Ai quen biết Dụ Ti Lý cũng đều biết hắn gần như là một kẻ “mê nhảy múa” chính hiệu, suốt ngày quên ăn quên ngủ chỉ để nghiên cứu từng động tác nhảy múa.

Giống như hồi mới nhập học năm nhất, hắn chỉ cần nhìn một cái giữa đám đông là nhận ra ngay Trần Kế có tố chất của một vũ công, mà còn là một hạt giống cực kỳ triển vọng.

Thiên phú của hắn sau bao lần tôi luyện đã đạt đến trình độ có thể nhận diện được thiên tài.

Những việc không liên quan đến khiêu vũ, Dụ Ti Lý hoàn toàn chẳng bận tâm. Ai khơi mào chủ đề gì, hắn cũng chẳng buồn động não, đa số trường hợp là không hiểu nổi, sống khá tách biệt trong thế giới riêng của mình.

Thế nhưng, chỉ cần liên quan đến nhảy múa — và giờ có thêm một người nữa là Hàn Thương, thì bộ máy não bộ vốn dĩ chậm chạp của hắn sẽ bắt đầu khởi động và vận hành một cách điên cuồng.

Nhà hàng bên ngoài trường học vừa rẻ vừa ngon, nằm trong khả năng chi tiêu của sinh viên nên buổi trưa không còn chỗ trống.

Để thuận tiện cho cuộc “hàn huyên” sắp tới, Trần Kế đã đặt hẳn một phòng bao.

Trong lúc chờ đợi, anh cầm tờ thực đơn bằng giấy cùng xem với Chu Bách Hành, nói: “Gọi mấy món chúng ta thích ăn đi.”

Chu Bách Hành: “Vâng.”

Vừa gọi món xong, cô gái trẻ làm thêm ghi chép lại từng món, dặn họ chờ một lát rồi xuống lầu đưa thực đơn đã đánh dấu cho nhà bếp, thì Hàn Thương đẩy cửa bước vào.

Hắn liếc nhìn cách trang trí căn phòng rồi nói: “Còn đặt cả phòng bao cơ à? Trang trọng thế?”

“Hừm,” Trần Kế nói, “Mời chủ tịch đi ăn thì tất nhiên phải tâm huyết rồi.”

Hàn Thương nhướng mày, dừng lại ở cửa, khoanh tay tựa vào khung cửa, ra điều suy nghĩ mà quan sát biểu cảm của Trần Kế, cười như không cười nói: “Đàn em Trần này, sao anh cứ cảm thấy… em có vẻ không có ý tốt ấy nhỉ?”

Trần Kế phủ nhận: “Ai quen biết em cũng nói tính tình của em tốt, đừng có vu oan cho em.” Anh nghiêng vai huých nhẹ vào tay Chu Bách Hành để tìm kiếm sự đồng tình, “Phải không Tiểu Hành?”

Chu Bách Hành đáp: “Vâng.”

Hàn Thương “chậc” một tiếng: “Hai người là người một nhà, đương nhiên là cùng hội cùng thuyền rồi.”

Hắn bước vào đóng cửa, ánh mắt trêu chọc đảo qua đảo lại giữa Trần Kế và Chu Bách Hành, ăn nói bạo dạn: “Cậu em Chu ở trên giường có nghe lời không thì anh không biết, chứ ở dưới giường chắc chắn là nghe lời rồi, đúng không đàn em Trần Kế? Cái này chắc em là người có quyền lên tiếng nhất.”

Khóe môi Trần Kế nhếch lên một nụ cười giả tạo, tay siết chặt dưới gầm bàn.

Anh nhéo vào đùi Chu Bách Hành một cái. Chu Bách Hành khựng lại, liếc nhìn anh, dường như cảm thấy cái nhéo này thật khó hiểu.

Hàn Thương ngồi xuống, thức ăn chưa lên đã tự tay bóc bộ đồ ăn giá hai tệ một người, còn lấy cả đôi đũa dùng một lần miễn phí, chuyên tâm chờ ăn, uể oải nói: “Đã huấn luyện nghe lời đến thế rồi thì đương nhiên là em nói gì cũng đúng, nó sẽ đồng ý và phụ họa theo hết.”

Nhà hàng nhỏ chi phí thấp, môi trường ăn uống sạch sẽ nhưng cơ sở vật chất có phần cũ kỹ. Cửa phòng bao khi đóng chặt, nếu đẩy từ bên ngoài vào sẽ phát ra tiếng “két” kéo dài, chói tai.

Hàn Thương nghe bảo được mời ăn nên đã để bụng đói đi tới, định bụng sẽ chém Trần Kế một bữa ra trò.

Cửa mở, hắn tưởng phục viên bắt đầu lên món nên háo hức quay đầu nhìn.

Đôi đũa dùng một lần gõ nhẹ xuống bàn cho bằng đầu một chút, nếu không làm vậy thì ăn cơm cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó.

Đôi đũa của Hàn Thương vẫn còn dựng đứng trên đĩa, bị hắn kẹp chặt. Sau khi bốn mắt nhìn nhau xác nhận lại lần nữa với người vừa đến, hắn mới quay sang nhìn Trần Kế, thốt ra một câu: “Hóa ra thằng nhóc nhà em đợi anh ở đây, lòng dạ thật là độc ác mà.”

Trần Kế chào Dụ Ti Lý, nụ cười rạng rỡ kéo đến tận mang tai: “Đàn anh qua đây ngồi đi. Anh muốn ngồi cạnh em, hay là ngồi cạnh chủ tịch Hàn?”

Chu Bách Hành: “Đừng ngồi cạnh anh trai tôi.”

“Chào buổi trưa.” Dụ Ti Lý chào hỏi trước, bước vào kéo chiếc ghế gỗ màu nâu đỏ đã hơi tróc sơn ra, ngồi xuống bên cạnh Hàn Thương: “Chẳng phải bảo là về nhà rồi à?”

Hàn Thương đáp: “Chẳng phải bảo đang ở phòng tập nhảy à?”

Cả hai đồng thanh, đều không hài lòng về sự xuất hiện của đối phương ở đây.

Dụ Ti Lý nói: “Cậu ấy bảo mời tôi uống trà sữa, nói là đang đi ăn cùng cậu.”

Hàn Thương: “Cậu ấy mời tôi ăn cơm mà.”

Lại đồng thanh lần nữa.

Hàn Thương đã hiểu được ý đồ của Trần Kế, lập tức đặt đũa xuống, nắm lấy cổ tay Dụ Ti Lý định rời đi, vô cùng tỉnh táo mà nói: “Hồng Môn Yến rồi. Không ở lại đây được, chúng ta ra ngoài ăn. Đi theo tôi.”

“Món thịt heo xào mộc nhĩ có rồi đây, các món còn lại sẽ có ngay ạ. Vừa ra lò còn nóng, các bạn cẩn thận kẻo bỏng, bạn sinh viên này ngồi xuống đi, đừng chắn đường nhé.” Cô bé phục vụ bưng đĩa thịt lớn bước vào. Không gian chật hẹp, Hàn Thương bị ép phải lùi lại hai bước, rồi “uỵch” một cái lại ngồi xuống ghế.

Trần Kế ấn vai hắn lại, nói: “Chủ tịch, ăn xong rồi hãy đi.”

Sau đó hỏi ý kiến của Dụ Ti Lý, “Đàn anh, ăn xong em còn phải mời anh uống trà sữa nữa, cho em cơ hội đi.”

Chu Bách Hành ấn vào bả vai bên kia của Hàn Thương, giúp Trần Kế báo thù: “Vâng.”

Hàn Thương: “…”

Hàn Thương bật cười vì tức: “Mẹ kiếp anh…”

Hắn tò mò hỏi: “Hai đứa tụi này chưa từng công khai đúng không, em lấy thông tin từ đâu ra vậy?”

Trần Kế nói giọng cao thâm: “Trên đời này không có bức tường nào không lọt gió.”

Hàn Thương nhướng mày, gật đầu: “Được thôi.”

Hôm nay Dụ Ti Lý không chạm vào sở thích nhảy múa mà chạm vào Hàn Thương. Hắn không giống như một nam sinh đại học ngây ngô thiếu não như thường ngày, liền hỏi: “Vậy đây chính là lý do cậu cứ mãi không chịu công khai à?”

Hàn Thương mắng: “Đồ đầu gỗ! Bây giờ nhìn Trần Kế có giống người tốt không? Cậu hỏi tôi mà không hỏi xem cậu ta muốn làm gì à? Tiếp theo đây sẽ là một trận chiến ác liệt, tôi hy vọng cậu đừng có bị những lời nói nhăng nói cuội của kẻ có tâm địa xấu làm cho lạc lối.”

Trần Kế hỏi Chu Bách Hành: “Tiểu Hành, anh nhìn không giống người tốt à?”

Chu Bách Hành: “Hắn mới không phải người tốt.”

Trần Kế: “Thấy chưa.”

Hàn Thương tặc lưỡi, làm động tác tự chọc mù mắt mình: “Mẹ kiếp, tôi làm thế này để được cái gì cơ chứ.”

Thức ăn lần lượt được bưng lên, nhanh chóng lấp đầy cả bàn.

Chu Bách Hành bóc hai bộ đồ ăn và hai đôi đũa, Trần Kế nhận lấy một bộ, thong thả ăn cơm uống trà, không có vẻ gì là muốn làm khó dễ ngay.

Hàn Thương cứ ngỡ mình nghĩ nhiều, dần dần nới lỏng cảnh giác.

“— Chủ tịch,” Trần Kế hỏi với giọng điệu và thái độ tự nhiên nhất, “Anh và đàn anh ở bên nhau từ khi nào vậy?”

Hàn Thương đã nói với Trần Kế mình là người đồng tính từ lâu, nên chẳng hề ngại ngần: “Năm nhất.”

Trần Kế: “Ai theo đuổi ai thế?”

Hàn Thương: “Anh theo đuổi cậu ấy.”

Dụ Ti Lý: “Cậu theo đuổi tôi lúc nào?” Hắn thắc mắc, dường như ký ức của hai người không hề trùng khớp, “Chẳng phải là tôi theo đuổi cậu à?”

Trần Kế: “Hửm? Chuyện là thế nào?”

Hàn Thương cười, ra vẻ rất có kinh nghiệm khoe với Trần Kế: “Là anh thiết kế để cậu ấy phải theo đuổi anh — nhưng mà anh biết, là anh nảy sinh ý đồ xấu trước, nên ở góc độ của anh, coi như là anh theo đuổi cậu ấy trước.”

“Nếu hai người đã yêu nhau từ năm nhất, vậy hồi cấp ba chắc hẳn anh đào hoa lắm nhỉ,” Trần Kế bấm đốt ngón tay, “Lần trước anh nói với em là anh từng quen mấy người bạn trai rồi ấy nhỉ? 1, 2, 3, 4… Ái chà, không nhớ nổi nữa, tóm lại là rất nhiều, nhiều đến mức sự thầm thương trộm nhớ của bất kỳ ai trong mắt anh cũng đều là lộ liễu hết.”

Câu này Trần Kế nhấn giọng rất nặng, cực kỳ rõ ràng, sau đó còn khen ngợi với vẻ mặt rất chân thành: “Chủ tịch, anh lợi hại thật đấy.”

Nụ cười trên mặt Hàn Thương bỗng chốc cứng đờ.

Dụ Ti Lý hỏi: “Cậu quen nhiều bạn trai hồi cấp ba lúc nào? Chẳng phải cậu luôn ở bên cạnh tôi à?”

Trần Kế bừng tỉnh đại ngộ: “Hai người còn là bạn học cấp ba nữa à?”

Hàn Thương nghiến răng nghiến lợi, không phải chột dạ vì đám “bạn trai cũ”, mà là biết Trần Kế đã bắt đầu tung đòn tấn công: “Đúng thế, anh và Dụ Ti Lý cứ chia tay một lần là anh lại có thêm một anh người yêu cũ, có vấn đề gì không? Tính như vậy thì anh quen 12345678 người đàn ông có gì là khó đâu?”

Dụ Ti Lý nhíu mày, mặt đầy vẻ khó hiểu: “Chúng ta từng chia tay à?”

Chậm chạp đến mức đáng sợ.

Trần Kế không nhịn được cười thành tiếng.

Hàn Thương đảo mắt: “Tôi đơn phương chia tay!”

Dụ Ti Lý: “Tôi đã làm sai cái gì à?”

Trần Kế hắng giọng, nói: “Đàn anh, anh có biết chủ tịch có danh hiệu ông tơ trong trường mình không?”

Suốt ngày nếu không cắm mặt ở phòng tập của CLB Khiêu vũ thì cũng là ở bên cạnh Hàn Thương, Dụ Ti Lý gần như bị mù mờ thông tin, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài: “Ông tơ gì cơ?”

Hàn Thương cạn lời ngước nhìn trần nhà, mệt mỏi rã rời.

“Chính là…” Trần Kế giải thích ngắn gọn vài câu, rồi nói tiếp, “Chủ tịch làm ông tơ rất có tâm và có tinh thần cống hiến, anh ấy đã đi tỏ tình với rất nhiều người rồi đấy.”

Dụ Ti Lý mím môi nhìn Hàn Thương.

Lần này thì cơ thể Hàn Thương thật sự cứng đờ.

“Cách đây khoảng hai tuần, anh ấy bảo em mời uống trà sữa, còn rất chân thành nói là thích em, làm em thấy ngại quá chừng.” Trần Kế nói.

“Ê ê ê ê! Đủ rồi đấy nhé,” Hàn Thương ngắt lời, “Anh nói thế chẳng phải là vì cuộc sống hạnh phúc của thằng nhóc nhà em à, có phải thật lòng thích em đâu, em nói mấy lời này với cậu ấy là muốn phá hoại mối quan hệ của bọn anh phải không!”

Trần Kế bồi thêm ngay lập tức: “Chúng ta còn đi xem phim, đi ăn, rồi còn đi dạo phố nữa mà. Tối hôm đó anh ấy không có nhà đúng không, chắc chắn là anh không tìm thấy anh ấy rồi.”

Hàn Thương ngăn lại: “Trần Kế.”

Trần Kế: “Buổi tối anh ấy còn rủ em đi khách sạn với anh ấy nữa, ngay phía trước không xa đâu, lát nữa em có thể dẫn anh đi xem.”

Giọng Hàn Thương run run: “Trần Kế.”

Trần Kế: “Đến nửa đêm thì em có việc nên về nhà với Tiểu Hành, nhưng theo em biết thì chủ tịch không có về. Trước khi đi anh ấy còn bảo với em là đã mua rất nhiều… bao ca su…. không biết là định dùng với ai. Đàn anh, lúc đó anh có đến khách sạn không?”

Hàn Thương: “Mẹ kiếp tôi không có mua thật! Tôi chỉ đơn giản là ngủ ở khách sạn thôi mà!”

Trần Kế: “Anh tin lời anh ấy không?”

Dụ Ti Lý vẫn im lặng suốt từ nãy đến giờ.

Trần Kế: “Đàn anh, em chỉ hỏi anh một câu thôi, lúc chủ tịch đi chơi với em, đi ăn, đi dạo, uống trà sữa không về nhà, anh ấy có nói với anh không?”

Hàn Thương bổ nhào tới định bịt miệng anh lại.

Chu Bách Hành nhanh tay lẹ mắt tách Trần Kế ra, không cho anh tiếp xúc với người đàn ông khác, khó chịu nói: “Tránh xa ra chút.”

Hàn Thương: “Cậu bảo cậu ta câm miệng đi!”

Trần Kế cứ ngỡ Hàn Thương tức quá hóa liều định đánh mình, vội rụt cổ núp vào lòng Chu Bách Hành, nói: “Em có bịa đặt đâu. Đàn anh nhìn xem, anh ấy thẹn quá hóa giận rồi kìa.”

Hàn Thương gần như sụp đổ, không bịt được miệng Trần Kế thì chỉ đành bịt tai Dụ Ti Lý lại, chẳng còn màng đến liêm sỉ nữa: “Anh xin em đấy, làm ơn im miệng đi! Đừng nhìn vẻ bề ngoài của cậu ấy ngoài nhảy nhót ra thì chẳng quan tâm đến cái gì, trông cứ ngơ ngơ ngác ngác như thằng đần, nghe tiếng người không hiểu, nếu không cậu ấy cũng chẳng nói là cậu ấy theo đuổi anh hay chưa từng chia tay với anh, phản ứng chậm chạp như bị thiểu năng vậy… Nhưng mà ở trên giường cậu ấy b**n th** lắm đấy! Nếu em còn nói tiếp, cậu ấy mà nổi giận là sẽ chơi chết anh thật đấy, anh mới có hơn 20 tuổi vẫn còn trẻ lắm, anh muốn sống thêm vài năm nữa!!!!”

Hắn phẫn nộ nhìn hai con chó đực Trần Kế và Chu Bách Hành, nói: “Đúng là anh thừa hơi mới đi giúp hai đứa chúng mày! Đúng là thói đời suy đồi, lòng người khó đoán!! Lòng tốt bị coi như lòng lang dạ thú mà!!!”

Làm người không nên thấy người gặp nạn mà còn bỏ đá xuống giếng, nhưng Trần Kế nghe xong thì thấy phấn khích vô cùng: “Oa.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận