần Kế hách dịch bảo cậu “quỳ xuống”, lần thứ hai Chu Bách Hành sững người.

Cậu nhìn Trần Kế bằng ánh mắt kỳ quái, cảm thấy có chỗ nào đó rất không ổn, nhưng cậu hoàn toàn không hiểu, không rõ, chỉ đành để đầu óc rối loạn như rơi vào một màn sương mù dày đặc.

Chu Bách Hành bắt đầu cởi áo, trong lòng tự nhủ: Không thể đợi thêm được nữa, cậu phải đi tìm hiểu xem sở thích của anh trai rốt cuộc là cái gì mới được.

Có như vậy mới đánh đúng tâm lý, tăng khả năng yêu đương kết hôn của hai người lên.

Trần Kế cứ ngỡ mình đang quản giáo em trai, nào ngờ một chân đã bước xuống hố sâu, còn tự chôn mình thật chặt. Anh hoàn toàn không ngờ rằng mình đang dạy Chu Bách Hành đi ngày càng xa trên con đường b**n th**, mấy con bò cũng kéo không lại, đến khi nhận ra thì đã quá muộn màng.

Sở thích thầm kín của Chu Bách Hành đã chính thức bị kích hoạt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận