Nhưng Đồng Quý phi sẽ không tin.

Minh Huyên biết Dận Nhưng không nói dối, nhưng Đồng Quý phi sẽ không tin, các phi tần khác trong hậu cung cũng sẽ không tin!

Đồng gia thân là mẫu tộc của Hoàng thượng, làm sao có thể không muốn lưu lại huyết mạch hoàng gia của chính mình chứ? Chuyện phức tạp nhường này, Minh Huyên không muốn dính líu vào. May mà đợt này nàng được đi theo xuất cung tránh nóng, dẫu đường xá có gian nan một chút cũng cam lòng.

Cuối tháng Tư đầu tháng Năm là xuất phát, cho nên sinh nhật của Tiểu Thái t.ử định sẵn là phải tổ chức trên đường đi. Suy xét đến vấn đề này, Minh Huyên quyết định làm chút chuẩn bị.

Dâu tây thì đào cả rễ đem trồng vào chậu mang theo, cà chua hơi ửng đỏ là có thể đóng thùng gói đi, tuy rằng hương vị hái ép sẽ kém một chút, nhưng có còn hơn không.

Còn vườn táo trong cung, Minh Huyên không định đụng tới nữa, cứ để chúng tự do sinh trưởng cũng tốt. Dù sao năm nay nàng không định mang đi biếu xén ai, chỉ dự tính giữ lại cho người Vĩnh Thọ cung và Dục Khánh cung tự ăn, khỏi phải bày vẽ trò dán giấy in tranh chữ hoa hòe hoa sói như năm ngoái.

"Đây là cái gì?" Minh Huyên vạn lần không ngờ tới, Khang Hi lại sai người mang đến một xấp dày cộp giấy cắt chữ Phúc, Lộc, Thọ.

Lương Cửu Công cúi đầu, rầu rĩ đáp: "Ý Hoàng thượng là năm nay dùng những chữ này. Đương nhiên nương nương cũng có thể tự vẽ tranh viết chữ thêm ạ."

"Đây là táo của ta!" Minh Huyên lớn tiếng nhấn mạnh, dựa vào cái gì phải dán chữ của Khang Hi, ngài ấy đâu phải là không có táo?

Lương Cửu Công lén ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt phẫn nộ của Minh Huyên, vội vàng giải thích: "Nương nương phúc trạch thâm hậu, táo ngài trồng ra chất lượng tốt hơn táo trên hoàng trang rất nhiều..."

Minh Huyên không thể tin nổi: "Vì ta trồng ngon hơn nên ta phải nộp cho ngài ấy? Logic kiểu gì vậy? Ta không chịu đâu, ta còn muốn để lại tự ăn mà!"

"Năm ngàn lượng!" Lương Cửu Công vội vàng tung chiêu: "Năm ngàn lượng mua 500 quả táo của nương nương."

Một năm bổng lộc của Quý phi cũng mới có 600 lượng bạc. Nghĩ đến tương lai của mình và Dận Nhưng, Minh Huyên lập tức "túng" (rén/mềm lòng)!

Khang Hi ban cho 300 chữ Phúc, Lộc, Thọ (mỗi loại 100 chữ), còn 200 quả thừa lại thì ngài yêu cầu nàng tự xử lý...

"Làm!" Minh Huyên lập tức gọi lao động trẻ em nhà mình là Dận Chân tới. Dận Chân vừa nghe có bạc để kiếm liền nói thẳng: "Con viết cho, ba chữ này con đều biết viết. Vẽ tranh cũng được, nương nương cứ vẽ một bức đơn giản thôi, con có thể in ra vô số bản!"

"Ta muốn chia hoa hồng! Hai thành." Minh Huyên không đành lòng bóc lột Dận Chân quá mức, trực tiếp đưa ra giới hạn lợi nhuận.

Hai thành cũng coi như là ưu ái nhường mình rồi, rốt cuộc táo đâu phải của mình. Dận Chân gật đầu cái rụp, tỏ vẻ vô cùng biết đủ.

Hầu hết đều cung phụng cho Khang Hi rồi, đối với Dận Nhưng, Minh Huyên đương nhiên không thể để cậu chịu thiệt thòi.

Vườn táo của Cổn Cổn hai năm nay phát triển cực tốt. Nó và Viên Viên căn bản ăn không hết nhiều như vậy, hiện giờ vườn lại còn đang được mở rộng, nghe nói năm nay một số cây mới trồng cũng đã bắt đầu bói quả.

Rút kinh nghiệm năm ngoái lãng phí quá nhiều, Minh Huyên sau khi trưng cầu ý kiến của Dận Chân, quyết định trồng thêm cho Viên Viên và Cổn Cổn vài loại cây ăn trái khác. Để tránh lãng phí táo, nàng đành "trưng dụng" năm cây của Cổn Cổn.

"Không được!" Khi Khang Hi nghe được tin này, ngài lại sai Lương Cửu Công tới thương lượng việc trưng dụng nốt vườn trái cây của Cổn Cổn, còn táo Cổn Cổn muốn ăn thì cứ lấy từ hoàng trang đem qua. Minh Huyên và Dận Chân lập tức đồng thanh phản đối.

Nói xong, Minh Huyên và Dận Chân liếc nhau một cái, sau đó nhìn thẳng Lương Cửu Công: "Việc này tuyệt đối không được. Hoàng thượng muốn ăn bao nhiêu, ta tất nhiên vui vẻ cung phụng. Nhưng cướp đồ của Cổn Cổn? Không được! Cho đi rồi chính là cho đi, nuốt lời không phù hợp với nguyên tắc làm người của ta."

"Đúng đúng đúng, không thể ức h.i.ế.p Viên Viên và Cổn Cổn không biết nói được." Dận Chân hùa theo.

Lương Cửu Công lén nhìn Minh Huyên – người vừa mới thỏa hiệp vì năm ngàn lượng bạc ban nãy, lão gật gật đầu, không nói nhiều lời liền trở về phục mệnh.

"Ta xây cái vườn trái cây đó vì cái gì chứ? Chẳng phải vì Cổn Cổn thích ăn sao. Đã nói ra thì phải giữ lời, cho dù đối phương chỉ là một con gấu trúc." Thấy Lương Cửu Công chuồn đi rất lẹ, Minh Huyên nhịn không được cảm thán.

Dận Chân nghiêm túc gật đầu: "Nương nương nói rất đúng."

Nghe Lương Cửu Công về bẩm báo, Khang Hi lẩm bẩm: "Cho đi rồi chính là cho đi..."

Nói xong ngài liền bật cười. Hiền Quý phi dường như trước nay vẫn luôn như vậy. Ngài đường đường là một đấng quân vương, sao có thể nuốt lời không bằng một nữ nhân được? Bởi vậy Khang Hi không nhắc lại chuyện này nữa.

Minh Huyên thấp thỏm lo âu hơn nửa ngày, thấy không có người của Càn Thanh cung tới tìm phiền toái nữa mới yên tâm.

Để tỏ lòng biết ơn, Minh Huyên sai Dận Chân hái một rổ dâu tây nhỏ rửa sạch sẽ, rồi tự mình đem qua dâng cho Khang Hi.

Khang Hi rất nể mặt nhi t.ử, liên tiếp ăn mấy quả, còn trêu: "Viết mấy chữ cho trẫm xem nào, đừng hòng lấy không bạc của trẫm."

Tứ a ca đang tuổi bần cùng vội vàng dồn hết mười hai phần công lực, nghiêm túc nắn nót viết xuống ba chữ Phúc, Lộc, Thọ.

Khang Hi nhìn qua thấy cũng tạm được. Đối với một đứa con trai mới cầm b.út được nửa năm mà nói, thế này quả thực không tồi! Nhưng nếu dùng để thưởng cho triều thần thì hơi mất mặt. Vì thế, ngài đích thân viết mẫu, rồi bảo cậu bé ra một góc đứng luyện tập.

"Tiểu Tứ có muốn có một người ngạch nương không?" Nhìn nhi t.ử ngoan ngoãn ngồi đó cắm cúi viết chữ kiếm tiền giúp mình, Khang Hi sực nhớ ra cậu chẳng có mẫu tộc nào trợ cấp, nhất thời động lòng trắc ẩn bèn lên tiếng hỏi.

Ngạch nương ư?

Trong đầu Dận Chân xẹt qua bóng dáng của Hiền Quý phi. Một năm nay Thái t.ử ca ca quá đỗi bận rộn, kỳ thực vẫn luôn là Hiền Quý phi chăm sóc cho cậu. Nàng không chỉ lo chuyện miếng ăn tấm áo, mà còn quan tâm việc học, dạy cậu rất nhiều đạo lý làm người, lại dung túng cho cậu lôi ch.ó vào Vĩnh Thọ cung nô đùa phá phách.

Nhưng ngay sau đó, cậu lại nhớ đến Thái t.ử ca ca bận rộn trăm công nghìn việc mà vẫn không quên quan tâm cậu, cùng sự chiếu cố tỉ mỉ chu đáo của huynh ấy.

Vì thế Dận Chân quả quyết lắc đầu: "Không cần ạ, nhi thần có Thái t.ử ca ca là đủ rồi."

Thái t.ử ca ca thích Hiền Quý phi như vậy, nếu mình cướp nàng đi, Thái t.ử ca ca sẽ buồn lắm.

Khang Hi cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu, thấy nhi t.ử không có vẻ gì là buồn tủi nên cũng không nói thêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dận Chân cắm cúi viết một lát, chợt ngẩng đầu nhìn Khang Hi, bộc bạch: "Nhi thần từng gặp ngạch nương ruột của mình rồi, chính là Ô Nhã Đáp ứng. Nhưng mà... ánh mắt bà ấy nhìn nhi thần lạ lắm, không hề ấm áp như Thái t.ử ca ca nhìn nhi thần, thế nên nhi thần không thèm để ý đến bà ấy."

Nghe nhi t.ử thốt ra lời này, Khang Hi ngẩng lên nhìn thẳng vào cậu.

Dận Chân tiếp lời: "Thái t.ử ca ca bảo ngạch nương từng phạm lỗi lầm, nhưng chỉ cần có nhi thần và Lục đệ ở đây, Hoàng a mã nhất định sẽ chiếu cố bà ấy t.ử tế. Cho nên nhi thần không lo bà ấy bị ức h.i.ế.p."

"Đợi nhi thần lớn lên, nhi thần sẽ phụng dưỡng ngạch nương. Bây giờ nhi thần có Thái t.ử ca ca, lại được Hiền Quý phi và Hoàng a mã quan tâm che chở, thế là đủ rồi. Làm người phải biết đủ, tri túc thường lạc!" Dận Chân nói xong, lại ngoan ngoãn cúi đầu luyện chữ tiếp.

So với những đứa trẻ nhà nông, con cái thương nhân, hay cả những đứa con dòng thứ nhà các vị thúc bá mà cậu từng thấy khi xuất cung, cuộc sống của cậu đã quá đỗi sung sướng rồi. Huống hồ mình cũng đã lớn, tự dưng rước thêm một người ngạch nương về quản thúc mình, chẳng phải là tự mua dây buộc mình sao?

Nghe Dận Chân bày tỏ xong, ánh mắt Khang Hi nhìn nhi t.ử nhu hòa đi rất nhiều. Vì thế, sau khi Dận Chân cày cuốc xong số chữ viết, cậu lại dễ dàng "đào" được thêm không ít đồ xịn từ tay Hoàng a mã.

"Tiểu hỗn đản!" Khang Hi đợi cậu nhóc chạy biến đi rồi mới nhịn không được mắng yêu.

Lương Cửu Công lại thần kỳ nghe ra được sự vui mừng, tự hào hòa lẫn trong giọng điệu của Hoàng thượng.

Mang một rổ dâu tây nhỏ xíu để đổi lấy một đống đồ chơi mới lạ, tâm trạng Dận Chân vui sướng lâng lâng.

Có lẽ nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, lúc quay về Vĩnh Thọ cung, nghe cung nhân nói Minh Huyên đã ra sau Ngự Hoa viên hái đào, Dận Chân liền lật đật chạy tới tìm. Nào ngờ tới nơi lại bắt gặp Lục a ca đang đứng nói chuyện cùng Ô Nhã Đáp ứng.

Đầu tiên Dận Chân nghe thấy tiếng Dận Tộ quát tháo ầm ĩ. Cậu vốn không ưa đứa em ruột này cho lắm, sợ đứng thêm lúc nữa mình sẽ nhịn không nổi lao ra tẩn nó một trận nên định quay lưng tránh đi. Chợt cậu lại nghe thấy tiếng Ô Nhã Đáp ứng dịu dàng ân cần thăm hỏi.

Cậu kéo thị vệ trốn ra sau hòn non bộ, vểnh tai nghe bà ta thủ thỉ dặn dò Lục đệ. Cái giọng điệu đó còn dịu dàng hơn gấp trăm lần so với lúc nói chuyện với cậu.

Khi gặp cậu, bà ta chỉ răn dạy phải biết nghe lời Thái t.ử, tuyệt đối không được chọc Thái t.ử tức giận. Còn với Lục đệ, bà ta lại quan tâm tỉ mỉ từ miếng ăn, giấc ngủ, áo mặc, đi đứng...

Dận Chân ngước đầu lên nhìn trời, thầm nghĩ trong lòng: *Trên đời có những chuyện không thể cưỡng cầu, không có duyên phận thì chính là không có duyên phận.*

Đứng trên Thiên Thu các, Minh Huyên thu toàn bộ khung cảnh này vào mắt. Nàng khẽ thở dài, sai người tạo ra chút tiếng động.

Nghe thấy động, Ô Nhã Đáp ứng giật mình vội vàng bỏ đi. Dận Tộ nấn ná đôi chút rồi cũng bị ma ma theo hầu bế đi mất.

Minh Huyên đi tới, bế bổng Dận Chân lên, nhờ cậu đi hái đào giúp mình.

Hái xong một giỏ đào, đối mặt với một Dận Chân hiếm khi trầm ngâm im lặng, Minh Huyên bình thản ngồi xuống rửa đào, gọt vỏ thái nhỏ ngay trước mặt cậu.

Nàng dùng nồi sên một mẻ mứt đào đường phèn, sau đó cho thêm nước đun sôi để nguội, sữa bò tươi, cuối cùng rắc thêm chút thịt đào tươi thái hạt lựu.

"Nếm thử xem có ngon không?" Làm xong cốc nước đào, Minh Huyên múc ngay một chén đưa cho Dận Chân, cười tủm tỉm hỏi.

Dận Chân nhấp một ngụm. Nước không nóng, mùi thơm của đào ngập khoang miệng, vị ngọt thanh không hề gắt. Cậu gật đầu khen ngợi: "Ngon lắm ạ."

Vừa nhâm nhi, Dận Chân vừa nảy sinh tâm tư muốn giãi bày. Cậu liền kể cho Minh Huyên nghe về sự đối xử thiên vị khác biệt một trời một vực của Ô Nhã Đáp ứng dành cho cậu và Lục đệ.

"Ta lại thấy Tiểu Tứ nhà ta giỏi hơn Lục a ca nhiều." Minh Huyên cầm thìa múc nước, vừa uống vừa hỏi: "Lúc đọc sách, con đã học tới bài ‘Trịnh Bá khắc Đoạn vu Yên’ chưa?"

"Dạ chưa ạ." Dận Chân nhìn Minh Huyên, lắc đầu.

Minh Huyên liền kể cho cậu nghe câu chuyện lịch sử về một vị phu nhân vì sinh khó đứa con cả nên đ.â.m ra chán ghét cậu ta, dồn hết mọi tình thương cho người con thứ...

"Sự thiên vị nhất thời đâu có quyết định được số phận con người. Cuối cùng, ta tin chắc con sẽ xuất sắc hơn Lục a ca vạn lần. Những người vĩ đại thường phải chịu đựng nhiều chông gai thử thách hơn người bình thường một chút." Minh Huyên nhìn mái tóc quăn lòa xòa của cậu, đột nhiên ngứa tay bèn túm lại tết cho cậu kiểu đầu mì tôm tếu táo.

Cột tóc xong, nàng liền sai cậu bưng nước đào đi tiếp tế cho Thái t.ử ca ca đang học.

Dận Nhưng nhìn kiểu đầu kỳ quái của Tứ đệ, nháy mắt liền nhận ra ngay "tác phẩm" của ai.

Dì ngày thường tuyệt đối không bao giờ để người khác quấy rầy lúc cậu đang đi học. Hôm nay lại phá lệ để Tiểu Tứ chạy tới đây, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó.

"Đệ cứ ngồi cạnh ta tập viết chữ đi, lát nữa tan học ta sẽ nói chuyện với đệ." Dận Nhưng kéo Dận Chân ngồi xuống bên cạnh, sau đó uống cạn nửa chén nước đào rồi tiếp tục nghe giảng.

Mấy vị sư phó nhìn Tứ a ca đang chễm chệ ngồi cạnh Thái t.ử, ánh mắt khẽ lóe lên.

Dận Nhưng thật lòng cảm thấy Tiểu Tứ là đứa em trai thông minh nhất, ngoại trừ cái tính hấp tấp cãi bướng răn dạy mãi mà vẫn chứng nào tật nấy ra.

Các vị sư phó liếc nhìn Tứ a ca. Dù Thái t.ử đang nghe giảng, Tứ a ca vẫn tĩnh tâm vô tạp niệm mà luyện chữ. Từ nét b.út đầu tiên đến nét b.út cuối cùng đều tỉ mỉ nghiêm túc, không hề có nửa điểm làm cho có lệ. Các ông thầm kinh ngạc cảm thán trong lòng.

Một đứa trẻ ở độ tuổi này mà có được nghị lực đáng nể như vậy, đúng là hiếm có khó tìm…

Thư Sách

Hoàng t.ử trong cung quả nhiên chẳng tầm thường chút nào. Hèn chi Hoàng thượng lại muốn huy động cả văn võ bá quan cùng chung sức bồi dưỡng, dạy dỗ Thái t.ử.

Dận Chân không giấu giếm câu chuyện cậu vừa trải qua ban ngày, đem mọi chuyện xả hết cho Dận Nhưng nghe. Dận Nhưng xoa xoa đầu đệ đệ. Quay đi ngoảnh lại, cậu liền xúi người b.ắ.n tin này đến tai Đồng Quý phi.

Chuyện mâu thuẫn giữa Đồng Quý phi và Ô Nhã Đáp ứng, cứ để các nàng tự cấu xé nhau đi. Còn Lục a ca bị kẹp ở giữa sẽ ra sao? Dận Nhưng hoàn toàn chẳng buồn để tâm.

Nhưng Dận Nhưng nằm mơ cũng không ngờ tới một điều: Hai nữ nhân tưởng chừng như kẻ thù không đội trời chung, tuyệt đối không có khả năng đình chiến ấy, vậy mà lại cấu kết với nhau!

Ô Nhã Đáp ứng liên tiếp mấy ngày liền tới lui Thừa Càn cung, lần nào rời đi trên môi cũng nở nụ cười đắc ý. Dận Nhưng thấy thế có chút không hiểu nổi.

Minh Huyên chọc chọc vào ấn đường đang cau lại của cậu, nghiêm túc răn dạy: "Không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn. Lo mà chuyên tâm đọc sách đi, bớt dính dáng vào mấy chuyện tranh sủng chốn hậu cung."

Dận Nhưng quay sang, thấy dì có vẻ không vui, cậu vừa định há miệng giải thích thì Minh Huyên đã nghiêm khắc chặn lại: "Hậu cung là hậu cung của Hoàng a mã con. Việc của con là bảo vệ tốt bản thân và chuyên tâm học hành. Ta không phản đối con tìm hiểu những mưu hèn kế bẩn của nữ nhân để phòng thân, nhưng tuyệt đối không thích con chủ động nhúng tay vào đống bùn lầy đó."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 142 | Đọc truyện chữ