Còn ra vẻ muốn nói lại thôi, chẳng lẽ......

Ta phúc chí tâm linh*, tỏ vẻ ngạc nhiên: "Bệ hạ, ngài m.a.n.g t.h.a.i à?!"

(*福至心灵: Phúc chí tâm linh: Khi điều tốt lành đến thì đầu óc trở nên nháy bén.)

Chử Sư Vực nghiến răng nghiến lợi: "... Thừa tướng từng thấy nam nhân nào m.a.n.g t.h.a.i chưa?"

"Vậy Bệ hạ đặt tay ta lên bụng Bệ hạ là có ý gì?"

Sắc mặt Chử Sư Vực từ đỏ chuyển sang đen: "Không phải tối qua Thừa tướng bị đau nên nói mớ, nói vết thương quá đau, chỉ cần sờ cơ bụng là có thể giảm đau sao?"

Ta: "....."

Móa nó, bản chất háo sắc của ta tự động lòi ra à!

Ta lại bận rộn lần nữa.

Lần trước bận rộn, là vì tìm đường c.h.ế.t.

Lần này bận rộn, là vì tìm đường sống.

Ta nằm trên giường một tháng, cuối cùng cũng hiểu tại sao Tố Tố lại trở mặt với Chử Sư Vực.

Không phải Tố Tố ngăn cản ta trở về thế kỷ 21 nên mới nhất thời ám sát Chử Sư Vực, mà là đã lên kế hoạch từ lâu!

Chử Sư Vực không phải là con ruột của Thái hậu, chẳng qua là nửa năm trước khi Chử Sư Vực lên ngôi, tiên hoàng hậu đột nhiên rơi xuống nước c.h.ế.t, nên tiên đế đã lập Thái hậu hiện tại làm Hoàng hậu.

Tiên đế tổng cộng có hai nhi t.ử, một người là Chử Sư Vực, một người là con ruột của Thái hậu Chử Sư Li, năm nay mới bảy tuổi.

Thái hậu muốn g.i.ế.t c.h.ế.t Chử Sư Vực, để nhi t.ử bà ngồi lên long ỷ. Cho nên, vừa đóng vai "Mẫu t.ử tình thâm" với Chử Sư Vực, vừa ở sau lưng Chử Sư Vực lên kế hoạch g.i.ế.t c.h.ế.t hắn.

Nhưng Chử Sư Vực quá thận trọng, Thái hậu đã thử đầu độc, ám sát Chử Sư Vực nhưng đều thất bại, còn suýt bị bại lộ thân phận của mình.

Vì vậy, bà đã liên hợp các thế lực trong triều để gây áp lực cho Chử Sư Vực, khiến hắn phải lập Tố Tố làm Hoàng hậu, bởi vì Tố Tố cũng là người của Thái hậu.

Người bên gối, sẽ thực hiện tốt việc ám sát.

Ta thán phục nhìn hắn: "Bệ hạ, ngài còn muốn c.h.ế.t hơn so với ta, biết rõ là nàng ấy đến để ám sát ngài, vậy mà ngài vẫn muốn lấy nàng ấy."

Chử Sư Vực bình thản cười nói: "Thái hậu muốn mạng của trẫm, trẫm cũng muốn biết trong triều bà ấy rốt cuộc có bao nhiêu thế lực, tiện cho việc nhổ cỏ tận gốc."

"Vậy có phải ta đã cắt ngang kế hoạch của Bệ hạ hay không?"

Dù sao, hành động tìm c.h.ế.t của ta lúc đó đã khiến Tố Tố ch.ó cùng rứt giậu, cộng thêm khi đó Chử Sư Vực đến phủ Thừa tướng chỉ quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của ta. Cho nên, dẫn đến việc Tố Tố ra tay với Chử Sư Vực trước dự kiến, nàng ta đã bị xử t.ử ngay tại chỗ.

Chử Sư Vực nói: "Việc đó không sao cả, lần này bị cắt ngang, nhất định Thái hậu còn có lần sau. Chẳng qua là Thừa tướng khanh có thể gặp nguy hiểm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Liên quan gì đến ta?"

Chử Sư Vực nhìn ta: "Khanh ngăn cản bà ấy hại trẫm, vì phòng trừ lần sau khanh lại ngăn cản kế hoạch, bà ấy nhất định không tha cho khanh."

Ta: "!!!" Tai bay vạ gió đến quá mức đột ngột, ta có chút không tiếp nhận được.

Chử Sư Vực nhìn vẻ mặt hoảng sợ của ta, đột nhiên cúi xuống, áp môi ngay bên tai ta, nhẹ nhàng ám muội nói: "Tâm ý của khanh, trẫm đã biết, trẫm định tác thành cho khanh."

Hơi thở ấm áp của Chử Sư Vực quét qua tai ta, ta chỉ cảm thấy có một dòng điện chạy qua cơ thể mình. Đầu óc "Bùm" như bị pháo hoa nổ tung, trong muôn màu muôn vẻ đó, tất cả đều là...... mỹ sắc!

Có thể bình thường được không? Vẻ mặt ám muội của yêu nghiệt này nhìn người khác như vậy, ai mà chịu cho nổi? Ngay cả việc hỏi Chử Sư Vực muốn thành toàn cho ta cái gì, ta cũng quên luôn.

...

Ba ngày sau.

Trên điện Kim Loan, vấn đề "Lập ai làm Hoàng hậu" lại một lần nữa được đưa ra, cuối cùng ta cũng biết Chử Sư Vực nói muốn thành toàn cái gì cho ta.

Người này còn muốn thành toàn kế hoạch tìm c.h.ế.t của ta!

Bởi vì lần này Chử Sư Vực ch.ó má kia nhất quyết muốn lập ta làm Hoàng hậu!

Ta: "!"

Lập ta làm Hoàng hậu, thì mạng ch.ó của ta có thể tiếp tục nhảy nhót được không?

Trước không nói hiện tại Thái hậu đối với ta đã ghi hận trong lòng, nếu lập ta làm Hoàng hậu, kiểu gì các đại thần trong triều đình cũng muốn Chử Sư Vực lập nữ nhi, tôn nữ của họ làm Hoàng hậu, nhất định sẽ tiến hành ám sát ta.

Ta không còn là Tức Mặc Tĩnh muốn c.h.ế.t nữa, giờ ta chỉ muốn sống khỏe mạnh thôi!

Ta đang định dùng lời lẽ chính nghĩa từ chối Chử Sư Vực, các đại thần kia sau khi gặp qua sự "phách lối" của ta, ước chừng sợ ta nói một câu "Chúng ta tạo phản" lần nữa, cho nên, lần này không có một ai dám giả bộ lao lên đập đầu vào Bàn long trụ.

Chử Sư Vực vừa nói những lời này ra, các đại thần đã tự giác tính toán ngày thích hợp để thành thân, còn kéo ta quỳ xuống đất "Tạ chủ long ân".

Ta: "???"

Sao các ngươi không cố gắng đấu tranh một chút chứ!

Cái này coi như xong, mấy vị đại thần còn lén lút tung tin đồn nói ta thầm mến Bệ hạ. Cứ nhìn những thủ đoạn xui xẻo trước đây vì tìm đường c.h.ế.t mà ta làm ra, phân tích như thể tai nghe mắt thấy.

Bắt đầu phân tích lần tự sát đầu tiên của ta.

Nói lần đầu tiên ta đ.â.m đầu xuống hồ tự sát, chính là ngày đầu tiên trên điện Kim Loan tranh cãi vấn đề "Lập ai làm Hoàng hậu" không ngừng. Vì để Bệ hạ chú ý nên ta đã giày vò mình (tìm cách tự sát) suốt nửa tháng, nhưng Bệ hạ vẫn không để ý đến ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nữ Thừa Tướng Muốn Chết - Chương 6 | Đọc truyện chữ