Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn
Chương 141: Tránh nóng
Tết nhất, không ít cung phi lại ngã bệnh. Lý do rất đơn giản: đêm yến tiệc Giao thừa các nàng ăn mặc quá đỗi phong phanh, trong đó có Đồng Quý phi, tỷ muội Nữu Hỗ Lộc thị, Vinh phi...
Cũng may các nhũ mẫu của hoàng t.ử, công chúa đều rất đáng tin cậy, vì sợ bị trách phạt nên đã mặc cho các tiểu chủ t.ử cực kỳ ấm áp. Bởi vậy, ngoại trừ Tam a ca đã bị ốm từ trước, những đứa trẻ khác đều bình an vô sự đi qua đợt phong hàn quy mô lớn lần này.
Không chỉ trong cung, ngoài cung cũng có không ít mệnh phụ ngã bệnh. Trong khoảng thời gian ngắn, nhân lực Thái Y viện trở nên khan hiếm căng thẳng. Ngay cả Tiểu Tôn thái y đã rời cung mấy năm, vừa hồi kinh được vài ngày cũng bị tộc thúc gọi vào cung hỗ trợ.
Minh Huyên cũng phải thỉnh thái y, nhưng không phải do phong hàn mà là bị bốc hỏa. Nàng ăn quá nhiều lẩu cừu cay tê, lại sợ lạnh nên mặc đồ quá kín, kết quả là khóe miệng nổi lên hai cục mụn nước. Nhờ thế mà nàng gặp lại được người bạn tốt đã lâu không gặp – Tiểu Tôn thái y.
Minh Huyên nhìn thấy Tiểu Tôn thái y vẫn cảm thấy rất thân thiết. Nghe hắn kể mùa đông năm nay, nhà bách tính bình thường hiếm khi bị bệnh, chỉ là...
Hắn không cần nói hết câu, Minh Huyên cũng hiểu ngay, trực tiếp phàn nàn: "Ta cứ tưởng ngay cả con cừu đầu đàn cũng biết ngày tuyết rơi dày thì không nên ra khỏi cửa chứ..."
Tiểu Tôn thái y lại một lần nữa đối diện với sự thân thiết này của Hiền Quý phi nương nương, vô cùng cung kính đáp: "Sự thông tuệ của nương nương quả là thế gian hiếm có."
Nhờ ơn Hiền Quý phi nương nương, Tiểu Tôn thái y cảm thấy bản thân hiện giờ phảng phất như được tái sinh.
Nhờ công lao cấy đậu mùa, hắn nhận được vinh quang trước nay chưa từng có, định sẵn sẽ được lưu danh sử sách. Thậm chí, rất nhiều đồng nghiệp đều phải nhìn hắn bằng ánh mắt khác. Mấy năm nay vào Nam ra Bắc, y thuật của hắn càng thêm tinh tiến.
Bước ra ngoài thế giới, hắn mới nhận ra tầm nhìn của mình từng hạn hẹp đến mức nào. Hóa ra khi buông bỏ quyền thế chốn cung đình, hắn lại có thể nhận được nhiều điều ý nghĩa đến vậy.
Nhớ đến ánh mắt sùng bái và kính trọng của những người bệnh từng được mình cứu chữa, Tiểu Tôn thái y nhịn không được nở nụ cười mãn nguyện. Bởi vậy, hắn biết rằng ở trước mặt Minh Huyên, cho dù hắn có lỡ lời thì nương nương cũng sẽ không trách tội, càng không mang chuyện đi rêu rao.
"Được rồi, chân thành một chút đi, đừng có nịnh hót. Đầu óc ta ra sao, chẳng lẽ ta lại không tự biết?" Minh Huyên xua tay, vội vàng rào trước: "Nói cho rõ nhé, ta không uống hoàng liên đâu. Ngươi kê cho ta loại t.h.u.ố.c hạ hỏa nào không đắng ấy. Ngươi từng đi qua Quảng Châu chưa? Nghe nói trà thảo mộc ở đó rất tuyệt."
Tiểu Tôn thái y nghe vậy bật cười: "Nương nương quả nhiên vẫn là nương nương của trước kia."
Minh Huyên nghi hoặc, lời này có ý gì? Là khen nàng vẫn xinh đẹp như hoa giống hệt trước kia sao? Tiểu Tôn thái y cũng không giải thích nhiều, cầm b.út lên kê đơn t.h.u.ố.c, sau đó bảo đảm: "Thuốc này thực sự không đắng, nương nương cứ yên tâm dùng. Còn về trà thảo mộc, nô tài có quen biết một vị đại phu thế gia ở Quảng Châu, để quay về nô tài sẽ hỏi thăm, sau đó dâng lên cho nương nương. Bất quá, lần sau nếu nương nương còn muốn ăn đồ nóng dễ bốc hỏa thì nên chuẩn bị sẵn chút trà hoa cúc đường phèn."
Không đắng á? Minh Huyên gật gật đầu, tiện thể phàn nàn: "Vẫn là ngươi hiểu chuyện. Thúc thúc của ngươi quá ngoan cố, mỗi lần muốn dặn dò gì đều phải dùng một rổ chữ nghĩa văn vẻ, nghe mà đau cả đầu. Đã thế mỗi lần ta bốc hỏa, kiểu gì lão cũng ép ta uống nước hoàng liên trước, bổn cung sợ lão thực sự."
"Tộc thúc làm người trước nay luôn nghiêm cẩn." Tiểu Tôn thái y nhìn vẻ mặt đau khổ của Minh Huyên, liền biết hai năm qua nàng uống hoàng liên không hề ít.
Hiền Quý phi tuyệt đại đa số các bệnh đều từ cái tội không biết kiêng mồm kiêng miệng mà ra. Bù lại, tuy bề ngoài trông mảnh mai yếu ớt, nhưng thực chất nền tảng sức khỏe của nàng tuyệt đối là tốt nhất trong toàn bộ hậu cung.
Biết Tiểu Tôn thái y hai năm nay đã đi qua rất nhiều nơi, Minh Huyên liền giữ luôn cả Lương Cửu Công (người vừa hộ tống Dận Chân tới) ở lại, bảo thái y kể vài câu chuyện thú vị bên ngoài cho nghe.
Có Lương công công và Tứ hoàng t.ử ở đây, Tiểu Tôn thái y cũng không e ngại việc bị coi là ở chung đơn độc cùng phi tần. Vì thế, hắn bắt đầu tỉ mỉ kể lại xem mình đã đến những đâu, gặp qua loại bệnh nhân nào, chữa trị ra sao, dùng t.h.u.ố.c gì, tại sao lại dùng phương t.h.u.ố.c đó, hay sự khác biệt trong cách chữa trị giữa người nghèo và phụ nữ...
"Mỗi nơi có mỹ thực gì ngươi không biết, có cảnh đẹp gì ngươi cũng không hay. Nói tóm lại, cả chặng đường đi ngươi chỉ đ.â.m đầu vào chữa bệnh thôi sao?" Minh Huyên nghe một lúc liền cảm thấy nhạt nhẽo vô vị.
Nàng nhíu mày trách móc: "Ngươi xem lại ngươi đi, làm người sao lại không để ý đến tiểu tiết như vậy chứ. Rõ ràng đi qua Quảng Châu, thế mà ngay cả công thức pha trà thảo mộc cũng không chịu hỏi kỹ. Nếu bổn cung mà có phương t.h.u.ố.c đó trong tay, giờ này còn phải chịu tội thế này sao?"
Tiểu Tôn thái y đang kể rất hăng say, Tiểu Tứ a ca thỉnh thoảng cũng đưa ra vài câu hỏi gãi đúng chỗ ngứa. Đang đà cao trào, kết quả Hiền Quý phi đột nhiên quăng cho một gáo nước lạnh khiến hắn lập tức "tịt ngòi".
Hiền Quý phi quả nhiên là "nhân gian thanh tỉnh" (luôn giữ cái đầu lạnh). Hắn vốn đang bay bổng lâng lâng dưới ánh mắt sùng bái của Tứ a ca, kết quả bị nàng một câu kéo tuột xuống hiện thực. Xem ra mình làm vẫn chưa đủ tốt, làm người vẫn chưa đủ tinh tế cẩn thận!
"Ngày sau con lớn lên, ra ngoài nhất định sẽ tìm thật nhiều đồ ăn ngon mang về cho nương nương." Dận Chân nhìn Minh Huyên, đột nhiên lên tiếng hứa hẹn.
Minh Huyên một hơi tu cạn bát t.h.u.ố.c tuy không đắng nhưng vị lại chả ra sao kia, sau đó súc miệng bằng hai ngụm nước ấm. Nàng quay đầu nhìn Dận Chân, nhíu mày nói: "Tìm cái gì mà tìm? Ngày sau nhớ phụ tá Thái t.ử ca ca của con làm việc cho tốt vào, đừng suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện đi chơi lêu lổng. Tương lai của Đại Thanh còn phải trông cậy vào huynh đệ các con đồng lòng góp sức đấy!"
Chỉ cần ngày sau Tiểu Tứ không đi chệch hướng, cậu sẽ là cánh tay đắc lực nhất của Thái t.ử. Sao có thể để thằng bé một lòng một dạ chỉ muốn bay nhảy bên ngoài được chứ?
"Vâng! Tiểu Tứ biết rồi ạ." Dận Chân không hề giận dỗi, toét miệng cười đáp.
Lúc Tiểu Tôn thái y cùng Lương Cửu Công bước ra khỏi Vĩnh Thọ Cung, hắn khẽ thở dài, dở khóc dở cười nói: "Yêu cầu của nương nương trước sau như một, vẫn cứ... giản dị tự nhiên như thế."
Lương Cửu Công gật đầu, nhắc nhở: "Tiểu Tôn thái y về sau nên để tâm hơn một chút, sở thích của nương nương trước nay chưa từng thay đổi đâu."
Lần này vào cung, danh xưng của hắn từ Tôn thái y đã biến thành Tiểu Tôn thái y. Nhờ công trạng cấy đậu mùa, cả hậu cung ai nấy đều tán dương hắn hết lời. Thỉnh thoảng đi bắt mạch cho các phi tần khác, hắn toàn được nghe những lời khen ngợi khách sáo.
Chỉ có Hiền Quý phi là vẫn trước sau như một, hoàn toàn không vì hắn đã trở thành thần y được người người kính trọng mà thay đổi thái độ. Điều này khiến Tiểu Tôn thái y cảm thấy vô cùng ấm áp, gần gũi.
Tiểu Tôn thái y vừa mới quay lại Thái Y viện đã bị tộc thúc gọi qua.
"Hoàng thượng muốn cho Hiền Quý phi nhớ đời, chẳng phải ta đã dặn cháu rồi sao, hễ nàng ấy bị bốc hỏa thì phải kê hoàng liên..." Tôn thái y nhìn thằng cháu trai, đưa tay day trán, thở dài sườn sượt.
Thư Sách
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu Tôn thái y, người cũng từng lăn lộn bao năm làm Viện chính, thẳng thắn đáp lại: "Muốn Hiền Quý phi nhớ đời e là quá khó..." Bắt Hiền Quý phi kiêng ăn cơ bản là chuyện bất khả thi.
Tôn thái y ngẫm lại thấy cũng đúng. Mấy năm nay, chỉ riêng hoàng liên lão đã kê mười mấy đợt rồi, nhưng vẫn chẳng thấy đạt được cái hiệu quả mà Hoàng thượng mong đợi.
"Chuyện cấy đậu mùa, Tôn gia chúng ta chịu ân tình rất lớn của Hiền Quý phi, nương nương cũng chưa bao giờ lấy việc này ra tranh công đoạt lợi. Nay ngài ấy chỉ là không muốn uống t.h.u.ố.c đắng thôi mà." Tiểu Tôn thái y bưng chén trà nhấp một ngụm, coi như đưa cho tộc thúc một lời giải thích hợp tình hợp lý.
Vì câu nói đùa "đến con cừu cũng biết lạnh" của Minh Huyên, Tôn thái y mỗi khi nghe báo trong cung có người bị phong hàn lâu ngày không khỏi lại nhịn không được mà thầm cảm thán.
Thấy người trong cung ngoài cung lăn ra ốm la liệt như vậy, bắt đầu có người sinh lòng nghi ngờ về khả năng giữ ấm của áo len lông cừu.
"Người ngu ngốc tại sao cứ thích đổ lỗi cho đồ vật nhỉ?" Dận Nhưng không chút nể nang phàn nàn với Khang Hi: "Đem cả con cừu sống vứt ra đống tuyết thì nó cũng biến thành thịt cừu đông lạnh thôi. Sao lại có kẻ ấu trĩ nghĩ rằng cứ khoác cái áo này lên là bất t.ử trước giá rét? Bọn họ ngốc thật hay giả vờ vậy? Hoàng a mã vì họ mà vất vả như vậy còn chưa đủ sao?"
Khang Hi bóp bóp cục bông mềm trên mũ của nhi t.ử, lờ đi lời mỉa mai đám phi tần ngu xuẩn của cậu, chỉ mỉm cười nói: "Mấy năm qua chiến sự liên miên, trẫm làm những chuyện này cũng chỉ mong bù đắp đôi chút cho bách tính. Cớ gì phải bận tâm tới dăm ba kẻ ngu dốt kia?"
Nghĩ thông suốt như vậy, Khang Hi đ.â.m ra mặc kệ. Mỗi khi có tin tức phi tần nào đó ngã bệnh truyền tới, ngài thậm chí còn chẳng buồn đến thăm hỏi lấy một lời. Nhưng ngay sau đó, lại nghe báo Vĩnh Thọ Cung thỉnh thái y, lý do là... bị bốc hỏa...
"Cũng là một kẻ ngốc nghếch!" Khang Hi chốt hạ một câu đ.á.n.h giá. Dận Nhưng ngồi cạnh đành câm nín không dám hé răng cãi lại.
Về cái thói tham ăn tham uống của dì, Dận Nhưng cũng từng cằn nhằn vài lần. Nhưng lần nào cũng bị dáng vẻ đáng thương, kèm theo điệp khúc "đời này dì chẳng còn thú vui nào khác" của nàng làm cho mềm lòng mà cho qua.
Thấy Minh Huyên bị "bệnh", Khang Hi liền không rủ rê nàng nữa. Ngài trực tiếp dẫn theo Thái t.ử, Đại a ca, Tứ a ca cùng ba vị công chúa, nhân dịp nghỉ Tết ra ngoài dạo chơi một phen.
Tam a ca cũng bị bệnh, nhưng cậu ốm từ trước Tết. Nghe đồn là trong lúc đi ngắm hoa mai, cậu mải mê ngâm thơ vịnh cảnh đến quên cả giờ giấc nên bị cảm lạnh, đành ngậm ngùi ở lại trong cung.
Khang Hi đối với đứa con trai này đã triệt để "buông xuôi theo hệ Phật". Thích đọc sách thì cứ để nó đọc đi! Đọc nhiều rồi tự nhiên sẽ ngộ ra bản thân mình đã phạm phải bao nhiêu sai lầm ngớ ngẩn.
Đại a ca và ba vị công chúa hiếm khi được xuất cung, nay được Hoàng a mã dẫn đi chơi nên vui mừng khôn xiết. Ngắm nhìn ba đứa con trai khỏe mạnh hoạt bát, lại thêm ba cô con gái xinh xắn chu đáo, tâm tình Khang Hi cực kỳ sảng khoái, vứt luôn mấy thứ rắc rối bực mình trong hoàng cung ra sau đầu.
Nhìn ba cô con gái yêu kiều, Khang Hi quyết định dẫn các nàng đến thăm xưởng dệt len.
Chứng kiến quy mô rộng lớn của xưởng cùng những phụ nữ đang tất bật làm việc bên trong, Tam công chúa đột nhiên lên tiếng hỏi: "Hoàng a mã, ngày sau có phải nữ nhi cũng sẽ bị gả đến Mông Cổ để chăn cừu không ạ?"
Khang Hi chưa kịp đáp lời, đã thấy Tam công chúa hớn hở vung tay múa chân, bắt chước tư thế cưỡi ngựa hô "giá, giá" vài tiếng. Sau đó nàng quay sang hào hứng nói với Khang Hi: "Hoàng a mã, người nhất định phải ban hôn cho nhi thần đến một vùng thảo nguyên thật phì nhiêu nhé, nhi thần cũng muốn tự mình xây dựng một đội nữ t.ử quân uy vũ!"
Khang Hi nhướng mày, thấy trong ánh mắt con gái không hề vương chút miễn cưỡng hay ấm ức nào, liền mỉm cười hứa hẹn: "Sau này trẫm sẽ tuyển thêm vài phò mã ưu tú cho các con tự mình lựa chọn."
Đại công chúa và Ngũ công chúa hoàn toàn không ngờ lại có chuyện tốt như vậy. Việc "Phủ Mông" (hòa thân Mông Cổ) vốn là số mệnh khó tránh khỏi của các công chúa hoàng gia. Nếu có thể tự tay lựa chọn phu quân cho mình, đó tự nhiên không phải là chuyện xấu. Trên gương mặt hai nàng lập tức nở nụ cười rạng rỡ.
"Hoàng a mã còn dẫn chúng nhi thần vào thăm nhà nông nữa. Bách tính đều vô cùng hân hoan khi nhắc đến áo len lông cừu." Trở về từ chuyến đi, Dận Nhưng dâng lên Minh Huyên một đống lễ vật lớn, đồng thời vui vẻ kể lại.
Minh Huyên nhún vai. Yêu cầu của bách tính thời đại này vốn dĩ đã rất thấp rồi. Nhưng việc Khang Hi dùng quyền lực ép giá len sợi thô xuống mức bình dân, lại quản lý nghiêm ngặt việc buôn bán mặt hàng này, chỉ nội điểm này thôi cũng đủ để Minh Huyên nảy sinh lòng bái phục.
Dẫu biết rằng vẫn còn vô số người chẳng có tiền mà mua, phần lớn hơn là len sản xuất ra chưa đủ sản lượng, có tiền cũng chưa chắc đã mua được. Nhưng chỉ riêng phần tâm ý này của bậc quân vương đã đủ để an lòng dân, để bách tính biết Hoàng thượng đang nghĩ cho họ, để binh sĩ biết Hoàng thượng đang lo lắng cho họ.
Dận Nhưng thấy dì dường như không quá bận tâm đến chuyện chính sự này, lại thấy mụn nước trên khóe miệng nàng đã xẹp bớt, liền chuyển chủ đề sang câu chuyện tuyển phò mã của mấy vị công chúa.
"Tự mình chọn lựa phu quân thì tốt quá rồi." Minh Huyên cuộn mình trong lớp áo khoác dày, tay ôm mèo Cola, dưới chân cọ cọ ch.ó Khả Khẩu, cười nói: "Ngày sau các công chúa đều được tự do lựa chọn ý trung nhân mới gọi là hạnh phúc!"
"Đúng vậy! Tự mình lựa chọn thì sau này dẫu có ra sao cũng ít nảy sinh tâm lý ấm ức không cam lòng." Dận Nhưng mỉm cười hùa theo. Cậu nhớ tới các cô mẫu, cô tổ mẫu (các bà cô, bà thím) phải gả đến Mông Cổ xa xôi, những người thực sự sống hạnh phúc chẳng được mấy ai.
Đợi đến khi trời đông giá rét hoàn toàn lùi bước, nhường chỗ cho mùa xuân trăm hoa đua nở, tiệc Vạn Thọ của Khang Hi vừa khép lại, ngài liền đưa ra tuyên bố: Tháng 5 năm nay sẽ dẫn mọi người xuất cung đi tránh nóng.
Ai ngờ, Hoàng thái hậu và Đồng Quý phi lại đột nhiên đều tìm lý do thoái thác, bảo rằng mình không muốn đi.
Khang Hi nhẩm tính một chút liền thừa biết các nàng lấy cớ là vì đợt tuyển tú sắp tới. Thế là ngài thuận nước đẩy thuyền, giữ luôn Chiêu phi và Huệ phi ở lại, mượn cớ Đồng Quý phi thân thể yếu ớt để giao quyền đốc thúc công việc tuyển tú cho hai người bọn họ.
Hơn nữa, để ra vẻ "trấn an" Đồng Quý phi, ngài còn chu đáo đem Nghi phi đang mang long t.h.a.i giao phó cho nàng chăm sóc.
Bằng mắt thường Minh Huyên cũng có thể nhận ra sự không cam lòng hiện rõ trên mặt Đồng Quý phi. Nhưng mà... kệ, chuyện này chẳng liên quan gì tới nàng.
Về phần Hoàng thái hậu, khi nghe Thái hoàng thái hậu ngỏ ý muốn đem Ngũ a ca đi tránh nóng cùng, bà lập tức lật lọng, bảo rằng mình chỉ hơi khó ở đôi chút, tĩnh dưỡng khoảng mười ngày nửa tháng là khỏe re ngay.
"Hoàng a mã của con một khi đã muốn làm chuyện gì thì kiểu gì cũng sẽ dọn đường gọn gàng sạch sẽ." Trong lúc thu xếp hành lý, Minh Huyên rù rì bình luận với Dận Nhưng.
Danh sách tú nữ đã được dâng lên, Đồng Quý phi vẫn c.ắ.n răng không chịu mở miệng chấp nhận cho thứ muội của mình tiến cung. Minh Huyên thừa biết mục đích thực sự của Đồng Quý phi khi đòi ở lại hoàng cung là vì cái gì. Khang Hi trước giờ làm lơ không thèm quản, nhưng một khi ngài đã ra tay thì Đồng Quý phi hoàn toàn bị tước mất quyền lực xen vào đợt tuyển tú này.
Dận Nhưng lắc đầu: "Hoàng a mã vốn dĩ không hề có ý định để Đồng gia tiểu cách cách tiến cung." Về chuyện này, cậu từng tình cờ nghe Khang Hi vô tình tiết lộ nên mới nắm rõ.
Cũng may các nhũ mẫu của hoàng t.ử, công chúa đều rất đáng tin cậy, vì sợ bị trách phạt nên đã mặc cho các tiểu chủ t.ử cực kỳ ấm áp. Bởi vậy, ngoại trừ Tam a ca đã bị ốm từ trước, những đứa trẻ khác đều bình an vô sự đi qua đợt phong hàn quy mô lớn lần này.
Không chỉ trong cung, ngoài cung cũng có không ít mệnh phụ ngã bệnh. Trong khoảng thời gian ngắn, nhân lực Thái Y viện trở nên khan hiếm căng thẳng. Ngay cả Tiểu Tôn thái y đã rời cung mấy năm, vừa hồi kinh được vài ngày cũng bị tộc thúc gọi vào cung hỗ trợ.
Minh Huyên cũng phải thỉnh thái y, nhưng không phải do phong hàn mà là bị bốc hỏa. Nàng ăn quá nhiều lẩu cừu cay tê, lại sợ lạnh nên mặc đồ quá kín, kết quả là khóe miệng nổi lên hai cục mụn nước. Nhờ thế mà nàng gặp lại được người bạn tốt đã lâu không gặp – Tiểu Tôn thái y.
Minh Huyên nhìn thấy Tiểu Tôn thái y vẫn cảm thấy rất thân thiết. Nghe hắn kể mùa đông năm nay, nhà bách tính bình thường hiếm khi bị bệnh, chỉ là...
Hắn không cần nói hết câu, Minh Huyên cũng hiểu ngay, trực tiếp phàn nàn: "Ta cứ tưởng ngay cả con cừu đầu đàn cũng biết ngày tuyết rơi dày thì không nên ra khỏi cửa chứ..."
Tiểu Tôn thái y lại một lần nữa đối diện với sự thân thiết này của Hiền Quý phi nương nương, vô cùng cung kính đáp: "Sự thông tuệ của nương nương quả là thế gian hiếm có."
Nhờ ơn Hiền Quý phi nương nương, Tiểu Tôn thái y cảm thấy bản thân hiện giờ phảng phất như được tái sinh.
Nhờ công lao cấy đậu mùa, hắn nhận được vinh quang trước nay chưa từng có, định sẵn sẽ được lưu danh sử sách. Thậm chí, rất nhiều đồng nghiệp đều phải nhìn hắn bằng ánh mắt khác. Mấy năm nay vào Nam ra Bắc, y thuật của hắn càng thêm tinh tiến.
Bước ra ngoài thế giới, hắn mới nhận ra tầm nhìn của mình từng hạn hẹp đến mức nào. Hóa ra khi buông bỏ quyền thế chốn cung đình, hắn lại có thể nhận được nhiều điều ý nghĩa đến vậy.
Nhớ đến ánh mắt sùng bái và kính trọng của những người bệnh từng được mình cứu chữa, Tiểu Tôn thái y nhịn không được nở nụ cười mãn nguyện. Bởi vậy, hắn biết rằng ở trước mặt Minh Huyên, cho dù hắn có lỡ lời thì nương nương cũng sẽ không trách tội, càng không mang chuyện đi rêu rao.
"Được rồi, chân thành một chút đi, đừng có nịnh hót. Đầu óc ta ra sao, chẳng lẽ ta lại không tự biết?" Minh Huyên xua tay, vội vàng rào trước: "Nói cho rõ nhé, ta không uống hoàng liên đâu. Ngươi kê cho ta loại t.h.u.ố.c hạ hỏa nào không đắng ấy. Ngươi từng đi qua Quảng Châu chưa? Nghe nói trà thảo mộc ở đó rất tuyệt."
Tiểu Tôn thái y nghe vậy bật cười: "Nương nương quả nhiên vẫn là nương nương của trước kia."
Minh Huyên nghi hoặc, lời này có ý gì? Là khen nàng vẫn xinh đẹp như hoa giống hệt trước kia sao? Tiểu Tôn thái y cũng không giải thích nhiều, cầm b.út lên kê đơn t.h.u.ố.c, sau đó bảo đảm: "Thuốc này thực sự không đắng, nương nương cứ yên tâm dùng. Còn về trà thảo mộc, nô tài có quen biết một vị đại phu thế gia ở Quảng Châu, để quay về nô tài sẽ hỏi thăm, sau đó dâng lên cho nương nương. Bất quá, lần sau nếu nương nương còn muốn ăn đồ nóng dễ bốc hỏa thì nên chuẩn bị sẵn chút trà hoa cúc đường phèn."
Không đắng á? Minh Huyên gật gật đầu, tiện thể phàn nàn: "Vẫn là ngươi hiểu chuyện. Thúc thúc của ngươi quá ngoan cố, mỗi lần muốn dặn dò gì đều phải dùng một rổ chữ nghĩa văn vẻ, nghe mà đau cả đầu. Đã thế mỗi lần ta bốc hỏa, kiểu gì lão cũng ép ta uống nước hoàng liên trước, bổn cung sợ lão thực sự."
"Tộc thúc làm người trước nay luôn nghiêm cẩn." Tiểu Tôn thái y nhìn vẻ mặt đau khổ của Minh Huyên, liền biết hai năm qua nàng uống hoàng liên không hề ít.
Hiền Quý phi tuyệt đại đa số các bệnh đều từ cái tội không biết kiêng mồm kiêng miệng mà ra. Bù lại, tuy bề ngoài trông mảnh mai yếu ớt, nhưng thực chất nền tảng sức khỏe của nàng tuyệt đối là tốt nhất trong toàn bộ hậu cung.
Biết Tiểu Tôn thái y hai năm nay đã đi qua rất nhiều nơi, Minh Huyên liền giữ luôn cả Lương Cửu Công (người vừa hộ tống Dận Chân tới) ở lại, bảo thái y kể vài câu chuyện thú vị bên ngoài cho nghe.
Có Lương công công và Tứ hoàng t.ử ở đây, Tiểu Tôn thái y cũng không e ngại việc bị coi là ở chung đơn độc cùng phi tần. Vì thế, hắn bắt đầu tỉ mỉ kể lại xem mình đã đến những đâu, gặp qua loại bệnh nhân nào, chữa trị ra sao, dùng t.h.u.ố.c gì, tại sao lại dùng phương t.h.u.ố.c đó, hay sự khác biệt trong cách chữa trị giữa người nghèo và phụ nữ...
"Mỗi nơi có mỹ thực gì ngươi không biết, có cảnh đẹp gì ngươi cũng không hay. Nói tóm lại, cả chặng đường đi ngươi chỉ đ.â.m đầu vào chữa bệnh thôi sao?" Minh Huyên nghe một lúc liền cảm thấy nhạt nhẽo vô vị.
Nàng nhíu mày trách móc: "Ngươi xem lại ngươi đi, làm người sao lại không để ý đến tiểu tiết như vậy chứ. Rõ ràng đi qua Quảng Châu, thế mà ngay cả công thức pha trà thảo mộc cũng không chịu hỏi kỹ. Nếu bổn cung mà có phương t.h.u.ố.c đó trong tay, giờ này còn phải chịu tội thế này sao?"
Tiểu Tôn thái y đang kể rất hăng say, Tiểu Tứ a ca thỉnh thoảng cũng đưa ra vài câu hỏi gãi đúng chỗ ngứa. Đang đà cao trào, kết quả Hiền Quý phi đột nhiên quăng cho một gáo nước lạnh khiến hắn lập tức "tịt ngòi".
Hiền Quý phi quả nhiên là "nhân gian thanh tỉnh" (luôn giữ cái đầu lạnh). Hắn vốn đang bay bổng lâng lâng dưới ánh mắt sùng bái của Tứ a ca, kết quả bị nàng một câu kéo tuột xuống hiện thực. Xem ra mình làm vẫn chưa đủ tốt, làm người vẫn chưa đủ tinh tế cẩn thận!
"Ngày sau con lớn lên, ra ngoài nhất định sẽ tìm thật nhiều đồ ăn ngon mang về cho nương nương." Dận Chân nhìn Minh Huyên, đột nhiên lên tiếng hứa hẹn.
Minh Huyên một hơi tu cạn bát t.h.u.ố.c tuy không đắng nhưng vị lại chả ra sao kia, sau đó súc miệng bằng hai ngụm nước ấm. Nàng quay đầu nhìn Dận Chân, nhíu mày nói: "Tìm cái gì mà tìm? Ngày sau nhớ phụ tá Thái t.ử ca ca của con làm việc cho tốt vào, đừng suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện đi chơi lêu lổng. Tương lai của Đại Thanh còn phải trông cậy vào huynh đệ các con đồng lòng góp sức đấy!"
Chỉ cần ngày sau Tiểu Tứ không đi chệch hướng, cậu sẽ là cánh tay đắc lực nhất của Thái t.ử. Sao có thể để thằng bé một lòng một dạ chỉ muốn bay nhảy bên ngoài được chứ?
"Vâng! Tiểu Tứ biết rồi ạ." Dận Chân không hề giận dỗi, toét miệng cười đáp.
Lúc Tiểu Tôn thái y cùng Lương Cửu Công bước ra khỏi Vĩnh Thọ Cung, hắn khẽ thở dài, dở khóc dở cười nói: "Yêu cầu của nương nương trước sau như một, vẫn cứ... giản dị tự nhiên như thế."
Lương Cửu Công gật đầu, nhắc nhở: "Tiểu Tôn thái y về sau nên để tâm hơn một chút, sở thích của nương nương trước nay chưa từng thay đổi đâu."
Lần này vào cung, danh xưng của hắn từ Tôn thái y đã biến thành Tiểu Tôn thái y. Nhờ công trạng cấy đậu mùa, cả hậu cung ai nấy đều tán dương hắn hết lời. Thỉnh thoảng đi bắt mạch cho các phi tần khác, hắn toàn được nghe những lời khen ngợi khách sáo.
Chỉ có Hiền Quý phi là vẫn trước sau như một, hoàn toàn không vì hắn đã trở thành thần y được người người kính trọng mà thay đổi thái độ. Điều này khiến Tiểu Tôn thái y cảm thấy vô cùng ấm áp, gần gũi.
Tiểu Tôn thái y vừa mới quay lại Thái Y viện đã bị tộc thúc gọi qua.
"Hoàng thượng muốn cho Hiền Quý phi nhớ đời, chẳng phải ta đã dặn cháu rồi sao, hễ nàng ấy bị bốc hỏa thì phải kê hoàng liên..." Tôn thái y nhìn thằng cháu trai, đưa tay day trán, thở dài sườn sượt.
Thư Sách
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu Tôn thái y, người cũng từng lăn lộn bao năm làm Viện chính, thẳng thắn đáp lại: "Muốn Hiền Quý phi nhớ đời e là quá khó..." Bắt Hiền Quý phi kiêng ăn cơ bản là chuyện bất khả thi.
Tôn thái y ngẫm lại thấy cũng đúng. Mấy năm nay, chỉ riêng hoàng liên lão đã kê mười mấy đợt rồi, nhưng vẫn chẳng thấy đạt được cái hiệu quả mà Hoàng thượng mong đợi.
"Chuyện cấy đậu mùa, Tôn gia chúng ta chịu ân tình rất lớn của Hiền Quý phi, nương nương cũng chưa bao giờ lấy việc này ra tranh công đoạt lợi. Nay ngài ấy chỉ là không muốn uống t.h.u.ố.c đắng thôi mà." Tiểu Tôn thái y bưng chén trà nhấp một ngụm, coi như đưa cho tộc thúc một lời giải thích hợp tình hợp lý.
Vì câu nói đùa "đến con cừu cũng biết lạnh" của Minh Huyên, Tôn thái y mỗi khi nghe báo trong cung có người bị phong hàn lâu ngày không khỏi lại nhịn không được mà thầm cảm thán.
Thấy người trong cung ngoài cung lăn ra ốm la liệt như vậy, bắt đầu có người sinh lòng nghi ngờ về khả năng giữ ấm của áo len lông cừu.
"Người ngu ngốc tại sao cứ thích đổ lỗi cho đồ vật nhỉ?" Dận Nhưng không chút nể nang phàn nàn với Khang Hi: "Đem cả con cừu sống vứt ra đống tuyết thì nó cũng biến thành thịt cừu đông lạnh thôi. Sao lại có kẻ ấu trĩ nghĩ rằng cứ khoác cái áo này lên là bất t.ử trước giá rét? Bọn họ ngốc thật hay giả vờ vậy? Hoàng a mã vì họ mà vất vả như vậy còn chưa đủ sao?"
Khang Hi bóp bóp cục bông mềm trên mũ của nhi t.ử, lờ đi lời mỉa mai đám phi tần ngu xuẩn của cậu, chỉ mỉm cười nói: "Mấy năm qua chiến sự liên miên, trẫm làm những chuyện này cũng chỉ mong bù đắp đôi chút cho bách tính. Cớ gì phải bận tâm tới dăm ba kẻ ngu dốt kia?"
Nghĩ thông suốt như vậy, Khang Hi đ.â.m ra mặc kệ. Mỗi khi có tin tức phi tần nào đó ngã bệnh truyền tới, ngài thậm chí còn chẳng buồn đến thăm hỏi lấy một lời. Nhưng ngay sau đó, lại nghe báo Vĩnh Thọ Cung thỉnh thái y, lý do là... bị bốc hỏa...
"Cũng là một kẻ ngốc nghếch!" Khang Hi chốt hạ một câu đ.á.n.h giá. Dận Nhưng ngồi cạnh đành câm nín không dám hé răng cãi lại.
Về cái thói tham ăn tham uống của dì, Dận Nhưng cũng từng cằn nhằn vài lần. Nhưng lần nào cũng bị dáng vẻ đáng thương, kèm theo điệp khúc "đời này dì chẳng còn thú vui nào khác" của nàng làm cho mềm lòng mà cho qua.
Thấy Minh Huyên bị "bệnh", Khang Hi liền không rủ rê nàng nữa. Ngài trực tiếp dẫn theo Thái t.ử, Đại a ca, Tứ a ca cùng ba vị công chúa, nhân dịp nghỉ Tết ra ngoài dạo chơi một phen.
Tam a ca cũng bị bệnh, nhưng cậu ốm từ trước Tết. Nghe đồn là trong lúc đi ngắm hoa mai, cậu mải mê ngâm thơ vịnh cảnh đến quên cả giờ giấc nên bị cảm lạnh, đành ngậm ngùi ở lại trong cung.
Khang Hi đối với đứa con trai này đã triệt để "buông xuôi theo hệ Phật". Thích đọc sách thì cứ để nó đọc đi! Đọc nhiều rồi tự nhiên sẽ ngộ ra bản thân mình đã phạm phải bao nhiêu sai lầm ngớ ngẩn.
Đại a ca và ba vị công chúa hiếm khi được xuất cung, nay được Hoàng a mã dẫn đi chơi nên vui mừng khôn xiết. Ngắm nhìn ba đứa con trai khỏe mạnh hoạt bát, lại thêm ba cô con gái xinh xắn chu đáo, tâm tình Khang Hi cực kỳ sảng khoái, vứt luôn mấy thứ rắc rối bực mình trong hoàng cung ra sau đầu.
Nhìn ba cô con gái yêu kiều, Khang Hi quyết định dẫn các nàng đến thăm xưởng dệt len.
Chứng kiến quy mô rộng lớn của xưởng cùng những phụ nữ đang tất bật làm việc bên trong, Tam công chúa đột nhiên lên tiếng hỏi: "Hoàng a mã, ngày sau có phải nữ nhi cũng sẽ bị gả đến Mông Cổ để chăn cừu không ạ?"
Khang Hi chưa kịp đáp lời, đã thấy Tam công chúa hớn hở vung tay múa chân, bắt chước tư thế cưỡi ngựa hô "giá, giá" vài tiếng. Sau đó nàng quay sang hào hứng nói với Khang Hi: "Hoàng a mã, người nhất định phải ban hôn cho nhi thần đến một vùng thảo nguyên thật phì nhiêu nhé, nhi thần cũng muốn tự mình xây dựng một đội nữ t.ử quân uy vũ!"
Khang Hi nhướng mày, thấy trong ánh mắt con gái không hề vương chút miễn cưỡng hay ấm ức nào, liền mỉm cười hứa hẹn: "Sau này trẫm sẽ tuyển thêm vài phò mã ưu tú cho các con tự mình lựa chọn."
Đại công chúa và Ngũ công chúa hoàn toàn không ngờ lại có chuyện tốt như vậy. Việc "Phủ Mông" (hòa thân Mông Cổ) vốn là số mệnh khó tránh khỏi của các công chúa hoàng gia. Nếu có thể tự tay lựa chọn phu quân cho mình, đó tự nhiên không phải là chuyện xấu. Trên gương mặt hai nàng lập tức nở nụ cười rạng rỡ.
"Hoàng a mã còn dẫn chúng nhi thần vào thăm nhà nông nữa. Bách tính đều vô cùng hân hoan khi nhắc đến áo len lông cừu." Trở về từ chuyến đi, Dận Nhưng dâng lên Minh Huyên một đống lễ vật lớn, đồng thời vui vẻ kể lại.
Minh Huyên nhún vai. Yêu cầu của bách tính thời đại này vốn dĩ đã rất thấp rồi. Nhưng việc Khang Hi dùng quyền lực ép giá len sợi thô xuống mức bình dân, lại quản lý nghiêm ngặt việc buôn bán mặt hàng này, chỉ nội điểm này thôi cũng đủ để Minh Huyên nảy sinh lòng bái phục.
Dẫu biết rằng vẫn còn vô số người chẳng có tiền mà mua, phần lớn hơn là len sản xuất ra chưa đủ sản lượng, có tiền cũng chưa chắc đã mua được. Nhưng chỉ riêng phần tâm ý này của bậc quân vương đã đủ để an lòng dân, để bách tính biết Hoàng thượng đang nghĩ cho họ, để binh sĩ biết Hoàng thượng đang lo lắng cho họ.
Dận Nhưng thấy dì dường như không quá bận tâm đến chuyện chính sự này, lại thấy mụn nước trên khóe miệng nàng đã xẹp bớt, liền chuyển chủ đề sang câu chuyện tuyển phò mã của mấy vị công chúa.
"Tự mình chọn lựa phu quân thì tốt quá rồi." Minh Huyên cuộn mình trong lớp áo khoác dày, tay ôm mèo Cola, dưới chân cọ cọ ch.ó Khả Khẩu, cười nói: "Ngày sau các công chúa đều được tự do lựa chọn ý trung nhân mới gọi là hạnh phúc!"
"Đúng vậy! Tự mình lựa chọn thì sau này dẫu có ra sao cũng ít nảy sinh tâm lý ấm ức không cam lòng." Dận Nhưng mỉm cười hùa theo. Cậu nhớ tới các cô mẫu, cô tổ mẫu (các bà cô, bà thím) phải gả đến Mông Cổ xa xôi, những người thực sự sống hạnh phúc chẳng được mấy ai.
Đợi đến khi trời đông giá rét hoàn toàn lùi bước, nhường chỗ cho mùa xuân trăm hoa đua nở, tiệc Vạn Thọ của Khang Hi vừa khép lại, ngài liền đưa ra tuyên bố: Tháng 5 năm nay sẽ dẫn mọi người xuất cung đi tránh nóng.
Ai ngờ, Hoàng thái hậu và Đồng Quý phi lại đột nhiên đều tìm lý do thoái thác, bảo rằng mình không muốn đi.
Khang Hi nhẩm tính một chút liền thừa biết các nàng lấy cớ là vì đợt tuyển tú sắp tới. Thế là ngài thuận nước đẩy thuyền, giữ luôn Chiêu phi và Huệ phi ở lại, mượn cớ Đồng Quý phi thân thể yếu ớt để giao quyền đốc thúc công việc tuyển tú cho hai người bọn họ.
Hơn nữa, để ra vẻ "trấn an" Đồng Quý phi, ngài còn chu đáo đem Nghi phi đang mang long t.h.a.i giao phó cho nàng chăm sóc.
Bằng mắt thường Minh Huyên cũng có thể nhận ra sự không cam lòng hiện rõ trên mặt Đồng Quý phi. Nhưng mà... kệ, chuyện này chẳng liên quan gì tới nàng.
Về phần Hoàng thái hậu, khi nghe Thái hoàng thái hậu ngỏ ý muốn đem Ngũ a ca đi tránh nóng cùng, bà lập tức lật lọng, bảo rằng mình chỉ hơi khó ở đôi chút, tĩnh dưỡng khoảng mười ngày nửa tháng là khỏe re ngay.
"Hoàng a mã của con một khi đã muốn làm chuyện gì thì kiểu gì cũng sẽ dọn đường gọn gàng sạch sẽ." Trong lúc thu xếp hành lý, Minh Huyên rù rì bình luận với Dận Nhưng.
Danh sách tú nữ đã được dâng lên, Đồng Quý phi vẫn c.ắ.n răng không chịu mở miệng chấp nhận cho thứ muội của mình tiến cung. Minh Huyên thừa biết mục đích thực sự của Đồng Quý phi khi đòi ở lại hoàng cung là vì cái gì. Khang Hi trước giờ làm lơ không thèm quản, nhưng một khi ngài đã ra tay thì Đồng Quý phi hoàn toàn bị tước mất quyền lực xen vào đợt tuyển tú này.
Dận Nhưng lắc đầu: "Hoàng a mã vốn dĩ không hề có ý định để Đồng gia tiểu cách cách tiến cung." Về chuyện này, cậu từng tình cờ nghe Khang Hi vô tình tiết lộ nên mới nắm rõ.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận