Nữ Thừa Tướng Muốn Chết
Chương 4
Nhưng mà hệ thống ngăn cản ta, đúng lúc nhảy ra nói một câu: 【Thừa tướng đại nhân, nếu cô và Bệ hạ có phát sinh quan hệ, vô tình mang thai, vậy thì cô cũng chỉ có thể ở lại Đại Lương thôi.】
Ta: "!!!"
Tay bà đây cũng duỗi ra rồi, lửa cũng đốt rồi, vậy mà con lợn nhà ngươi lại dội cho ta gáo nước lạnh! Tại sao Đại Lương không có Okamoto 003* chứ!
(冈本 003: Okamoto 003: Ba Con Sói, cực siêu mỏng chỉ với 0.03mm =]]~)
Vậy hệ thống này có tác dụng gì?!
Vì để về nhà, ta chỉ có thể bỏ qua Chử Sư Vực.
Bây giờ hai chúng ta đang cùng ngồi ở bàn trà, nói đủ thử từ "Giá muối ở kinh thành tăng lên gây bất lợi cho sinh kế của người dân" đến "Tam thê tứ thiếp dễ dàng khiến các đại thần tham ô, khuyến khích chế độ một vợ một chồng."
Nhưng Chử Sư Vực không hề có ý tức giận, còn đối với đề nghị tìm c.h.ế.t của ta, vô cùng hài lòng.
"Trẫm cảm thấy Thừa tướng nói đúng, thực sự cần phải tự do hóa thị trường muối, không nên để quốc gia làm lũng đoạn. Để cho dân chúng làm chủ, đỡ cho có lão đại thần nào muốn giở thủ đoạn phạm pháp để buôn bán muối lậu."
Chử Sư Vực nói: "Chế độ một vợ một chồng cũng là một ý tưởng hay. Chỉ có một phu nhân, các đại thần cũng không cần phải tìm cách tham ô để nuôi thêm thiếp. Trẫm sẽ lấy mình làm gương, chỉ lấy một hoàng hậu, như vậy, hậu cung cũng bình yên."
Trò chuyện say sưa, Chử Sư Vực căn bản không dừng được, dứt khoát sai thị vệ mang thức ăn đêm với rượu lên.
Hắn đích thân châm cho ta một ly rượu: "Thừa tướng, tới, tối nay không say không về! Khanh nói thêm về những chính sách cần cải thiện đi. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu cải cách."
Ta: "......"
Tê liệt, tê liệt, hoàn toàn tê liệt.
Ngày hôm sau, ta tỉnh dậy trên long sàng.
Vẫn là bị Chử Sư Vực lay cho tỉnh: "Thừa tướng, đến giờ thượng triều."
Ta mở đôi mắt còn chưa tỉnh rượu, không phân biệt được đông, tây, nam, bắc. Chử Sư Vực kéo ta dậy, ấn ta ngồi trước chậu rửa mặt, sai người chỉnh trang lại cho ta rồi kéo ta đến điện Kim Loan.
Ta: "......"
Hôm nay cũng là một ngày ta muốn c.h.ế.t.
...
Ta chán nản suốt bảy ngày, mắt thấy thời gian hai tháng càng ngày càng gần, mà Chử Sư Vực ngày càng đối xử tốt với ta, đến mức ta nói gì cũng không thèm suy nghĩ mà tán đồng!
Ta có chút tuyệt vọng.
Ta không muốn ở lại Đại Lương bán mạng cho công việc đâu!
Nghĩ tới nghĩ lui, ta quyết định bí quá hóa liều, tính làm chuyện gì đó phạm pháp.
Không phải tháng sau Sư Vực sẽ ôm mỹ nhân về sao.
Á à.
Bắt cóc hoàng hậu tương lai của hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phá nhân duyên của hắn!
Ta không tin hắn còn có thể thờ ơ, không tức giận.
Ta tìm được người dò la, biết được Tố Tố thường xuyên đến Khôn Ninh cung của Thái hậu để báo cáo, kéo gần quan hệ với Thái hậu hơn.
Trước mắt sắp thành thân, nên nàng ta lại cứ rảnh rỗi là chạy đến chỗ Thái hậu để lấy lòng mẹ chồng trước.
Ta dẫn theo thị vệ trong phủ, đợi trên con đường phải đi qua Khôn Ninh cung.
Ước chừng nửa tiếng sau, Tố Tố xuất hiện, ta đá chân thị vệ của mình: "Đi, trói nàng lại mang về phủ."
Mấy tên thị vệ trố mắt nhìn nhau, một tên thị vệ tay run rẩy như mắc bệnh Parkinson, "Thừa tướng đại nhân, ở trong cung bắt cóc người sẽ rơi đầu đấy."
Ta cười đùa: "Sợ mất đầu thì làm sao bắt được sói, cứ làm đi, nói nhiều làm gì."
Đám thị vệ: "..."
Từ trong ánh mắt của đám thị vệ, ra nhìn thấy rõ một hàng chữ - Có lẽ Thừa tướng đại nhân phát điên rồi!
Trở về nhà, ta nhìn Tố Tố đang nằm trên chiếc giường nhỏ êm ái.
Chậc chậc chậc, không thể không nói, Tố Tố quả thật rất xinh đẹp, khó trách Bệ hạ lại say mê như vậy.
Một lúc sau, Tố Tố tỉnh lại.
Đôi mắt bắt đầu ngấn nước, "Thừa tướng đại nhân, ngài... ngài... ngài muốn làm gì?"
Ta cười như nữ phụ độc ác, "Ồ, làm gì sao, ngươi là yêu nghiệt gây họa cho Quốc gia, khiến Bệ hạ không quan tâm xã tắc, ham mê nữ sắc. Tất nhiên là ta muốn thay Bệ hạ dọn dẹp chướng ngại vật trên con đường trở thành minh quân thiên cổ rồi."
Tố Tố là một tiểu cô nương yếu đuối đáng thương, chực chờ rơi nước mắt.
Ta không có ý tốt an ủi nàng: "Muốn khóc thì lát nữa đi, ta đã thông báo cho Bệ rồi. Chờ đến khi Bệ hạ đến, ngươi khóc cũng không muộn đâu."
Việc này phải đợi một lúc, mà ta đợi một lúc là tận ba ngày, Chử Sư Vực mới đến.
Còn không phải đến là vì cứu người trong lòng sao.
Vậy mà câu đầu tiên sau khi hắn đến phủ Thừa tướng của ta là: "Thừa tướng, đã ba ngày khanh không thượng triều rồi, bị bệnh sao? Cần trẫm truyền thái y không?"
Ta: "?"
Ta: "!"
Ta: "....."
Má nhà ngài! Ngài có thể làm theo kịch bản một lần được không hả?!
Ngài phải phối hợp diễn với ta chứ, ngài có dám phối hợp với ta một lần không?!
Dù cho Chử Sư Vực không phối hợp nhưng ta vẫn phải diễn cho hết cảnh của mình.
Ta sai người dẫn Tố Tố lên, phách lối rút trường kiếm đã chuẩn bị từ lâu ra, kề lên cổ Tố Tố, khiêu khích nhìn Chử Sư Vực: "Thượng triều thượng triều, thượng ông nội nhà ngài ý, bà đây đã chán việc phải thượng triều hàng ngày từ lâu rồi.
Chử Sư Vực nhìn thấy dáng vẻ này của ta, cuối cùng cũng phối hợp với ta một lần, căng thẳng nhìn ta chằm chằm: "Thừa tướng, khanh đừng kích động. Nếu khanh không muốn thượng triều, thì khanh xin nghỉ phép đi, trẫm nhất định phê duyệt, thời gian bao lâu trẫm cũng phê duyệt."
Ta: "!!!"
Tay bà đây cũng duỗi ra rồi, lửa cũng đốt rồi, vậy mà con lợn nhà ngươi lại dội cho ta gáo nước lạnh! Tại sao Đại Lương không có Okamoto 003* chứ!
(冈本 003: Okamoto 003: Ba Con Sói, cực siêu mỏng chỉ với 0.03mm =]]~)
Vậy hệ thống này có tác dụng gì?!
Vì để về nhà, ta chỉ có thể bỏ qua Chử Sư Vực.
Bây giờ hai chúng ta đang cùng ngồi ở bàn trà, nói đủ thử từ "Giá muối ở kinh thành tăng lên gây bất lợi cho sinh kế của người dân" đến "Tam thê tứ thiếp dễ dàng khiến các đại thần tham ô, khuyến khích chế độ một vợ một chồng."
Nhưng Chử Sư Vực không hề có ý tức giận, còn đối với đề nghị tìm c.h.ế.t của ta, vô cùng hài lòng.
"Trẫm cảm thấy Thừa tướng nói đúng, thực sự cần phải tự do hóa thị trường muối, không nên để quốc gia làm lũng đoạn. Để cho dân chúng làm chủ, đỡ cho có lão đại thần nào muốn giở thủ đoạn phạm pháp để buôn bán muối lậu."
Chử Sư Vực nói: "Chế độ một vợ một chồng cũng là một ý tưởng hay. Chỉ có một phu nhân, các đại thần cũng không cần phải tìm cách tham ô để nuôi thêm thiếp. Trẫm sẽ lấy mình làm gương, chỉ lấy một hoàng hậu, như vậy, hậu cung cũng bình yên."
Trò chuyện say sưa, Chử Sư Vực căn bản không dừng được, dứt khoát sai thị vệ mang thức ăn đêm với rượu lên.
Hắn đích thân châm cho ta một ly rượu: "Thừa tướng, tới, tối nay không say không về! Khanh nói thêm về những chính sách cần cải thiện đi. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu cải cách."
Ta: "......"
Tê liệt, tê liệt, hoàn toàn tê liệt.
Ngày hôm sau, ta tỉnh dậy trên long sàng.
Vẫn là bị Chử Sư Vực lay cho tỉnh: "Thừa tướng, đến giờ thượng triều."
Ta mở đôi mắt còn chưa tỉnh rượu, không phân biệt được đông, tây, nam, bắc. Chử Sư Vực kéo ta dậy, ấn ta ngồi trước chậu rửa mặt, sai người chỉnh trang lại cho ta rồi kéo ta đến điện Kim Loan.
Ta: "......"
Hôm nay cũng là một ngày ta muốn c.h.ế.t.
...
Ta chán nản suốt bảy ngày, mắt thấy thời gian hai tháng càng ngày càng gần, mà Chử Sư Vực ngày càng đối xử tốt với ta, đến mức ta nói gì cũng không thèm suy nghĩ mà tán đồng!
Ta có chút tuyệt vọng.
Ta không muốn ở lại Đại Lương bán mạng cho công việc đâu!
Nghĩ tới nghĩ lui, ta quyết định bí quá hóa liều, tính làm chuyện gì đó phạm pháp.
Không phải tháng sau Sư Vực sẽ ôm mỹ nhân về sao.
Á à.
Bắt cóc hoàng hậu tương lai của hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phá nhân duyên của hắn!
Ta không tin hắn còn có thể thờ ơ, không tức giận.
Ta tìm được người dò la, biết được Tố Tố thường xuyên đến Khôn Ninh cung của Thái hậu để báo cáo, kéo gần quan hệ với Thái hậu hơn.
Trước mắt sắp thành thân, nên nàng ta lại cứ rảnh rỗi là chạy đến chỗ Thái hậu để lấy lòng mẹ chồng trước.
Ta dẫn theo thị vệ trong phủ, đợi trên con đường phải đi qua Khôn Ninh cung.
Ước chừng nửa tiếng sau, Tố Tố xuất hiện, ta đá chân thị vệ của mình: "Đi, trói nàng lại mang về phủ."
Mấy tên thị vệ trố mắt nhìn nhau, một tên thị vệ tay run rẩy như mắc bệnh Parkinson, "Thừa tướng đại nhân, ở trong cung bắt cóc người sẽ rơi đầu đấy."
Ta cười đùa: "Sợ mất đầu thì làm sao bắt được sói, cứ làm đi, nói nhiều làm gì."
Đám thị vệ: "..."
Từ trong ánh mắt của đám thị vệ, ra nhìn thấy rõ một hàng chữ - Có lẽ Thừa tướng đại nhân phát điên rồi!
Trở về nhà, ta nhìn Tố Tố đang nằm trên chiếc giường nhỏ êm ái.
Chậc chậc chậc, không thể không nói, Tố Tố quả thật rất xinh đẹp, khó trách Bệ hạ lại say mê như vậy.
Một lúc sau, Tố Tố tỉnh lại.
Đôi mắt bắt đầu ngấn nước, "Thừa tướng đại nhân, ngài... ngài... ngài muốn làm gì?"
Ta cười như nữ phụ độc ác, "Ồ, làm gì sao, ngươi là yêu nghiệt gây họa cho Quốc gia, khiến Bệ hạ không quan tâm xã tắc, ham mê nữ sắc. Tất nhiên là ta muốn thay Bệ hạ dọn dẹp chướng ngại vật trên con đường trở thành minh quân thiên cổ rồi."
Tố Tố là một tiểu cô nương yếu đuối đáng thương, chực chờ rơi nước mắt.
Ta không có ý tốt an ủi nàng: "Muốn khóc thì lát nữa đi, ta đã thông báo cho Bệ rồi. Chờ đến khi Bệ hạ đến, ngươi khóc cũng không muộn đâu."
Việc này phải đợi một lúc, mà ta đợi một lúc là tận ba ngày, Chử Sư Vực mới đến.
Còn không phải đến là vì cứu người trong lòng sao.
Vậy mà câu đầu tiên sau khi hắn đến phủ Thừa tướng của ta là: "Thừa tướng, đã ba ngày khanh không thượng triều rồi, bị bệnh sao? Cần trẫm truyền thái y không?"
Ta: "?"
Ta: "!"
Ta: "....."
Má nhà ngài! Ngài có thể làm theo kịch bản một lần được không hả?!
Ngài phải phối hợp diễn với ta chứ, ngài có dám phối hợp với ta một lần không?!
Dù cho Chử Sư Vực không phối hợp nhưng ta vẫn phải diễn cho hết cảnh của mình.
Ta sai người dẫn Tố Tố lên, phách lối rút trường kiếm đã chuẩn bị từ lâu ra, kề lên cổ Tố Tố, khiêu khích nhìn Chử Sư Vực: "Thượng triều thượng triều, thượng ông nội nhà ngài ý, bà đây đã chán việc phải thượng triều hàng ngày từ lâu rồi.
Chử Sư Vực nhìn thấy dáng vẻ này của ta, cuối cùng cũng phối hợp với ta một lần, căng thẳng nhìn ta chằm chằm: "Thừa tướng, khanh đừng kích động. Nếu khanh không muốn thượng triều, thì khanh xin nghỉ phép đi, trẫm nhất định phê duyệt, thời gian bao lâu trẫm cũng phê duyệt."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận