Nữ Thừa Tướng Muốn Chết
Chương 7
Cho nên, ta không thể làm gì khác hơn là lấy lui làm tiến, thành toàn cho Bệ hạ lập Tố Tố làm Hoàng hậu.
Sau đó, cuối cùng đã thu hút được sự chú ý của Bệ hạ, ta bắt đầu nhân lúc nửa đêm dùng sắc quyến rũ Bệ hạ! Chẳng qua Bệ hạ vững như Liễu Hạ Huệ, ta không thể thành công.Cho nên, ta dứt khoát một không làm, hai không nghỉ, bắt cóc Tố Tố, ép Bệ hạ phải lựa chọn một người giữa ta và Tố Tố.
Bệ hạ nghĩ đến ta chính là Thừa tướng do chính Tiên đế bổ nhiệm, văn võ song toàn, lại tinh thông đạo trị quốc.
Không đành lòng để cho nhân tài chạy mất, nên Bệ hạ mới bất đắc dĩ chọn ta.
Cuối cùng, có vị đại thần cảm thán: "Bệ hạ, vì giang sơn Đại Lương, chỉ có thể hy sinh nhan sắc của mình! Thê t.h.ả.m làm sao!"
Ta: "....."
Nếu không phải ta là người trong cuộc, suýt chút nữa ta cũng đã tin tin đồn này!
Quả nhiên từ khi Chử Sư Vực thành toàn cho ta, chuẩn bị lập ta làm Hoàng hậu, trong phủ ta không hôm nào được bình yên, hôm nay có thích khách bay trên nóc phòng ta, mai có thích khách gửi thư đe dọa ta.
Mà ngôn từ trong thư đe dọa cũng chả ra sao, không khác gì học sinh tiểu học: "Nhanh tới, chịu trách nhiệm về hậu quả mình gây ra đi."
Ta: "?"
Ngay cả tên cũng không để lại, ai biết ngươi là ai!
Ta mỗi ngày đều phải diễn "Cuộc chiến sinh tồn".
Móa nó đúng là cờ hó mà, lúc ta muốn c.h.ế.t, ngay cả muốn tạo phản cũng không c.h.ế.t được.
Giờ ta muốn sống, thì cả thế giới ra sức muốn mạng ta.
Rốt cuộc có nói đạo lý không vậy?!
...
Cứ như vậy trải qua thêm mấy ngày, ta thực sự không thể chịu đựng được nữa, nếu tiếp tục như vậy, thì mạng nhỏ của ta khó mà giữ được.
Vì vậy, vừa hạ triều, ta vội vàng đến gặp Chử Sư Vực để từ hôn.
Vừa bước vào Ngự thư phòng, Chử Sư Vực nhìn thấy ta, vội vàng bỏ tấu chương trên tay xuống: "Thừa tướng, vết thương của khanh đã khỏi hẳn chưa, mau qua đây trẫm xem nào."
Ta: "....."
Ta thầm nghĩ: Vết thương cũ đã khỏi hẳn rồi, nhưng nếu ngươi không giải trừ hôn ước, thì vết thương mới cũng sẽ có nhanh thôi.
Ta phải suy nghĩ xem nên nói như thế nào để từ hôn, bây giờ ta cũng không muốn c.h.ế.t nữa, vậy phải nói thế nào để có thể khiến Bệ hạ từ hôn mà không tức giận c.h.é.m đầu ta nhỉ, đây đúng là một vấn đề nan giải.
Cũng may ta có chiêu cuối cùng, ôm đùi khóc lóc!
Tay ta vừa mới ôm đùi Chử Sư Vực, còn chưa rặn ra được nước mắt, thì đã được Chử Sư Vực vươn tay đỡ ta dậy, nhìn ta với ánh mắt lo lắng hỏi: "Thừa tướng, vết thương lại đau nữa sao."
Nói xong, hắn lại nắm lấy tay ta đặt lên cơ bụng của hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt như muốn nói: "Sờ đi, trẫm cho khanh t.h.u.ố.c giảm đau miễn phí."
Ta: "!"
Cuối cùng, Chử Sư Vực còn vô cùng dịu dàng hỏi ta: "Thừa tướng, vết thương đã đỡ đau chưa?"
Mặt ta lập tức nóng bừng, cuối cùng bị sắc đẹp làm cho mê muội mà gật đầu.
Hai ta ở trong Ngự thư phòng sờ cơ bụng hết cả buổi chiều.
Đến khi ra khỏi Ngự thư phòng, ta luôn cảm giác hình như mình đã quên mất chuyện quan trọng nào đó.
Khi về đến phủ, mới nhớ ra, ta cố tình tìm gặp Chử Sư Vực để từ hôn mà!
...
Một tháng sau đó, ta đã tìm gặp Chử Sư Vực mấy lần để từ hôn, nhưng cuối cùng đều bị sắc đẹp làm cho mê muội, không nói được gì mà trở về.
Ngược lại, còn được Chử Sư Vực dẫn đi vòng quanh kinh thành.
Nghe kịch ở Lê Viên (nơi đào tạo các ca vũ trong cung), dựa vào lan can nghe mưa rơi, cưỡi ngựa ở khu vực săn b.ắ.n. Thậm chí một ngày nọ, ta đột nhiên nảy ra một ý tưởng kỳ lạ, muốn đi đến phố lớn Huyền Vũ đi ăn thịt xiên nướng, Chử Sư Vực cũng thay một thân xiêm y cải trang làm dân thường, cùng ta đứng xếp hàng như những dân chúng bình thường, không có chút hình tượng nào gặm xiên thịt bò!
Mắt thấy ngày thanh thân của chúng ta ngày càng đến gần, trong triều lời đồn liên quan đến hai chúng ta ngày càng đi xa, lúc đầu là ta thầm mến Chử Sư Vực, từ từ biến thành hai người có tình cảm với nhau, đến giờ thì lại thành câu chuyện về Chử Sư Vực đối với ta rễ đậm tình sâu!
Thậm chí ngày hôm qua, do thượng triều sớm, nên ta đã ăn thêm cái bánh bao, ngay trên điện Kim Loan ợ một tiếng, các đại thần hiểu lầm là ta có thai!
Ta: "....."
Nhưng cái này không phải trọng điểm, trọng điểm chính là thích khách tới phủ Thừa tướng chiếu cố ta ngày càng nhiều, ngay cả ban ngày cũng dám tới!
Không chỉ vậy, trên đường về phủ, ta bị người khác chụp bao bố bắt đi, lúc này ta chợt nhận ra -- đậu xanh rau má chứ, ta đang dùng tính mạng của mình để háo sắc đấy!
Mà ngay cả người bắt mình là ai, ta cũng không biết!
...
Một lúc sau, ta đã biết là ai muốn hại ta.
Thái hậu.
Thái hậu được chăm sóc cẩn thận, trông như mới ngoài ba mươi. Nữ nhân hoàng gia, tất cả đều là mỹ nhân rắn rết.
Ta quỳ dưới đất, run rẩy nhìn mà không nói lời nào, trong lòng hết sức thấp thỏm không yên.
Khoảng ba phút sau, Thái hậu mở miệng vàng ngọc ra, nhưng vừa mở miệng, đã khiến ta sững sờ.
Bà nói: "Giỏi, bây giờ lá gan càng ngày càng lớn, ngay cả Ai gia cho gọi cũng không dám tới. Làm sao, ngươi cảm thấy mình leo lên được Chử Sư Vực thì Ai gia không thể làm gì được ngươi?"
Ta:"?"
Sau đó, cuối cùng đã thu hút được sự chú ý của Bệ hạ, ta bắt đầu nhân lúc nửa đêm dùng sắc quyến rũ Bệ hạ! Chẳng qua Bệ hạ vững như Liễu Hạ Huệ, ta không thể thành công.Cho nên, ta dứt khoát một không làm, hai không nghỉ, bắt cóc Tố Tố, ép Bệ hạ phải lựa chọn một người giữa ta và Tố Tố.
Bệ hạ nghĩ đến ta chính là Thừa tướng do chính Tiên đế bổ nhiệm, văn võ song toàn, lại tinh thông đạo trị quốc.
Không đành lòng để cho nhân tài chạy mất, nên Bệ hạ mới bất đắc dĩ chọn ta.
Cuối cùng, có vị đại thần cảm thán: "Bệ hạ, vì giang sơn Đại Lương, chỉ có thể hy sinh nhan sắc của mình! Thê t.h.ả.m làm sao!"
Ta: "....."
Nếu không phải ta là người trong cuộc, suýt chút nữa ta cũng đã tin tin đồn này!
Quả nhiên từ khi Chử Sư Vực thành toàn cho ta, chuẩn bị lập ta làm Hoàng hậu, trong phủ ta không hôm nào được bình yên, hôm nay có thích khách bay trên nóc phòng ta, mai có thích khách gửi thư đe dọa ta.
Mà ngôn từ trong thư đe dọa cũng chả ra sao, không khác gì học sinh tiểu học: "Nhanh tới, chịu trách nhiệm về hậu quả mình gây ra đi."
Ta: "?"
Ngay cả tên cũng không để lại, ai biết ngươi là ai!
Ta mỗi ngày đều phải diễn "Cuộc chiến sinh tồn".
Móa nó đúng là cờ hó mà, lúc ta muốn c.h.ế.t, ngay cả muốn tạo phản cũng không c.h.ế.t được.
Giờ ta muốn sống, thì cả thế giới ra sức muốn mạng ta.
Rốt cuộc có nói đạo lý không vậy?!
...
Cứ như vậy trải qua thêm mấy ngày, ta thực sự không thể chịu đựng được nữa, nếu tiếp tục như vậy, thì mạng nhỏ của ta khó mà giữ được.
Vì vậy, vừa hạ triều, ta vội vàng đến gặp Chử Sư Vực để từ hôn.
Vừa bước vào Ngự thư phòng, Chử Sư Vực nhìn thấy ta, vội vàng bỏ tấu chương trên tay xuống: "Thừa tướng, vết thương của khanh đã khỏi hẳn chưa, mau qua đây trẫm xem nào."
Ta: "....."
Ta thầm nghĩ: Vết thương cũ đã khỏi hẳn rồi, nhưng nếu ngươi không giải trừ hôn ước, thì vết thương mới cũng sẽ có nhanh thôi.
Ta phải suy nghĩ xem nên nói như thế nào để từ hôn, bây giờ ta cũng không muốn c.h.ế.t nữa, vậy phải nói thế nào để có thể khiến Bệ hạ từ hôn mà không tức giận c.h.é.m đầu ta nhỉ, đây đúng là một vấn đề nan giải.
Cũng may ta có chiêu cuối cùng, ôm đùi khóc lóc!
Tay ta vừa mới ôm đùi Chử Sư Vực, còn chưa rặn ra được nước mắt, thì đã được Chử Sư Vực vươn tay đỡ ta dậy, nhìn ta với ánh mắt lo lắng hỏi: "Thừa tướng, vết thương lại đau nữa sao."
Nói xong, hắn lại nắm lấy tay ta đặt lên cơ bụng của hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt như muốn nói: "Sờ đi, trẫm cho khanh t.h.u.ố.c giảm đau miễn phí."
Ta: "!"
Cuối cùng, Chử Sư Vực còn vô cùng dịu dàng hỏi ta: "Thừa tướng, vết thương đã đỡ đau chưa?"
Mặt ta lập tức nóng bừng, cuối cùng bị sắc đẹp làm cho mê muội mà gật đầu.
Hai ta ở trong Ngự thư phòng sờ cơ bụng hết cả buổi chiều.
Đến khi ra khỏi Ngự thư phòng, ta luôn cảm giác hình như mình đã quên mất chuyện quan trọng nào đó.
Khi về đến phủ, mới nhớ ra, ta cố tình tìm gặp Chử Sư Vực để từ hôn mà!
...
Một tháng sau đó, ta đã tìm gặp Chử Sư Vực mấy lần để từ hôn, nhưng cuối cùng đều bị sắc đẹp làm cho mê muội, không nói được gì mà trở về.
Ngược lại, còn được Chử Sư Vực dẫn đi vòng quanh kinh thành.
Nghe kịch ở Lê Viên (nơi đào tạo các ca vũ trong cung), dựa vào lan can nghe mưa rơi, cưỡi ngựa ở khu vực săn b.ắ.n. Thậm chí một ngày nọ, ta đột nhiên nảy ra một ý tưởng kỳ lạ, muốn đi đến phố lớn Huyền Vũ đi ăn thịt xiên nướng, Chử Sư Vực cũng thay một thân xiêm y cải trang làm dân thường, cùng ta đứng xếp hàng như những dân chúng bình thường, không có chút hình tượng nào gặm xiên thịt bò!
Mắt thấy ngày thanh thân của chúng ta ngày càng đến gần, trong triều lời đồn liên quan đến hai chúng ta ngày càng đi xa, lúc đầu là ta thầm mến Chử Sư Vực, từ từ biến thành hai người có tình cảm với nhau, đến giờ thì lại thành câu chuyện về Chử Sư Vực đối với ta rễ đậm tình sâu!
Thậm chí ngày hôm qua, do thượng triều sớm, nên ta đã ăn thêm cái bánh bao, ngay trên điện Kim Loan ợ một tiếng, các đại thần hiểu lầm là ta có thai!
Ta: "....."
Nhưng cái này không phải trọng điểm, trọng điểm chính là thích khách tới phủ Thừa tướng chiếu cố ta ngày càng nhiều, ngay cả ban ngày cũng dám tới!
Không chỉ vậy, trên đường về phủ, ta bị người khác chụp bao bố bắt đi, lúc này ta chợt nhận ra -- đậu xanh rau má chứ, ta đang dùng tính mạng của mình để háo sắc đấy!
Mà ngay cả người bắt mình là ai, ta cũng không biết!
...
Một lúc sau, ta đã biết là ai muốn hại ta.
Thái hậu.
Thái hậu được chăm sóc cẩn thận, trông như mới ngoài ba mươi. Nữ nhân hoàng gia, tất cả đều là mỹ nhân rắn rết.
Ta quỳ dưới đất, run rẩy nhìn mà không nói lời nào, trong lòng hết sức thấp thỏm không yên.
Khoảng ba phút sau, Thái hậu mở miệng vàng ngọc ra, nhưng vừa mở miệng, đã khiến ta sững sờ.
Bà nói: "Giỏi, bây giờ lá gan càng ngày càng lớn, ngay cả Ai gia cho gọi cũng không dám tới. Làm sao, ngươi cảm thấy mình leo lên được Chử Sư Vực thì Ai gia không thể làm gì được ngươi?"
Ta:"?"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận