Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn
Chương 143: Khuyên bảo 2
Được dì khích lệ nhiệt liệt như vậy, ánh mắt lại ngập tràn sự tự hào, Dận Nhưng vội lấy tay che mặt, nhịn không được bật cười.
Minh Huyên kích động vỗ tay đến đỏ ửng cả lên, cảm xúc dâng trào, ngập tràn vui sướng hô lên: "Con giỏi quá đi mất!"
Dận Nhưng xoa xoa mặt, nỗ lực khống chế tâm trạng đang lâng lâng bay bổng, mỉm cười đáp: "Cho nên dì đừng có thấy buồn nữa nhé. Chính dì từng nói, con người có phạm sai lầm thì mới có thể sửa đổi và tiến bộ mà. Lần sau dì chỉ cần chú ý một chút là sẽ không lặp lại sai sót như lần này nữa đâu."
Minh Huyên gật đầu lia lịa. Nàng chẳng thấy buồn bực gì sất, ngược lại tâm trạng còn đang tốt nổ trời.
"Đại Thanh chúng ta quả thực hùng mạnh, lãnh thổ rộng lớn, nhân tài đông đúc. Thế nhưng, những quốc gia nhỏ bé xung quanh cũng không phải là hoàn toàn không có điểm đáng khen ngợi." Dận Nhưng theo thói quen vói tay lấy một chiếc gối tựa bên mép giường ôm vào lòng, khẽ khàng nói.
Minh Huyên cong môi tiếp lời: "Kiêu hãnh nhưng không tự đại, tự hào nhưng không ngạo mạn. Biết thừa nhận sự cường đại của bản thân, nhưng cũng không khinh rẻ kẻ yếu thế hơn mình. Dì mong con sẽ trở thành một người như vậy."
Dận Nhưng không đáp lời, cậu chỉ thích ngắm nhìn dáng vẻ ngập tràn tự hào và kiêu hãnh của dì mỗi khi nhắc về mình.
Tiễn Dận Nhưng đi rồi, Minh Huyên vẫn còn rất phấn khích, quét sạch mọi sự ủ dột lúc ban ngày, hăm hở chuẩn bị ra ngoài dạo chơi.
So với hoàng cung lộng lẫy, Doanh Đài tuy nhỏ bé nhưng cảnh sắc lại vô cùng xuất sắc.
Mang theo tâm trạng vui vẻ ngắm nhìn mọi vật xung quanh, cảnh vật cũng nhờ thế mà trở nên muôn phần tươi đẹp. Minh Huyên thậm chí còn tìm được một chốn lý tưởng để hóng gió mát, ăn đồ nướng BBQ, nhâm nhi chút rượu nhẹ, vừa thưởng thức ánh trăng soi bóng xuống mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Đang lúc thi vị như vậy thì Khang Hi đột nhiên giá lâm.
"Trẫm vốn định dẫn các nàng đến hành cung Nhiệt Hà, nhưng Hoàng mã ma dạo này sức khỏe kém, không chịu nổi cảnh xóc nảy đường xa." Khang Hi thản nhiên ngồi xuống, mỉm cười giải thích. Đúng là năm ngoái ngài từng bàn với nàng sẽ đi Nhiệt Hà, nhưng năm nay lại có tính toán khác nên mới thay đổi lịch trình.
Kẻ phá đám đã tới, Minh Huyên đành đặt chén rượu xuống, chuẩn bị đứng dậy hành lễ.
Vốn tự biết t.ửu lượng mình kém, nên dù chỉ là uống rượu trái cây, Minh Huyên cũng chỉ dùng loại chén nhỏ nhất. Thấy Khang Hi tới, nàng cũng dập tắt luôn ý định nhậu nhẹt kế tiếp.
"Ngồi đi!" Khang Hi đè tay bắt nàng ngồi xuống, tự rót cho mình một chén rượu, vừa uống vừa nói: "Lần này là do trẫm chưa nói rõ ràng."
"Không không không phải vậy." Minh Huyên vội vàng lắc đầu chối đây đẩy: "Đều là lỗi của thần thiếp. Thần thiếp lơ đễnh không thèm ngó ngàng đến bản lịch trình mà Lương công công sai người đưa tới."
Khang Hi nhấp thêm hai chén. Xưa nay ngài vốn không hảo loại rượu trái cây có vị ngọt ngọt này, nhưng được ướp lạnh uống vào lại thấy rất sảng khoái, bất giác uống thêm vài chén. Men rượu ngấm vào, lại ngắm nhìn mỹ nhân dưới ánh trăng mờ ảo, trong lòng Khang Hi bỗng rạo rực những tia xao động, ngài bèn sai người mang thêm rượu mạnh tới.
Minh Huyên thấy ngài ngang nhiên "đảo khách thành chủ", hoàn toàn không có ý định rời đi, lại còn bày ra bộ dạng uống rượu xả láng, bèn nhấp nhổm định cáo lui.
"Ngồi ngay ngắn lại! Cứ uốn éo vặn vẹo chẳng ra cái thể thống gì, nàng không sợ bọn nô tài cười chê sao?" Khang Hi liếc nàng một cái, gắt giọng.
Minh Huyên vừa định đứng lên thì bị mắng phủ đầu như vậy, đành phải ép m.ô.n.g dính c.h.ặ.t xuống mặt ghế đá, sống lưng dựng thẳng tắp.
"Mấy năm nay nàng ở trong cung có thấy ấm ức không?" Khang Hi ngồi nhàn nhã nhìn ngắm xung quanh, rồi lơ đãng buông một câu hỏi.
"Không ấm ức, hoàn toàn không ạ." Đồng t.ử Minh Huyên khẽ co rụt lại, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành, vội vàng thanh minh: "Thần thiếp mấy năm nay luôn nhận được sự hậu đãi của Hoàng thượng, thực sự chưa từng chịu qua nửa điểm ấm ức nào."
Khang Hi khẽ cười: "Nàng không thấy ấm ức là tốt rồi." Nói đoạn, ngài toan vươn tay vỗ nhẹ lên tay Minh Huyên, ai dè lại vỗ hụt.
Nguyên nhân là do Minh Huyên đột nhiên ôm chầm lấy bụng, vẻ mặt có chút gượng gạo nhưng vẫn cố làm ra vẻ trấn định.
"Sao thế?" Khang Hi thấy rõ ràng trời không hề nóng mà trán nàng lại lấm tấm mồ hôi, nhíu mày hỏi.
Minh Huyên cúi gằm mặt, dùng chất giọng run rẩy ngập ngừng đáp: "Nữ nhân... mỗi tháng luôn có vài ngày không được thoải mái... mong Hoàng thượng thứ lỗi."
Nói xong, nàng cứ thế ôm bụng, dùng dáng vẻ kỳ cục vặn vẹo chạy tót về tẩm điện nghỉ ngơi của mình.
Bỏ lại Khang Hi ngồi chơ vơ nhìn vò rượu lạnh toát nàng bỏ lại, bực bội lẩm bẩm: "Kiêng khem mồm miệng khó đến thế sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay cả một tên thái giám như Lương Cửu Công cũng thừa biết nữ nhân đến "ngày đèn đỏ" thì tuyệt đối không được đụng vào đồ lạnh. Lão cúi đầu, một lúc lâu sau mới dè dặt thưa: "Nô tài mang máng nhớ kỳ nguyệt san của Hiền Quý phi nương nương... thường không được đều đặn... Có lẽ chính nương nương cũng không để ý tới ạ."
Khang Hi thở dài thườn thượt. Ngài giật phăng nắp vò rượu mạnh, dốc tuột vào họng uống ực một hơi cạn sạch. Chất lỏng cay nồng xẹt qua yết hầu, nóng rát chảy vào dạ dày, lúc này ngài mới miễn cưỡng bình tĩnh lại được đôi chút.
"Nương nương, kỳ nguyệt san của ngài đã tới đâu ạ?" Xuân Ni nhìn vẻ mặt nhăn nhó của chủ t.ử, ngơ ngác hỏi.
Minh Huyên trừng mắt lườm nàng ta một cái, cáu kỉnh bảo: "Ai mà nói trước được, nó thích thì nó tới chứ sao!"
Nói rồi nàng vẫy tay gọi Ô Lan lại gần, rỉ tai nói thầm vài câu.
