Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ
Chương 37
Chu Bách Hành thực hiện mệnh lệnh một cách triệt để, khiến Trần Kế đột nhiên cảm thấy lúng túng.
Anh cầm chiếc ly mà Chu Bách Hành vừa ấn vào tay mình. Ngụm nước lọc vừa uống xong, xuôi theo cổ họng xuống dạ dày, rõ ràng phải là nước lạnh, nhưng cơ thể anh lại như đang bị lửa đốt.
Chu Bách Hành vẫn quỳ đó, nhìn Trần Kế đang mím môi im lặng: “Anh, thế này đúng không ạ?”
Trần Kế đưa tay uống nước, “ừng ực ừng ực” một hơi hết sạch ly nước. Mắt anh liếc ngang liếc dọc, bình tĩnh nhưng tiếng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: “Ừ.”
Lúc thốt ra câu nói đó, anh chỉ muốn áp chế Chu Bách Hành, ra lệnh để thuần phục cậu, hoàn toàn không qua não. Giờ phản ứng lại, lòng Trần Kế rối bời, hoang mang không biết phải làm sao.
Sao anh có thể nói ra lời như vậy chứ? Sao có thể đưa ra mệnh lệnh kiểu đó?
Chu Bách Hành hỏi: “Anh, anh còn cần em làm gì nữa không?”
Trần Kế nói: “… Không cần.”
Chu Bách Hành: “Anh còn uống nước không?”
Trần Kế: “Không uống.”
Chu Bách Hành: “Lúc về anh bảo là buồn ngủ cơ mà, muốn chợp mắt một lát không? Nếu ngủ thì cứ ngủ ở đây đi, đừng về phòng ngủ nữa.”
Trần Kế bám theo chữ “ngủ” ở cuối câu của cậu, đáp lại như cái máy: “Không ngủ.”
Chu Bách Hành gọi: “Anh…”
“Em im miệng đi.” Tâm trí Trần Kế rối như tơ vò, anh thấp giọng ngăn lại.
Chu Bách Hành rủ mi mắt: “Ồ.”
Im lặng một lát, cậu vẫn muốn nói cho hết câu: “Anh, mặt anh đỏ quá.”
“Đã bảo là câm miệng mà!” Trần Kế chộp lấy cái gối ôm đập vào mặt Chu Bách Hành, thẹn quá hóa giận, mặt đỏ tía tai.
Sau đó, anh trừng mắt nhìn chằm chằm vào một chỗ, kinh ngạc thét lên: “Chu Bách Hành, em dám—!”
Chu Bách Hành thản nhiên: “Em là người bình thường, không kiểm soát được.”
Trần Kế trợn mắt: “Em thu nó lại ngay!”
Chu Bách Hành: “Em không có khả năng đó.”
Trần Kế: “Tin anh đánh chết em không!”
Chu Bách Hành: “Em không đánh lại đâu.”
Trần Kế buông gối ôm xuống đất, đứng dậy đi thẳng về phòng ngủ để khuất mắt cho sạch nợ: “Cấm đi theo đấy.”
“Rầm—!”
“Cạch—!”
Cửa đóng, chốt trái.
Chu Bách Hành im lặng nhìn cánh cửa phòng đang rung lên bần bật, rồi tìm quần trong đống quần áo vứt trên thảm. Cậu lấy điện thoại ra, mở camera giám sát trong phòng ngủ.
Trần Kế ở trong phòng đi quanh bốn phía, chỉ tay vào hư không: “Nếu em dám xem trộm anh qua camera, anh sẽ đuổi em ra khỏi nhà. Sau này không chỉ đơn giản là không được tắm chung, không được ngủ chung đâu, em cứ liệu hồn đấy.”
Trong phòng ngủ, tiếng nói bình thản của Chu Bách Hành vang lên từ một hướng không xác định: “Em biết rồi, em không xem.”
Thế là, cậu tắt giám sát, ngoan ngoãn quỳ tiếp.
Báo động đã giải trừ, Trần Kế ngồi đờ đẫn trên giường như người mất hồn. Một lát sau, người anh ngửa ra phía sau, đổ ập xuống giường rồi lăn lộn qua lại, chẳng mấy chốc đã quấn chăn quanh người, gói mình thành một cái kén không dám gặp ai.
Trần Kế trốn bên trong, chỉ để lộ hai bàn tay nắm chặt góc chăn, nửa cái đầu với hai lọn tóc vểnh lên, và đôi chân chẳng biết giày đã văng đi đằng nào.
Cuối cùng anh nhích lên một chút, lại nhích thêm chút nữa để lộ đôi mắt. Sắc đỏ trên má lan tận đuôi mắt, trông như đang cực kỳ xấu hổ.
Đôi mắt đen láy đảo liên tục, cố sức trợn tròn, dường như muốn dùng ý chí đâm thủng trần nhà phòng khách để đè chết cái đứa đang phát dâm kia.
Suốt hai ngày sau đó, Trần Kế không hề nhìn thẳng vào mắt Chu Bách Hành. Nói năng làm việc vẫn như thường, mọi thứ không đổi, nhưng tuyệt đối không chạm mắt.
Về chuyện này, Chu Bách Hành hỏi: “Anh, anh đã biết chuyện em làm điều không tốt với anh lúc anh ngủ, đáng lẽ phải có kinh nghiệm rồi chứ. Nhưng bây giờ…”
Cậu nhìn chăm chú vào Trần Kế như muốn nghiên cứu, thong dong nói: “Chỉ nhìn thôi mà anh đã thẹn thùng thế rồi à? Vậy sau này anh định làm thế nào?”
Trần Kế không trả lời, anh quay người lục trong ngăn kéo lấy ra một cây kéo ít khi dùng đến. Hai lưỡi kéo lóe lên ánh bạc.
“Xoẹt, xoẹt—”
“Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt—”
Anh thử độ sắc của kéo, âm thanh thanh thúy đầy uy lực.
Chu Bách Hành lạnh lùng lùi lại một bước, những ngày sau đó đều rất yên tĩnh.
Công ty bận rộn, Chu Sóc Mẫn đã gọi mấy cuộc điện thoại. Chưa đến cuối tuần nên sau khi Chu Bách Hành tan học về nhà cũng vào phòng sách dùng máy tính mở họp trực tuyến từ xa.
Dáng vẻ chuẩn mực của một người thừa thừa kế của nhà họ Chu.
Trần Kế thấy cậu mỗi ngày hết ôm điện thoại lại cầm máy tính bảng, hoặc xách máy tính chạy quanh nhà, chẳng có gì lạ lẫm.
Chỉ thỉnh thoảng chịu không nổi, anh mới cảnh báo vài câu: “Em làm việc thì làm việc đi, đừng có đi theo anh mãi.”
“Anh lau nhà, nhấc chân lên cái coi.”
“Em định mọc rễ trên người anh luôn đấy à? Tránh xa ra một chút không được sao?”
“Anh ở ngoan trong nhà, một là không ra cửa, hai là không chạy trốn, em lo cái gì chứ, anh có phải tội phạm đâu!”
“…”
Chu Bách Hành: “Anh, em chỉ muốn ở bên anh lâu hơn một chút thôi.”
Cậu cụp mắt nói khẽ: “Em không phải đang giám sát anh, mà là em không thể rời xa anh.”
Trần Kế: “… Thôi được rồi, cứ ở đó đi.”
Một tuần sau, Trần Kế gặp lại Hàn Thương.
Hàn Thương đã nghỉ học suốt một tuần nay, xin nghỉ bệnh cả tuần.
Ngày thứ hai sau bữa “Hồng Môn Yến”, Trần Kế không thấy Hàn Thương đâu, nhắn tin không thấy trả lời, trong lòng có chút lo lắng nhưng chưa đến mức nghiêm trọng.
Ngày thứ ba vẫn không thấy đâu, Trần Kế bắt đầu tự hỏi có phải mình đã làm quá đáng thật không.
Cặp đôi cãi nhau, giải quyết trên giường là tốt nhất, nhưng nếu không giải quyết được mà dẫn đến chia tay, Trần Kế sẽ ân hận cả đời.
Ngày thứ tư vẫn biệt tăm biệt tích, Trần Kế ăn không ngon ngủ không yên, nỗi lo lắng và tự trách lạnh lẽo như nước biển đêm thu, hối hận đến xanh cả ruột.
Anh đến câu lạc bộ khiêu vũ tìm Dụ Ti Lý — hai ngày trước cũng đã đến — nhưng hắn không có mặt.
Hỏi các thành viên khác, mọi người đều bảo thường thì sinh viên năm ba đã bắt đầu đi thực tập, họ có đến trường hay không chẳng theo quy luật nào cả.
Trần Kế không biết Dụ Ti Lý và Hàn Thương ở đâu. Nghe ngóng thì biết hai người họ đã dọn ra ngoài thuê nhà từ năm hai, không ở ký túc xá.
Ngày thứ tám trời nắng rực rỡ, nhưng lòng Trần Kế lại mưa dầm mưa dề. Anh không biết đã là lần thứ bao nhiêu tự trách với Chu Bách Hành rằng lần này mình quá đáng, sau này tuyệt đối không đùa kiểu đó nữa.
Thế rồi Hàn Thương xuất hiện trong trường như một cái xác không hồn.
Hắn ngáp ngắn ngáp dài, bước chân phù phiếm, quầng thâm dưới mắt rõ mồn một mặc dù Trần Kế nhìn từ đằng xa. Dáng đi lảo đảo, nếu không phải hắn đang đi đường thẳng thì Trần Kế đã nghi ngờ Hàn Thương vừa từ quán bar bước ra, say bí tỉ nên mới đi đứng xiêu vẹo như vậy.
“Chủ tịch!” Trần Kế gọi to.
Tiết học buổi chiều của Chu Bách Hành chưa kết thúc, còn mười phút nữa mới tan, Trần Kế cưỡi xe điện nhỏ đợi sẵn. Thấy người quen, anh vội đỗ xe rồi lao tới.
Hàn Thương mệt mỏi nhướng mắt nhìn anh, thán phục chân thành: “Phấn khích thế? Ai không biết lại tưởng anh chết rồi đấy. Nhờ phúc của thằng nhóc nhà em, anh vẫn còn sống đây.”
Giọng nói chậm rãi và hơi khàn, đúng kiểu chất giọng sau một trận sốt cao.
Trần Kế ngây người: “Giọng của anh…”
“Phát sốt, hai ngày.” Hàn Thương cúi đầu, dùng tư thế quái chiêu nhìn ngược từ dưới lên, nói nửa thật nửa đùa: “Bị làm đến phát sốt đấy.”
Trần Kế cạn lời: “…”
Hàn Thương ngẩng đầu trở lại bình thường: “Cũng không hẳn hoàn toàn do sốt, mẹ nó, anh cứ phải gào thét van xin hắn mãi, ai gào mấy ngày liền mà chẳng khàn giọng, anh còn nói được là do thiên phú dị bẩm đấy.”
Cổ họng chắc chắn rất khó chịu, hắn dán một miếng băng cá nhân ngay chỗ yết hầu, bên cổ trái cũng có một miếng.
Trần Kế nhỏ giọng khuyên bảo: “Hay là anh nói ít lại đi?”
Hàn Thương cười lạnh: “Cái miệng sinh ra là để nói.”
Nghĩ đoạn, hắn lại bổ sung: “Còn làm được việc khác nữa. Nhưng thôi không phí lời với nhóc nữa đâu, ngây thơ đến phát sợ.”
Vẻ mặt cực kỳ chê bai Trần Kế.
Lâu rồi không ra ngoài, nắng đẹp, Hàn Thương lại khoan khoái ngáp một cái, vươn vai: “Em làm gì đây? Đợi thằng em trai ngoan ngoãn tan học để đi ăn cơm à?”
Trần Kế đáp: “Đúng vậy.”
Hàn Thương: “Hai đứa yêu nhau chưa?”
Trần Kế: “Chưa.”
Hàn Thương trợn mắt: “Đồ phế vật.”
Hắn vỗ vỗ ngực: “Không phải, nhóc làm thế này khiến ông tơ như anh cũng thấy mình phế vật theo đấy. Vì hai người mà anh suýt chút nữa đã đi chầu ông bà rồi, thế mà hai đứa bây vẫn chưa yêu?! Không phải nhóc yêu thầm nó à? Nhóc đã chơi hệ yêu thầm, giờ anh lại giúp nhóc thử ra Chu Bách Hành có ý đồ xấu, hai người không lập tức thiên lôi câu địa hỏa trải nghiệm niềm vui của người trưởng thành đi còn đợi cái gì nữa?!”
Trần Kế bịt miệng hắn lại bảo nói nhỏ thôi, ngượng ngùng nói: “Giữa chúng em… có chút vấn đề, xử lý xong rồi tính.”
“Hử? Vấn đề gì?” Hàn Thương hóng hớt, nheo mắt: “Không phải vấn đề nguyên tắc đấy chứ? Nó có gì đó với người khác à…”
“Không phải, không có, cả hai chúng em đều chưa có ai cả!” Trần Kế ngắt lời: “Không thể giải thích chi tiết với anh được.”
Hàn Thương gật đầu: “Không phải vấn đề nguyên tắc là được.”
Hắn ngáp không biết bao nhiêu lần, buồn ngủ đến cực hạn, chửi rủa: “Dụ Ti Lý, cái đồ chó má sung sức quá mức, không cho anh ngủ ở nhà mà bắt anh ra ngoài tìm hắn ăn cơm — anh đi đây, bái bai.”
Lúc vẫy tay, ống tay áo hoodie tụt xuống để lộ một đoạn cổ tay. Mắt Trần Kế lập tức dán chặt vào đó như thấy thứ gì không thể tưởng được, hơi thở khẽ nghẹn lại.
Vết bầm.
Một vòng tròn vết bầm tím xanh quanh cổ tay.
Ngã hay va chạm sẽ bị như thế, nhưng trên cổ tay mà lại đều đặn thế này… và trông không giống mới bị một lần, mà giống như đã bị trói nhiều lần.
Trần Kế nuốt nước bọt, run rẩy hỏi: “Anh vẫn ổn chứ?”
“Hử?” Hàn Thương không hiểu, sau khi xác định được ánh mắt của Trần Kế thì đã rõ, hắn cười một tiếng phóng khoáng: “Đoán xem anh có ổn không?”
“Xin lỗi anh nhé.” Trần Kế áy náy.
“Hả?” Hàn Thương ngơ ngác, rồi bật cười lớn, vỗ vỗ vai Trần Kế, nheo mắt đầy thỏa mãn: “Mặc dù anh đang hỏi vặn lại nhưng giọng điệu của anh rõ ràng là đang rất hạnh phúc cơ mà.”
“Đàn em à, nhóc vẫn còn non lắm. Hy vọng nhóc nhớ kỹ một câu này,” Hàn Thương lười biếng lau giọt nước mắt chảy ra vì ngáp, cười nhẹ chân thành: “Cùng một ổ chăn không ngủ ra hai loại người được đâu, anh mà không thích thì đã đá hắn từ lâu rồi, ai thèm ở đây mà chịu khổ cơ chứ.”
“Anh đi ăn với hắn đây, giờ là cơ hội thể hiện duy nhất của anh đấy. Việc ngày mai anh có được ra khỏi cửa không, ra được bao lâu, đều nằm trong vòng khảo sát cả. Tuy anh cảm thấy rất sướng nhưng cứ thế này mãi thì anh chịu không nổi, anh thật sự không muốn chết đâu.” Hắn thản nhiên cúi đầu nhìn điện thoại, rồi mắt trợn trừng nhìn kỹ lại, thất sắc kêu lên: “Sắp quá giờ rồi! Đi đây đi đây!”
Hắn chạy đi, rồi đột nhiên khựng lại, vẻ mặt vặn vẹo dừng tại chỗ một lát cho dịu đi, rồi mới tiếp tục chạy.
Vừa chạy vừa chửi: “Nhất định phải chia tay!”
“Anh, anh đang nhìn ai thế? Sao vẻ mặt lại đờ đẫn ra thế kia?” Đám đông sinh viên như cá chép qua sông từ tòa nhà dạy học tuôn ra, Chu Bách Hành xuyên qua đám đông đến bên cạnh Trần Kế, quan sát kỹ khuôn mặt anh.
Cậu nhíu mày tìm một từ thích hợp.
Trần Kế hoàn hồn: “Anh biểu hiện kinh ngạc lắm à?”
Chu Bách Hành: “Vâng.”
“Chỉ là…” Trần Kế thở dài, “Em còn nhỏ quá, không nói với em được.”
Chu Bách Hành: “…”
Chu Bách Hành lạnh mặt nói: “Anh, lần sau trước khi nói như thế, nhớ thêm tiền đề là tuổi tác còn nhỏ vào.”
Trần Kế liếc xéo Chu Bách Hành một cái, nhếch môi cười rạng rỡ.
Tháng 12 như một dải lụa, lướt qua không để lại dấu vết. Khi mùa thu còn đang mơn mởn trên mặt người thì bóng dáng mùa đông đã âm thầm cận kề.
Chưa đến Tết Dương lịch nhưng trời càng lúc càng lạnh.
Tiếng gió rít gào thổi vào mặt như dao cắt, khiến da dẻ đau rát.
Học kỳ một năm nhất không còn môn mới, chỉ còn lại ôn tập.
Lượng người đổ về thư viện tăng lên từng ngày, không còn chỗ trống, ai nấy đều bước vào giai đoạn ôn thi căng thẳng.
Có ăn Tết ngon hay không đều phụ thuộc vào việc sau mỗi môn học là chữ “Đạt” hay là “Trượt”.
Lúc lên lớp Trần Kế học hành rất nghiêm túc, tiết nào cũng ghi chép đầy đủ nên không hề lo lắng về kỳ thi cuối kỳ. Giống như thời cấp ba, khi mọi người hễ thi là cuống cuồng thì anh lại có nền tảng vững chắc, tâm lý ổn định, cứ ăn cứ uống bình thường. Ai nấy đều ngưỡng mộ trạng thái này của anh.
Dưới sự hun đúc của anh, Chu Bách Hành cũng ổn định như vậy.
Thứ Sáu, tuyết rơi nhẹ. Những hạt tuyết nhỏ lạo xạo rơi xuống, chạm vào áo lông vũ phát ra tiếng động khẽ khàng như kẹo nổ màu trắng.
Thứ Hai tuần sau là Tết Dương lịch, được nghỉ ba ngày.
“Cúi đầu xuống.” Trần Kế nói lớn. Trước cổng trường người qua kẻ lại ồn ào, toàn là sinh viên đội tuyết ra ngoài, phía đối diện là phố ăn vặt tiếng rao hàng vang dội, anh không hét lên là không được: “Tuyết rơi trúng cổ em rồi kìa, quàng khăn chặt vào.”
Chu Bách Hành ngoan ngoãn cúi đầu.
Trần Kế giúp cậu nhét lại khăn quàng cho kỹ, rồi tiếp tục đi về phía chỗ đậu xe đối diện.
Không mang ô, Chu Bách Hành đưa tay che trước trán Trần Kế để ngăn tuyết rơi vào mắt.
Thực ra chỉ có năm phút đi bộ mà hai người cứ dính lấy nhau.
Hàn Thương từ bên kia đường ló mặt ra, nhìn thấy cảnh này thì ghét bỏ quay mặt đi, phẫn nộ nói với Dụ Ti Lý: “Thế này mà vẫn chưa yêu? Hai đứa nó không phải bị bệnh nặng đấy chứ?”
Dụ Ti Lý: “Quản tốt chuyện của mình đi.”
Hàn Thương: “Em muốn về nhà.”
Dụ Ti Lý nói: “Anh vừa biên một điệu nhảy hiện đại, em đi đến phòng tập với anh trước.”
Hàn Thương xù lông: “Em có xem nữa thì cũng làm được gì đâu! Em có biết nhảy đâu, cũng không biết xoạc chân, có xem bao nhiêu lần đi nữa thì em cũng không hoàn thành được cái tư thế mà anh muốn đâu. Giờ không phải bọn Trần Kế có bệnh, mà là anh có bệnh đấy!!”
Dụ Ti Lý nói: “Nhảy xong rồi về.”
Hàn Thương: “Em không về nhà anh. Em về nhà mẹ đẻ!”
Dụ Ti Lý: “Không được, mẹ biết hôm nay em sẽ về cùng anh rồi.”
“Kia là chủ tịch Hàn Thương à?” Kính xe phủ một lớp tuyết mờ ảo, cửa sổ hạ xuống, Trần Kế cầm khăn giấy đưa tay ra ngoài lau kính ghế phụ, tò mò nhìn sang đối diện.
Hàn Thương cứ rụt tay lại không muốn đi về phía cổng trường.
“Anh ấy đang cãi nhau với đàn anh à?” Trần Kế muốn hóng hớt tí chút.
“Không biết.” Chu Bách Hành nhấn nút lên kính, Trần Kế “ơ” một tiếng vội rụt người lại, nghe thấy người đàn ông ở ghế lái nói tiếp: “Không liên quan đến anh.”
Trần Kế bảo: “Hẹp hòi.”
Chu Bách Hành nói: “Hôm nay về nhà cũ ăn cơm, mai về nhà dì, được không ạ.”
Trần Kế: “Được.”
Điều hòa trong xe bắt đầu ấm lên, Chu Bách Hành điều chỉnh hướng gió thổi vào mặt Trần Kế cho ấm áp, một lát sau mới chỉnh lại. Trần Kế khẽ khom lưng, ngồi không ra dáng ngồi, thoải mái dựa vào lưng ghế nói: “Đến nhà thì gọi anh nhé.”
Chu Bách Hành kết nối Bluetooth tìm một bản nhạc không lời nhẹ nhàng thư giãn hợp với ngày tuyết, nghe vậy liền đáp bằng giọng còn thấp hơn tiếng nhạc:
“Vâng.”
Mối quan hệ của hai người vẫn đang ở giai đoạn quản giáo và bị quản giáo. Ngoài từ đường ở nhà cũ ra, nơi Chu Bách Hành quỳ nhiều nhất chính là trước mặt Trần Kế.
Nhưng hiện tại cậu không chỉ đơn thuần là quỳ.
Mỗi lần quỳ, cậu lại đi tra tài liệu, ví dụ như: Tại sao khi quỳ lại bị yêu cầu c** s*ch quần áo.
Tiếp xúc với công ty từ sớm nên cậu đã tinh thông các loại thiết bị điện tử, nhưng những thứ vô dụng thì Chu Bách Hành chưa bao giờ chạm vào. Tra những từ khóa kỳ lạ này giống như đi vào màn sương, câu trả lời đủ loại thượng vàng hạ cám, kiểu gì cũng có.
Chu Bách Hành chưa từng trải qua chuyện này nên không biết nghe theo ai, đành lý trí không nghe theo bất cứ ai cả, tiếp tục tra sâu hơn.
Trưa hôm đó, cậu tra ra được một chút nội dung bên trong, là thứ gì đó liên quan đến các chữ cái, nội dung kỳ lạ và gây ấn tượng sâu sắc. Trong đó, cậu thấy thấp thoáng cách làm tương tự như của anh mình. Lần đầu xem chưa dám chắc, lần thứ hai xem bắt đầu nghi ngờ dao động, lần thứ ba xem đã nảy sinh tin tưởng, đến lần thứ tư xem thì Chu Bách Hành tin chắc rằng thứ mình tra được chính là cái loại vòng tròn này, suy nghĩ đó đâm chồi nảy lộc.
Thứ Bảy, Chu Bách Hành đang lười biếng nằm trên đống chăn đệm dưới sàn thì bị Trần Kế túm dậy, bắt cậu đi làm ở công ty với Chu Sóc Mẫn.
Chu Bách Hành chưa ngủ đủ nên không vui, ngồi dậy với vẻ mặt hậm hực.
Thấy vẻ mặt ngái ngủ của cậu, lại nghĩ đến việc mình vốn ngủ say, Trần Kế cảnh giác hỏi: “Đêm qua em không làm gì đấy chứ?”
Chu Bách Hành khàn giọng nói: “Em thực sự rất muốn làm gì đó. Em sắp phát điên rồi.”
Cậu nhìn Trần Kế đầy u uất hỏi: “Khi nào em mới được ngủ cùng anh, tắm cùng anh đây?”
Ý ngoài lời là chưa làm gì cả, Trần Kế hài lòng gật đầu, vỗ vỗ đầu Chu Bách Hành bảo cậu mau dậy rửa mặt, ăn sáng xong thì cút đến công ty.
Chu Bách Hành bảo anh đi cùng đến tập đoàn Chu Thị, nhưng Trần Kế chê ngoài trời lạnh nên từ chối.
Trong công ty có sưởi sàn và điều hòa, rất ấm áp, nhưng đoạn đường ra khỏi nhà thì lạnh, Trần Kế không muốn chịu rét dù chỉ một phút.
Cuối giường đặt bộ âu phục ba mảnh đi làm, áo sơ mi đã được thay bằng loại áo len cổ sơ mi màu trắng. Một chiếc cà vạt màu xanh thẫm, đôi khuy măng sét mắt mèo đá sapphire, diện trên người móc treo quần áo di động như Chu Bách Hành, khí chất tổng tài cấm dục đầy mình, chẳng giống người vừa mới trưởng thành chút nào.
Sau khi giải quyết xong một phần công việc, ở công ty cậu là Tiểu Chu tổng quyết đoán, còn ở trong văn phòng, Chu Bách Hành lại cẩn trọng dùng điện thoại lướt xem những thứ liên quan đến các chữ cái mà cậu tra được.
Ở tận nhà cũ xa xôi, Trần Kế đang xem một cuốn sách chuyên ngành múa hiện đại, xin của Trần Phục Linh tuần trước. Lúc lật sang trang mới, anh đột nhiên cảm thấy cơ thể lạnh toát, rùng mình một cái thật mạnh.
Mùa đông trời tối nhanh, Chu Bách Hành tăng ca một lát, lúc về đến nhà là bảy giờ rưỡi, ngoài cửa sổ trời đã tối đen như mực.
Dì Lưu đang làm cơm tối dưới lầu.
Chu Bách Hành đi thẳng lên lầu, đẩy cửa phòng ngủ ra, khiến Trần Kế vừa tắm xong từ phòng tắm bước ra giật nảy mình.
Anh mặc bộ đồ ngủ lông xù, chân đi dép lê lông xù, lúc quay đầu nhìn về phía cửa trông cả người anh thật mềm mại và ấm áp.
Ngược lại, Chu Bách Hành diện bộ âu phục ba mảnh màu xám sắt, thắt lưng lạnh lẽo. Mang theo hơi lạnh của mùa đông trở về, nhìn thôi đã thấy rét rồi.
Chu Bách Hành rất muốn ôm lấy Trần Kế.
Nhưng hiện tại cậu có việc chính sự cần làm.
“Anh, em biết rồi.” Cậu nói.
“Biết cái gì cơ?” Trần Kế ngơ ngác hỏi: “Biết chuyện gì?”
Chu Bách Hành nói: “Hóa ra anh thích những thứ như thế này.”
Trần Kế có linh cảm chẳng lành, Chu Bách Hành càng lại gần anh càng sợ, chân bất giác lùi lại phía sau: “Anh thích cái gì chứ? Đừng có lại gần anh, cứ đứng đó mà nói.”
Chu Bách Hành dừng bước, nhưng tay thì không dừng, cậu đặt một tay lên khóa thắt lưng, thong thả cởi ra rồi rút mạnh ra ngoài: “Hôm nay anh muốn em quỳ ở đâu? Anh có thể dùng thắt lưng quất em.”
Cậu nói: “Sức lực của anh yếu, em không cần định ra từ an toàn làm gì, nhưng sau này có lẽ anh sẽ cần dùng đến đấy. Hôm nay có cần định ra trước không?”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận