Ta cười ha ha: "Muộn rồi, hôm nay, hoặc là ta sẽ g.i.ế.t cô nương ngài yêu, hoặc là ngài sẽ g.i.ế.t ta."

Chử Sư Vực liếc nhìn Tố Tố rồi lại nhìn ta, "Không có lựa chọn thứ ba sao?"

"Chọn một trong hai, không có lựa chọn thứ ba!" Ta hét lớn: "Chọn ngay bây giờ!"

"Nữ nhân tội gì làm khó nữ nhân chứ, khanh cách xa Tố Tố... khốn kiếp!"

Chử Sư Vực vừa phun ra một câu thô tục, ta liền phát hiện trường kiếm của mình không hiểu sao đã lọt vào tay Tố Tố, người này chính là cao thủ luyện võ!

Ui, quên mất, nàng ấy là nữ nhi Đại tướng quân!

Sau đó, thanh kiếm kia của ta lại kề lên cổ ta.

Ta:"......"

Đừng hỏi, hỏi thì xấu hổ lắm.

Nhưng mà, xấu hổ hay không xấu hổ cũng không sao, nếu Tố Tố có thể một đao kết liễu, coi như ta cũng đạt được mục đích.

Ta lập tức quay người khiêu khích Tố Tố: "Có dũng khí thì g.i.ế.t ta đi, nếu ngươi không g.i.ế.t được ta, ta liền coi thường ngươi!"

Tố Tố chắc chắn là một cô nương tốt, giỏi nhất là chuyện giúp người khác hoàn thành ước vọng.

Lúc này trường kiếm trong tay nàng tăng thêm sức lực, ta cảm thấy cổ mình nhói lên, yên tâm nhắm mắt lại. . . . . .

Nhưng chờ đã, trước khi ta hoàn toàn nhắm mắt, nghe thấy Chử Sư Vực đứt hơi khàn tiếng hét lên "Dừng tay", chỉ thấy trường kiếm trong tay Tố Tố đổi hướng, đ.â.m thẳng về phía Chử Sư Vực!

Ta: "!!!"

Tình huống gì đây, bọn họ không phải là người yêu sao? Chỉ vì ngăn cản ta c.h.ế.t nên tạm thời trở mặt thành thù?!

Đến mức vậy sao?!

Nhưng trước mắt không phải là lúc để quan tâm vấn đề này.

Nói thì chậm nhưng xảy ra thì nhanh, ta phi thân về phía Chử Sư Vực đang lao về phía ta, đúng lúc trước khi trường kiếm trên tay Tố Tố đ.â.m vào tim Chử Sư Vực, ta giúp Chử Sư Vực đỡ được một kiếm kia.

Trường kiếm đ.â.m thẳng vào lưng, xuyên qua người ta.

Ta cười thầm trong lòng ba tiếng, cuối cùng đã có thể yên tâm nhắm mắt lại.

Thế kỷ 21, bà trở lại đây!

Trước khi hoàn toàn bất tỉnh, ta chỉ có một cảm giác, đau, mọe nó quá đau, sau này trở về, ta nhất định phải vứt hết d.a.o ra trong nhà ra ngoài!

Ủa, hình như ta còn nghe thấy Chử Sư Vực khản cả giọng kêu gào: "Thừa tướng, trẫm không cho phép khanh c.h.ế.t, khanh quay lại cho trẫm, không được phép trở về."

Ta: "....."

Có thể nhắm mắt xuôi tay rồi nhỉ.

Nhưng tại sao n.g.ự.c lại có chút khó chịu, nhớ lại khoảng thời gian này không hiểu sao Chử Sư Vực đối với ta rất tốt, là xảy ra chuyện gì?

Chắc là vẫn còn tiếc nuối vì lần trước không được ngủ với mỹ nam.

Ta nghĩ vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nửa tháng sau ta tỉnh lại.

Vẻ mặt mỉm cười mở mắt ra, nhìn màn giường màu sắc cổ kính trên đầu, nụ cười trên mặt dần dần cứng lại, nếu như ta không có nhìn lầm thì giờ ta đang ở trên long sàng của Chử Sư Vực!

Nhất định là phương thức ta tỉnh dậy không đúng, nếu không thì tại sao ta vẫn chưa quay trở về thế kỷ 21.

Vì vậy, ta lại nhắm mắt lại.

Mắt vừa nhắm mắt lại, bên tai vang lên một thanh âm phấn khích: "Bệ hạ, Bệ hạ, Bệ hạ, Thừa tướng đại nhân đã tỉnh rồi."

Ta: "....."

Ta tuyệt vọng mở mắt lần nữa, chỉ thấy một đám người đang vây quanh giường ta. Vì để ngăn cản ta trở lại thế kỷ 21, hẳn là đã huy động toàn bộ thái y viện!

Chử Sư Vực tiến lên nắm lấy tay ta, hốc mắt ửng đỏ: "Thừa tướng, cuối cùng khanh cũng tỉnh rồi. Có phải khó chịu ở đâu không? Cảm thấy thế nào?"

Ta chỉ có một cảm giác duy nhất là tuyệt vọng, mệt mỏi, một câu cũng không muốn nói. Mỹ nam tới hỏi, cũng chỉ muốn c.h.ế.t.

Các thái y ba chân bốn cẳng kiểm tra mạch đập, vết thương của ta, rồi nói ra một câu càng khiến ta tuyệt vọng hơn.

Thái y nói: "Bệ hạ, Thừa tướng đại nhân không còn gì đáng ngại nữa, chỉ cần nằm trên giường tĩnh dưỡng một tháng là sẽ khỏi bệnh."

Thái y trước khi ra khỏi cửa, còn lẩm bẩm một câu: "May mắn là nhát kiếm Tố Tố kia đ.â.m vào chỉ lệch một tấc, nếu không Đại La thần tiên cũng không cứu nổi. Thật là mệt c.h.ế.t lão đầu ta mà."

Ta: "....."

Ai muốn các ngươi cứu chứ!

Để tự nhiên đê!

...

Nếu cuộc đời lừa dối bạn, đừng buồn bã tuyệt vọng, dù sao ngày mai sẽ còn buồn bã và tuyệt vọng hơn.

Ngày hôm sau, hệ thống nói lời tạm biệt với ta.

【Hôm qua là ngày cuối cùng của kỳ hạn hai tháng, cô không thể quay lại thế kỷ 21, như vậy chỉ có thể ở lại đây.】

【...... Trở về...... Không trở về được?】

【Đúng rồi, dù sao cô cũng không trở về được, nên tôi cũng sẽ không làm phiền cuộc sống của cô nữa. Tạm biệt nhé!】

【......】

Ta giật mình, bật mạnh người ngồi dậy, hô to: "Trở lại đã, đừng đi, chúng ta nói chuyện đã... Xíttttt!"

Do ngồi dậy đột ngột nên đã động đến vết thương, ta đau đớn nằm xuống há hốc miệng để thở.

Tất nhiên, hệ thống đã giải trừ trói buộc với ta.

Đáp lại ta là Chử Sư Vực vừa mới đứng dậy chuẩn bị đi xử lý công việc, "Thừa tướng, trẫm không đi, trẫm sẽ ở lại đây xem tấu chương."

Nói xong, hắn lại ngồi xuống, nắm lấy tay ta, vỗ nhè nhẹ như dỗ một đứa trẻ.

Ta nhìn Chử Sư Vực với vẻ mặt đau đớn.

Có lẽ là do nhìn ánh mắt ta quá đau đớn, Chử Sư Vực có chút không đành lòng. Do dự một lúc, cầm lấy tay ta đặt lên bụng hắn, mặt hơi ửng đỏ, "Thừa tướng, trẫm... trẫm..."

Ta bị hành động của hắn làm cho m.ô.n.g lung, Chử Sư Vực cầm tay ta đặt lên bụng hắn là có ý gì?

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nữ Thừa Tướng Muốn Chết - Chương 5 | Đọc truyện chữ