Đã diễn thì phải diễn cho trót, đúng dịp mấy ngày nay lại trùng hợp vào "kỳ đèn đỏ" của Ô Lan, lo gì không thể qua mặt thiên hạ? Giả vờ mệt mỏi, Minh Huyên kéo Ô Lan ngồi xuống giường. Nàng ôm chiếc gối tựa ngẩn ngơ suy nghĩ, có chút không hiểu nổi, Khang Hi sao đột nhiên lại nổi hứng thú với mình?
Là do "tinh trùng lên não" bộc phát nhất thời, hay là ngài lại có toan tính sâu xa gì khác nhắm vào Thái t.ử?
Để vở kịch thêm phần chân thật, Minh Huyên còn đặc biệt căn dặn Ngự Thiện Phòng mấy ngày tới tuyệt đối cấm không được đưa đồ ăn lạnh gỏi sống tới chỗ mình.
Giam mình trong phòng giả ốm hai ba ngày, Minh Huyên mới rề rà lê bước đi thỉnh an Thái hoàng thái hậu với bộ dạng tiều tụy.
"Ít nhất cũng phải biết kiêng khem chứ. Mấy hôm trước ta còn thấy ngươi uống đồ lạnh cơ mà." Thái hoàng thái hậu sau khi hỏi han quan tâm, biết rõ ngọn ngành liền lấy ngón tay điểm lên trán Minh Huyên mắng.
Minh Huyên ngoan ngoãn gật đầu: "Thần thiếp không dám nữa ạ." Nếu có thể vượt qua "kiếp nạn" này, nàng nguyện uống nước ấm ròng rã suốt phần đời còn lại.
"Gọi thái y tới bắt mạch cẩn thận, lo mà điều dưỡng cho tốt vào. Sao dạo gần đây nguyệt san lại rối loạn thế này?" Thái hoàng thái hậu vẫn chưa hết lo lắng.
Minh Huyên thót tim, không ngờ Thái hoàng thái hậu lại quan tâm sát sao đến cả chuyện này. Nàng đành cười gượng: "Lão tổ tông, xin người giữ cho thần thiếp chút mặt mũi đi mà! Thần thiếp biết lỗi do mình tham ăn đồ lạnh rồi, từ nay đâu dám làm bậy nữa."
Thái hoàng thái hậu thấy dáng vẻ thiếu tiền đồ của nàng, thở dài bất lực, cũng không răn dạy thêm nữa.
Một lời nói dối phải dùng hàng trăm lời nói dối khác để lấp l.i.ế.m. Minh Huyên thầm nhủ nếu được làm lại từ đầu, nàng nhất định... vẫn sẽ làm y chang như vậy!
Lúc thái y tới bắt mạch thỉnh an bình thường, Minh Huyên thấp thỏm bất an nhờ Tiểu Tôn thái y kê cho mình một thang t.h.u.ố.c bổ điều dưỡng thân thể.
Tiểu Tôn thái y thấy vẻ mặt chột dạ của nàng, chẳng nói tiếng nào, cắm cúi viết đơn t.h.u.ố.c.
Quả nhiên là chiến hữu tốt, Minh Huyên cảm động vô cùng. Nàng tuyệt đối không tin với y thuật của Tiểu Tôn thái y mà lại không nhìn thấu vở kịch của nàng.
Nàng quyết định phải khen ngợi hắn thêm vài câu. Có một "đồng minh" trong Thái Y viện quả thực rất quan trọng. Vì thế nàng cười nịnh: "Cảm tạ..."
Tiểu Tôn thái y vừa viết xong toa t.h.u.ố.c, liền nghiêm giọng dặn dò một tràng: "Nương nương xưa nay ăn uống không điều độ, cơ thể quả thực rất cần được điều dưỡng cẩn thận. Mấy tháng tới, xin nương nương tuyệt đối kiêng đồ lạnh, kiêng tất cả thức ăn cay nóng, kích thích..."
"... Chúng ta còn là bạn bè không vậy?" Nghe hắn dõng dạc xướng lên một danh sách kiêng khem dài dằng dặc, Minh Huyên trợn tròn mắt. Trời đang nóng nực thế này, cấm ăn kem đá, cấm thịt nướng, cấm gỏi sống, cấm cả mì lạnh... Đây là muốn dồn nàng vào chỗ c.h.ế.t đó hả?
Thư Sách
"Không phải!" Tiểu Tôn thái y thẳng thừng dập tắt hy vọng: "Nô tài năm nay đã bốn mươi tám tuổi, làm sao có thể kết bằng hữu với nương nương được?... Nương nương trong người hư hàn..."
Minh Huyên kích động vỗ tay đến đỏ ửng cả lên, cảm xúc dâng trào, ngập tràn vui sướng hô lên: "Con giỏi quá đi mất!"
Dận Nhưng xoa xoa mặt, nỗ lực khống chế tâm trạng đang lâng lâng bay bổng, mỉm cười đáp: "Cho nên dì đừng có thấy buồn nữa nhé. Chính dì từng nói, con người có phạm sai lầm thì mới có thể sửa đổi và tiến bộ mà. Lần sau dì chỉ cần chú ý một chút là sẽ không lặp lại sai sót như lần này nữa đâu."
Minh Huyên gật đầu lia lịa. Nàng chẳng thấy buồn bực gì sất, ngược lại tâm trạng còn đang tốt nổ trời.
"Đại Thanh chúng ta quả thực hùng mạnh, lãnh thổ rộng lớn, nhân tài đông đúc. Thế nhưng, những quốc gia nhỏ bé xung quanh cũng không phải là hoàn toàn không có điểm đáng khen ngợi." Dận Nhưng theo thói quen vói tay lấy một chiếc gối tựa bên mép giường ôm vào lòng, khẽ khàng nói.
Minh Huyên cong môi tiếp lời: "Kiêu hãnh nhưng không tự đại, tự hào nhưng không ngạo mạn. Biết thừa nhận sự cường đại của bản thân, nhưng cũng không khinh rẻ kẻ yếu thế hơn mình. Dì mong con sẽ trở thành một người như vậy."
Dận Nhưng không đáp lời, cậu chỉ thích ngắm nhìn dáng vẻ ngập tràn tự hào và kiêu hãnh của dì mỗi khi nhắc về mình.
Tiễn Dận Nhưng đi rồi, Minh Huyên vẫn còn rất phấn khích, quét sạch mọi sự ủ dột lúc ban ngày, hăm hở chuẩn bị ra ngoài dạo chơi.
So với hoàng cung lộng lẫy, Doanh Đài tuy nhỏ bé nhưng cảnh sắc lại vô cùng xuất sắc.
Mang theo tâm trạng vui vẻ ngắm nhìn mọi vật xung quanh, cảnh vật cũng nhờ thế mà trở nên muôn phần tươi đẹp. Minh Huyên thậm chí còn tìm được một chốn lý tưởng để hóng gió mát, ăn đồ nướng BBQ, nhâm nhi chút rượu nhẹ, vừa thưởng thức ánh trăng soi bóng xuống mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Đang lúc thi vị như vậy thì Khang Hi đột nhiên giá lâm.
"Trẫm vốn định dẫn các nàng đến hành cung Nhiệt Hà, nhưng Hoàng mã ma dạo này sức khỏe kém, không chịu nổi cảnh xóc nảy đường xa." Khang Hi thản nhiên ngồi xuống, mỉm cười giải thích. Đúng là năm ngoái ngài từng bàn với nàng sẽ đi Nhiệt Hà, nhưng năm nay lại có tính toán khác nên mới thay đổi lịch trình.
Kẻ phá đám đã tới, Minh Huyên đành đặt chén rượu xuống, chuẩn bị đứng dậy hành lễ.
Vốn tự biết t.ửu lượng mình kém, nên dù chỉ là uống rượu trái cây, Minh Huyên cũng chỉ dùng loại chén nhỏ nhất. Thấy Khang Hi tới, nàng cũng dập tắt luôn ý định nhậu nhẹt kế tiếp.
"Ngồi đi!" Khang Hi đè tay bắt nàng ngồi xuống, tự rót cho mình một chén rượu, vừa uống vừa nói: "Lần này là do trẫm chưa nói rõ ràng."
"Không không không phải vậy." Minh Huyên vội vàng lắc đầu chối đây đẩy: "Đều là lỗi của thần thiếp. Thần thiếp lơ đễnh không thèm ngó ngàng đến bản lịch trình mà Lương công công sai người đưa tới."
Khang Hi nhấp thêm hai chén. Xưa nay ngài vốn không hảo loại rượu trái cây có vị ngọt ngọt này, nhưng được ướp lạnh uống vào lại thấy rất sảng khoái, bất giác uống thêm vài chén. Men rượu ngấm vào, lại ngắm nhìn mỹ nhân dưới ánh trăng mờ ảo, trong lòng Khang Hi bỗng rạo rực những tia xao động, ngài bèn sai người mang thêm rượu mạnh tới.
Minh Huyên thấy ngài ngang nhiên "đảo khách thành chủ", hoàn toàn không có ý định rời đi, lại còn bày ra bộ dạng uống rượu xả láng, bèn nhấp nhổm định cáo lui.
"Ngồi ngay ngắn lại! Cứ uốn éo vặn vẹo chẳng ra cái thể thống gì, nàng không sợ bọn nô tài cười chê sao?" Khang Hi liếc nàng một cái, gắt giọng.
Minh Huyên vừa định đứng lên thì bị mắng phủ đầu như vậy, đành phải ép m.ô.n.g dính c.h.ặ.t xuống mặt ghế đá, sống lưng dựng thẳng tắp.
"Mấy năm nay nàng ở trong cung có thấy ấm ức không?" Khang Hi ngồi nhàn nhã nhìn ngắm xung quanh, rồi lơ đãng buông một câu hỏi.
"Không ấm ức, hoàn toàn không ạ." Đồng t.ử Minh Huyên khẽ co rụt lại, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành, vội vàng thanh minh: "Thần thiếp mấy năm nay luôn nhận được sự hậu đãi của Hoàng thượng, thực sự chưa từng chịu qua nửa điểm ấm ức nào."
Khang Hi khẽ cười: "Nàng không thấy ấm ức là tốt rồi." Nói đoạn, ngài toan vươn tay vỗ nhẹ lên tay Minh Huyên, ai dè lại vỗ hụt.
Nguyên nhân là do Minh Huyên đột nhiên ôm chầm lấy bụng, vẻ mặt có chút gượng gạo nhưng vẫn cố làm ra vẻ trấn định.
"Sao thế?" Khang Hi thấy rõ ràng trời không hề nóng mà trán nàng lại lấm tấm mồ hôi, nhíu mày hỏi.
Minh Huyên cúi gằm mặt, dùng chất giọng run rẩy ngập ngừng đáp: "Nữ nhân... mỗi tháng luôn có vài ngày không được thoải mái... mong Hoàng thượng thứ lỗi."
Nói xong, nàng cứ thế ôm bụng, dùng dáng vẻ kỳ cục vặn vẹo chạy tót về tẩm điện nghỉ ngơi của mình.
Bỏ lại Khang Hi ngồi chơ vơ nhìn vò rượu lạnh toát nàng bỏ lại, bực bội lẩm bẩm: "Kiêng khem mồm miệng khó đến thế sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay cả một tên thái giám như Lương Cửu Công cũng thừa biết nữ nhân đến "ngày đèn đỏ" thì tuyệt đối không được đụng vào đồ lạnh. Lão cúi đầu, một lúc lâu sau mới dè dặt thưa: "Nô tài mang máng nhớ kỳ nguyệt san của Hiền Quý phi nương nương... thường không được đều đặn... Có lẽ chính nương nương cũng không để ý tới ạ."
Khang Hi thở dài thườn thượt. Ngài giật phăng nắp vò rượu mạnh, dốc tuột vào họng uống ực một hơi cạn sạch. Chất lỏng cay nồng xẹt qua yết hầu, nóng rát chảy vào dạ dày, lúc này ngài mới miễn cưỡng bình tĩnh lại được đôi chút.
"Nương nương, kỳ nguyệt san của ngài đã tới đâu ạ?" Xuân Ni nhìn vẻ mặt nhăn nhó của chủ t.ử, ngơ ngác hỏi.
Minh Huyên trừng mắt lườm nàng ta một cái, cáu kỉnh bảo: "Ai mà nói trước được, nó thích thì nó tới chứ sao!"
Nói rồi nàng vẫy tay gọi Ô Lan lại gần, rỉ tai nói thầm vài câu.
Đã diễn thì phải diễn cho trót, đúng dịp mấy ngày nay lại trùng hợp vào "kỳ đèn đỏ" của Ô Lan, lo gì không thể qua mặt thiên hạ? Giả vờ mệt mỏi, Minh Huyên kéo Ô Lan ngồi xuống giường. Nàng ôm chiếc gối tựa ngẩn ngơ suy nghĩ, có chút không hiểu nổi, Khang Hi sao đột nhiên lại nổi hứng thú với mình?
Là do "tinh trùng lên não" bộc phát nhất thời, hay là ngài lại có toan tính sâu xa gì khác nhắm vào Thái t.ử?
Để vở kịch thêm phần chân thật, Minh Huyên còn đặc biệt căn dặn Ngự Thiện Phòng mấy ngày tới tuyệt đối cấm không được đưa đồ ăn lạnh gỏi sống tới chỗ mình.
Giam mình trong phòng giả ốm hai ba ngày, Minh Huyên mới rề rà lê bước đi thỉnh an Thái hoàng thái hậu với bộ dạng tiều tụy.
"Ít nhất cũng phải biết kiêng khem chứ. Mấy hôm trước ta còn thấy ngươi uống đồ lạnh cơ mà." Thái hoàng thái hậu sau khi hỏi han quan tâm, biết rõ ngọn ngành liền lấy ngón tay điểm lên trán Minh Huyên mắng.
Minh Huyên ngoan ngoãn gật đầu: "Thần thiếp không dám nữa ạ." Nếu có thể vượt qua "kiếp nạn" này, nàng nguyện uống nước ấm ròng rã suốt phần đời còn lại.
"Gọi thái y tới bắt mạch cẩn thận, lo mà điều dưỡng cho tốt vào. Sao dạo gần đây nguyệt san lại rối loạn thế này?" Thái hoàng thái hậu vẫn chưa hết lo lắng.
Minh Huyên thót tim, không ngờ Thái hoàng thái hậu lại quan tâm sát sao đến cả chuyện này. Nàng đành cười gượng: "Lão tổ tông, xin người giữ cho thần thiếp chút mặt mũi đi mà! Thần thiếp biết lỗi do mình tham ăn đồ lạnh rồi, từ nay đâu dám làm bậy nữa."
Thái hoàng thái hậu thấy dáng vẻ thiếu tiền đồ của nàng, thở dài bất lực, cũng không răn dạy thêm nữa.
Một lời nói dối phải dùng hàng trăm lời nói dối khác để lấp l.i.ế.m. Minh Huyên thầm nhủ nếu được làm lại từ đầu, nàng nhất định... vẫn sẽ làm y chang như vậy!
Lúc thái y tới bắt mạch thỉnh an bình thường, Minh Huyên thấp thỏm bất an nhờ Tiểu Tôn thái y kê cho mình một thang t.h.u.ố.c bổ điều dưỡng thân thể.
Tiểu Tôn thái y thấy vẻ mặt chột dạ của nàng, chẳng nói tiếng nào, cắm cúi viết đơn t.h.u.ố.c.
Quả nhiên là chiến hữu tốt, Minh Huyên cảm động vô cùng. Nàng tuyệt đối không tin với y thuật của Tiểu Tôn thái y mà lại không nhìn thấu vở kịch của nàng.
Nàng quyết định phải khen ngợi hắn thêm vài câu. Có một "đồng minh" trong Thái Y viện quả thực rất quan trọng. Vì thế nàng cười nịnh: "Cảm tạ..."
Tiểu Tôn thái y vừa viết xong toa t.h.u.ố.c, liền nghiêm giọng dặn dò một tràng: "Nương nương xưa nay ăn uống không điều độ, cơ thể quả thực rất cần được điều dưỡng cẩn thận. Mấy tháng tới, xin nương nương tuyệt đối kiêng đồ lạnh, kiêng tất cả thức ăn cay nóng, kích thích..."
"... Chúng ta còn là bạn bè không vậy?" Nghe hắn dõng dạc xướng lên một danh sách kiêng khem dài dằng dặc, Minh Huyên trợn tròn mắt. Trời đang nóng nực thế này, cấm ăn kem đá, cấm thịt nướng, cấm gỏi sống, cấm cả mì lạnh... Đây là muốn dồn nàng vào chỗ c.h.ế.t đó hả?
Thư Sách
"Không phải!" Tiểu Tôn thái y thẳng thừng dập tắt hy vọng: "Nô tài năm nay đã bốn mươi tám tuổi, làm sao có thể kết bằng hữu với nương nương được?... Nương nương trong người hư hàn..."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận