Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn
Chương 140: Đầu gỗ
Được nhi t.ử và nữ nhân của mình tâng bốc, Khang Hi mới tìm lại được cảm giác quen thuộc, thần sắc vô cùng sung sướng.
Minh Huyên một khi đã muốn khen ai thì những lời êm tai chẳng tốn một xu cứ thế tuôn ra rào rào. Ngặt nỗi những lời nàng nói đều tình ý chân thành, khen đúng trọng tâm, chẳng có lấy một tia giả dối, nghe hệt như xuất phát từ tận đáy lòng.
Dận Nhưng đã nhận được chân truyền từ nàng, còn Dận Chân thì mọi chuyện đều lạch bạch bám sát bước chân ca ca. Thằng bé phải vắt óc suy nghĩ dữ lắm mới bới ra được vài chuyện Hoàng a mã làm cho mình (dù đó vốn là việc ngài nên làm), rồi sau đó phát biểu cảm tưởng đầy cảm động.
Khang Hi từ chỗ đơn thuần vui vẻ chuyển sang bay bổng tận hưởng. Những lời nói thật lòng, giản dị tự nhiên này khiến ngài cảm thấy việc bớt chút thời gian trăm công nghìn việc đưa họ ra ngoài thật sự quá xứng đáng.
Thậm chí, ngài còn vô tình tiết lộ ý định mấy năm tới sẽ thường xuyên đi tuần thú bên ngoài.
Trốn tuyển tú ư? Mặc kệ ngài ấy định đi Mông Cổ hay Giang Nam, Minh Huyên vốn chẳng thèm để ý.
Dẫu biết rằng Trung Hoa cảnh đẹp nhiều vô kể, nhưng mà... thân là một con cá mặn, chẳng có gì có thể trì hoãn được trái tim tận hưởng sự nhàn hạ của nàng.
Nhưng hiện tại... cứ nghĩ đến việc phải vò đầu bứt tai lo chuyện tuyển tú, Minh Huyên liền cảm thấy mình ra ngoài vẫn tốt hơn.
Ra ngoài dạo một vòng, ngắm nhìn những danh lam thắng cảnh mà thời hiện đại không thể thấy được, Minh Huyên thấy hoàn toàn không cần phải do dự: Chọn nó! Chọn nó! Không sợ tàu xe mệt nhọc, phong cảnh đẹp thế cơ mà, không đi thì hối hận c.h.ế.t mất!
Đã quyết định đi thì phải dỗ dành cho người ta vui vẻ trước đã. Vì thế, Minh Huyên càng khoe khoang, nịnh nọt nhiệt tình từ tận đáy lòng.
Khang Hi được khen đến mức cả người sảng khoái, xong việc còn quay sang phàn nàn với Lương Cửu Công: "Có người giỏi nghẹn thật đấy, rõ ràng trong lòng quan tâm trẫm đến thế, vậy mà ngày thường cứ cố tình làm ra vẻ không thèm để ý."
Lương Cửu Công trong nháy mắt liền hiểu ngay ngài đang nhắc tới ai. Lão vội cúi đầu, nỗ lực khống chế biểu cảm, làm bộ như nghe không hiểu. Lão có thấy Hiền Quý phi cố tình che giấu chỗ nào đâu cơ chứ? Là một trong những người đầu tiên biết chuyện sang năm Hoàng thượng muốn đi tránh nóng, Minh Huyên cảm thấy dường như mình đã phải chịu đựng quá nhiều. Từ lúc nàng bày tỏ rõ ý muốn đi cùng, cách hành xử của Khang Hi bỗng trở nên vô cùng khó hiểu.
Đầu tiên là vào dịp sinh nhật nàng, ngài ban thưởng những món trang sức cực kỳ trân quý, nghe đồn đó là thứ mà ngay cả Đồng Quý phi có muốn cũng không được.
Sau đó thỉnh thoảng ngài lại tìm nàng đòi thứ này thứ kia, có khi chỉ là một bức tranh, nhưng đa phần đều là những hành động khiến Minh Huyên cảm thấy... chả vui vẻ tẹo nào...
Tên này đang thả thính mình sao?
Hậu cung thiếu gì người đẹp: một Tiểu Nữu Hỗ Lộc thị mang vẻ đẹp của tiên nữ giáng trần, một tuyệt thế mỹ nhân Vệ thị, một Đồng Quý phi luôn dịu dàng như nước, hay một Nghi phi tươi tắn thẳng thắn... Đã có được bao nhiêu đó rồi mà còn chưa đủ, vậy mà ngài vẫn muốn tán tỉnh nàng ư?
Nếu chuyện này xảy ra vào lúc nàng mới tiến cung, tứ cố vô thân, chẳng có phân vị gì, Minh Huyên cam đoan sẽ buông xuôi mà hùa theo ngay. Rốt cuộc con người phải sống sót cái đã thì mới nghĩ tới chuyện sống theo ý mình được.
Nhưng hiện tại thì sao? Minh Huyên quyết định làm lơ. Dẫu ngài có lấy chuyện đi tránh nóng ra làm mồi nhử, nàng cũng không "cắn câu", cứ giả vờ như nghe không hiểu, mặc ngài "thả thính" đến mỏi miệng thì thôi.
Giờ nàng đã có phân vị cao, có Thái t.ử yêu mến, có Thái hoàng thái hậu che chở. Nói thật... sự kính sợ đối với Hoàng thượng thuở ban đầu nay đã vơi đi chỉ còn lại một chút ít.
Dù sao nàng cũng chẳng có ý định mưu phản, chẳng cắm sừng ngài, lại càng không nhúng tay vào những chuyện mưu mô dơ bẩn chốn hậu cung. Nhu cầu sinh tồn cơ bản nhất coi như đã được đảm bảo vững chắc.
Đàn ông á? Với một người không có nhu cầu sinh lý mãnh liệt như Minh Huyên, nàng cũng chẳng cần cho lắm.
Khang Hi thực chất cũng chẳng có nhiều kinh nghiệm tán tỉnh phụ nữ. Xưa nay nữ nhân trong hậu cung toàn tự chủ động nhào vào lòng ngài. Lần đầu tiên gặp phải đối tượng không thèm bắt sóng, ngài cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
Ngài cứ tự tin cho rằng trong lòng Minh Huyên luôn có ngài. Nhưng thời gian trôi qua, Khang Hi mới vỡ lẽ: cái người này quả thật là một kẻ ngốc, căn bản chẳng hiểu được những lời ám chỉ của mình!
Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của nàng nhân lúc Dận Nhưng được nghỉ ngơi hiếm hoi dẫn thằng bé đi thả diều, rồi lại còn buông lời trêu chọc chân Tiểu Tứ ngắn chạy chậm, kết quả mải cười nhạo người ta nên trượt chân ngã nhào vào bụi hoa...
Trí tuệ của người này chắc cùng lắm là năm tuổi, không hơn không kém!
Khang Hi nhìn mà thấy chướng mắt, trực tiếp quay đầu bỏ đi.
Những màn thả thính ám chỉ của Khang Hi đến cũng nhanh mà đi cũng bất ngờ.
Ngay lúc Minh Huyên vẫn đang đau đầu nghĩ cách đối phó, thì nó bỗng dưng biến mất tăm...
Ngạc nhiên mừng rỡ thay, Minh Huyên chỉ biết ngước mặt lên trời cảm thán ông trời có mắt. May mà nàng không "bắt sóng", nếu không thì xấu hổ c.h.ế.t đi được?
Minh Huyên cứ tưởng Khang Hi không để tâm nữa thì mọi chuyện coi như đã qua. Nhưng nàng đâu ngờ rằng thái độ đối xử đặc biệt của Khang Hi dành cho nàng dạo gần đây đều đã bị người khác thu vào tầm mắt, ghim c.h.ặ.t trong lòng.
"Hậu cung dạo này vẫn yên ổn chứ?" Ngay cả Thái hoàng thái hậu cũng phải thở dài hỏi Khang Hi. Mấy ngày nay, đám người Đồng Quý phi cứ thay nhau đến trước mặt bà lải nhải mấy lời chua loét.
Khang Hi mỉm cười đáp: "Tôn nhi có làm gì đâu ạ." Ngài thầm nghĩ chẳng qua mình chỉ đáp lại một nữ nhân trót lòng yêu thương mình mà thôi, trong lòng có chút không vui.
Thái hoàng thái hậu cũng không nói thêm gì, chỉ vuốt ve chiếc áo khoác len mà Khang Hi vừa mang tới, gặng hỏi: "Thứ này thật sự làm từ lông cừu sao?"
Khang Hi gật đầu. Vì chuyện này mà ngài đã phải bày mưu tính kế hơn nửa năm trời. Xưởng dệt ở ngoại ô kinh thành kết hợp cùng xưởng nhỏ của Minh Huyên, sản lượng len nhung tuy thượng hạng không đủ cung ứng cho toàn bộ Bát Kỳ, nhưng để thưởng cho các tướng lĩnh Đại Thanh và chư hầu Mông Cổ thì vẫn dư sức.
Hơn nữa, còn có loại len sợi lông cừu thô, chi phí chế tạo thấp và quy trình làm ra cũng đơn giản hơn nhiều.
Những phụ nhân dân gian quả thật khéo tay, lúc đầu mới làm quen, chỉ cần một ngày là có thể dệt xong một bộ quần áo. Nhưng tốc độ kinh hồn ấy không phải ai cũng làm được.
Về sau, Công Bộ đã cải tiến lại khung cửi dệt vải, giúp các phụ nhân mỗi ngày chỉ cần tập trung làm những thao tác khâu vá đơn giản. Nhờ vậy, một phụ nhân làm việc chăm chỉ có thể may được mấy bộ quần áo trong một ngày.
Làm sạch, phơi khô, chải len, bật bông, xe sợi, dệt thành áo...
Khang Hi âm thầm chuẩn bị hơn sáu tháng trời, thuê hơn một ngàn phụ nhân làm việc tăng ca ngày đêm, mới làm ra được khoảng ba, bốn vạn bộ quần áo len lông cừu.
Đến khi trận tuyết đầu mùa buông xuống, một nửa số áo này đã được ngài phái người đưa đến quân doanh của Cấm quân. Nửa còn lại, Bát Kỳ giành giật nhau tới sứt đầu mẻ trán.
Áo len lông cừu mặc lên người vừa mỏng nhẹ lại giữ ấm tốt. Mặc lớp áo giáp ra bên ngoài cũng tiện lợi và linh hoạt hơn hẳn so với những chiếc áo bông to sụ cồng kềnh, vì thế nó cực kỳ được ưa chuộng.
Nhưng thứ xiêm y tốt như thế lại là do đích thân Hoàng thượng dốc sạch tư khố để đưa tới trong quân.
Trên mỗi bộ áo còn đính kèm một miếng mác đặc chế, bên trên thêu hai chữ "Ngự chế"...
Mỗi một người lính nhận được áo, thân thể được ủ ấm, mà cõi lòng cũng ấm áp vô cùng.
Mục đích ban đầu của Khang Hi vốn là để thu phục nhân tâm. Bỏ ra vỏn vẹn mười mấy vạn lượng bạc mà thu về được thành quả rực rỡ thế này, tâm trạng ngài dĩ nhiên là vô cùng tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thời gian đầu, áo len sợi chỉ chuyên cung cấp cho quân đội. Những kẻ khác có muốn thèm nhỏ dãi cũng không mua được, bởi Khang Hi quản lý quân nhu cực kỳ nghiêm ngặt.
Riêng về phần áo len nhung thượng hạng, ngài lại dùng làm quà ban thưởng cuối năm cho các trọng thần và tông thất trong triều.
Dù Minh Huyên đã sớm có, nhưng lúc Khang Hi phát thưởng cho hậu cung, ngài vẫn hào phóng ban cho nàng hẳn bảy bộ đủ màu: đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Trong khi đó, Đồng Quý phi cũng chỉ nhận được vỏn vẹn năm bộ.
Nhất thời, khắp trên dưới hoàng cung ai nấy đều coi việc được mặc áo len nhung ngự ban là một vinh dự to lớn. Minh Huyên cũng bơi theo dòng nước, mặc được một thời gian rồi lại dứt khoát quay về với áo bông. Suy cho cùng, chiếc áo bông to sụ vẫn là "chân ái" trường tồn của mùa đông, địa vị vĩnh viễn không thể lay chuyển!
Ngay giữa lúc cả hậu cung đang phát cuồng theo đuổi mốt áo len lông cừu, thì tại Vĩnh Thọ Cung – nơi đầu tiên phát hiện ra len sợi, từ chủ đến tớ đều đã sớm lót sẵn áo len mỏng bên dưới lớp áo ngoài. Khắp cung đình, rảnh rỗi ngồi lại với nhau là y như rằng xúm quanh bếp lò đan áo len.
Dận Nhưng và Dận Chân thì khỏi phải nói, tất nhung mũ nhung đều không thiếu thứ gì.
Bị không khí đan lát lây nhiễm, dù mắc bệnh "tàn phế tay" nhưng Minh Huyên vẫn kiên cường đan cho Dận Nhưng một đôi tất len.
Bất chấp việc một chiếc thì to đùng lùng thùng, chiếc kia lại chật ních, Dận Nhưng vẫn vui vẻ mang chúng vào chân.
Thấy Dận Nhưng thích thú như thế, ngọn lửa hiếu thắng trong lòng Minh Huyên bỗng bùng cháy. So với tất chân thì khăn quàng cổ dễ đan hơn nhiều. Ròng rã suốt hai tháng trời, cuối cùng nàng cũng đan xong một chiếc khăn quàng cổ bằng nhung cừu. Khâu xong mũi cuối cùng, nàng thề độc từ nay về sau không bao giờ thèm đụng vào cái thứ này nữa.
Tuy nhiên, nhìn Dận Nhưng quàng chiếc khăn màu xanh da trời, đội mũ len màu xanh biển, tôn lên dáng vẻ tuấn tú ngời ngời, lại khiến Minh Huyên nảy sinh ý định sắm sửa trang phục cho cậu. Nàng hì hục vẽ ra vô số bản thiết kế mũ len để các cung nữ nhỏ tự mày mò đan theo.
Chẳng mấy chốc, Dận Nhưng đã trở thành người sở hữu bộ sưu tập mũ nhung nhiều nhất hoàng cung.
Vì dì không thích cái kiểu đầu cạo nửa trọc của mình, nên mỗi sáng thức dậy, Dận Nhưng vừa ưu thương lại vừa hạnh phúc làm một việc: đắn đo lựa chọn xem hôm nay nên đội chiếc mũ len nào.
Bản thân Dận Nhưng có đồ mới, cậu cũng sẽ tự bỏ tiền túi ra đặt may một bộ cho Dận Chân. Suy cho cùng cũng là đệ đệ do tự tay mình nuôi nấng mà.
Tiểu cung nữ Nhị Nữu của Vĩnh Thọ Cung năm nay coi như phát tài to, nhảy vọt thành nhân vật được săn đón nhất chốn hậu cung. Thậm chí nàng ta còn có cả kẻ hầu người hạ bưng nước rót cơm, xoa bóp đ.ấ.m lưng cho nữa...
Cuộc sống nhỏ bé của Nhị Nữu trôi qua vô cùng bận rộn nhưng cũng cực kỳ sung túc và viên mãn.
Mãi cho đến lúc giáp Tết, trên thị trường mới xuất hiện lác đác vài cửa tiệm bán len sợi. Thậm chí ở nhiều nơi trên cả nước, những cửa hàng này mọc lên nhanh như nấm sau mưa chỉ trong một đêm.
Thư Sách
Lúc này bách tính đều đã biết thứ đồ này giữ ấm vô cùng kỳ diệu. Khoan nói đến nhung cừu thượng hạng giá cao ngất ngưởng, chỉ riêng sợi len lông cừu thôi cũng đã được chia thành năm bảy loại: loại thì nhuộm màu rực rỡ, sờ vào mềm mịn, thoang thoảng mùi hương; loại thì sờ ram ráp, vẫn còn phảng phất chút mùi tanh đặc trưng của cừu.
Với loại sợi len thô rẻ nhất, chỉ cần bỏ ra hơn một lượng bạc là có thể đan được áo ấm cho gia đình năm, sáu nhân khẩu. Hơn nữa, áo đan cho trẻ con, sau này chúng lớn lên chật quá, có thể tháo tung ra rồi đan lại thành áo mới.
Tại các tiệm bán len, ngày nào cũng có vài người phụ nữ ngồi sẵn ở đó vừa bán vừa đan. Ai mua len mà chưa biết đan đều sẽ được chỉ dạy nhiệt tình, chỉ cần nhìn một lúc là học được ngay.
Dù tiệm len mở ra không ít, nhưng ngày nào cũng trong tình trạng cung không đủ cầu.
Nhìn qua là biết mấy cửa hiệu này đều là mối làm ăn của Hoàng gia. Dẫu sao áo len lông cừu ban đầu cũng là vật phẩm đích thân Hoàng thượng ban tặng cho binh sĩ, vì thế dẫu có động lòng tham đến đâu, cũng hiếm kẻ nào dám to gan giở trò bòn rút trên mặt hàng này.
Giá của loại len thô nhất đã bị ép xuống mức cực thấp. Tại nhiều địa phương cũng bắt đầu mọc lên các xưởng dệt chiêu mộ phụ nữ đến làm công. Tiền công hấp dẫn cứ đan mười bộ là được mang về một bộ đã khiến áo len lông cừu trở thành trào lưu bùng nổ trong mùa đông năm nay, trở thành đề tài bán tán say sưa trên khắp cả nước.
Giữa lúc đang lâng lâng bay bổng trên những lời ca tụng, Khang Hi cố tình ghé qua hỏi Minh Huyên: "Nàng thật sự không cần cái danh tiếng này sao?"
"Chẳng phải chúng ta đã giao dịch xong rồi sao? Hoàng thượng chẳng lẽ định nuốt lời?" Minh Huyên chẳng nể nang nói thẳng. Việc học của Dận Nhưng hiện tại, trải qua giai đoạn mệt mỏi ban đầu, giờ cậu đã quen với cường độ học tập cao như vậy rồi.
Nếu Khang Hi mà nuốt lời vào lúc này, nàng sẽ tức điên lên mất! Rất tức, rất tức giận!
Khang Hi nhìn vẻ mặt đầy cảnh giác của nàng, thầm thở dài trong lòng, đưa tay day day trán: "Được rồi, trẫm biết rồi! Không nuốt lời là được chứ gì."
Dứt lời, Khang Hi nhịn không được buột miệng: "Nàng có phải là ngốc thật không vậy?"
Minh Huyên nghệch mặt ra, nghi hoặc vặn lại: "Thần thiếp ngốc ở chỗ nào cơ chứ?"
Bản thân mình đúng là không thông minh xuất chúng gì cho cam, nhưng cũng đâu đến mức bị gọi là ngốc? Ngược lại, Minh Huyên còn cảm thấy giữa chốn hậu cung tranh giành này, nàng tính ra cũng thông minh phết. Ít nhất nàng vẫn luôn giữ được sự tỉnh táo, không dễ dàng gục ngã trước những "viên đạn bọc đường".
Khang Hi nhịn không được lườm nguýt một cái, thở hắt ra: "Được rồi, trẫm biết nàng không ngốc."
Minh Huyên gật đầu ngay tắp lự: "Thần thiếp tự nhiên là không sánh bằng Hoàng thượng hay đám nhỏ Bảo Thành, nhưng chỉ số thông minh tuyệt đối ở mức của người bình thường, quyết không ngốc."
Khang Hi nghẹn họng không nói nên lời, xoay người bỏ đi thẳng. Nói chuyện với nàng thêm lúc nữa chắc ngài tức c.h.ế.t mất thôi.
"Cũng đâu đến mức ấm vậy chứ?" Lúc tuyết rơi, Minh Huyên mặc áo len bên trong rồi vẫn phải tròng thêm cái áo bông ra ngoài mới yên tâm. Nàng thật sự không tài nào hiểu nổi đám người Đồng Quý phi làm thế nào mà có thể chỉ mặc mỗi cái áo khoác len nhung để chống chọi qua mùa đông này.
Dù có mặc tận hai bộ len đi nữa thì cũng đâu thể ấm bằng một cái áo bông nhồi bông dày cộp chứ?
Trong yến tiệc cuối năm, Minh Huyên bọc mình trong lớp áo bông dày sụ ngồi phía sau Đồng Quý phi, nhìn qua tựa hồ như nàng béo tròn lên gấp đôi bình thường vậy.
"Giữ ấm thân thể mới là quan trọng nhất dì ạ." Dận Nhưng ngồi cạnh Minh Huyên, quàng chiếc khăn len to bản, nở nụ cười rạng rỡ.
Trên tay Dận Chân cũng đeo một đôi găng tay len. Tiệc đêm Giao thừa đúng lúc tuyết rơi dày, Dận Chân đã bị Thái t.ử ca ca thân yêu bọc lại thành một cục bông tròn vo kín mít.
Nghe Thái t.ử ca ca nói vậy, Dận Chân cũng vội vàng hùa theo: "Đúng vậy ạ! Bị lạnh ốm thì tự mình chịu tội chứ ai chịu thay đâu?" Đây chính là lời chiêm nghiệm xương m.á.u của một người mới tháng trước tót ra nghịch tuyết xong bị nhiễm lạnh ốm liệt giường.
Bên cạnh Khang Hi có lò sưởi, trên đùi đắp sẵn t.h.ả.m len, nên ngài cũng lười dòm ngó đến ba kẻ ăn mặc lạc quẻ này. Trừ lúc giữa bữa tiệc ngài gọi Dận Nhưng đến để kính rượu các thúc bá và sư phó, còn lại thì ngài lơ đẹp bọn họ.
Trong đêm Giao thừa tuyết rơi trắng xóa, Khang Hi thu về vô số lời chúc tụng, ca ngợi nức nở. Thậm chí có kẻ khéo nịnh còn lén dâng tặng ngài một chiếc ô vạn dân (tượng trưng cho lòng dân).
Thế nhưng, ngay giữa lúc Khang Hi đang ngập tràn chí khí, đắc ý hào hùng, thì vừa bước sang năm thứ 22, cả hậu cung bỗng ngã bệnh la liệt một mảng lớn...
Minh Huyên một khi đã muốn khen ai thì những lời êm tai chẳng tốn một xu cứ thế tuôn ra rào rào. Ngặt nỗi những lời nàng nói đều tình ý chân thành, khen đúng trọng tâm, chẳng có lấy một tia giả dối, nghe hệt như xuất phát từ tận đáy lòng.
Dận Nhưng đã nhận được chân truyền từ nàng, còn Dận Chân thì mọi chuyện đều lạch bạch bám sát bước chân ca ca. Thằng bé phải vắt óc suy nghĩ dữ lắm mới bới ra được vài chuyện Hoàng a mã làm cho mình (dù đó vốn là việc ngài nên làm), rồi sau đó phát biểu cảm tưởng đầy cảm động.
Khang Hi từ chỗ đơn thuần vui vẻ chuyển sang bay bổng tận hưởng. Những lời nói thật lòng, giản dị tự nhiên này khiến ngài cảm thấy việc bớt chút thời gian trăm công nghìn việc đưa họ ra ngoài thật sự quá xứng đáng.
Thậm chí, ngài còn vô tình tiết lộ ý định mấy năm tới sẽ thường xuyên đi tuần thú bên ngoài.
Trốn tuyển tú ư? Mặc kệ ngài ấy định đi Mông Cổ hay Giang Nam, Minh Huyên vốn chẳng thèm để ý.
Dẫu biết rằng Trung Hoa cảnh đẹp nhiều vô kể, nhưng mà... thân là một con cá mặn, chẳng có gì có thể trì hoãn được trái tim tận hưởng sự nhàn hạ của nàng.
Nhưng hiện tại... cứ nghĩ đến việc phải vò đầu bứt tai lo chuyện tuyển tú, Minh Huyên liền cảm thấy mình ra ngoài vẫn tốt hơn.
Ra ngoài dạo một vòng, ngắm nhìn những danh lam thắng cảnh mà thời hiện đại không thể thấy được, Minh Huyên thấy hoàn toàn không cần phải do dự: Chọn nó! Chọn nó! Không sợ tàu xe mệt nhọc, phong cảnh đẹp thế cơ mà, không đi thì hối hận c.h.ế.t mất!
Đã quyết định đi thì phải dỗ dành cho người ta vui vẻ trước đã. Vì thế, Minh Huyên càng khoe khoang, nịnh nọt nhiệt tình từ tận đáy lòng.
Khang Hi được khen đến mức cả người sảng khoái, xong việc còn quay sang phàn nàn với Lương Cửu Công: "Có người giỏi nghẹn thật đấy, rõ ràng trong lòng quan tâm trẫm đến thế, vậy mà ngày thường cứ cố tình làm ra vẻ không thèm để ý."
Lương Cửu Công trong nháy mắt liền hiểu ngay ngài đang nhắc tới ai. Lão vội cúi đầu, nỗ lực khống chế biểu cảm, làm bộ như nghe không hiểu. Lão có thấy Hiền Quý phi cố tình che giấu chỗ nào đâu cơ chứ? Là một trong những người đầu tiên biết chuyện sang năm Hoàng thượng muốn đi tránh nóng, Minh Huyên cảm thấy dường như mình đã phải chịu đựng quá nhiều. Từ lúc nàng bày tỏ rõ ý muốn đi cùng, cách hành xử của Khang Hi bỗng trở nên vô cùng khó hiểu.
Đầu tiên là vào dịp sinh nhật nàng, ngài ban thưởng những món trang sức cực kỳ trân quý, nghe đồn đó là thứ mà ngay cả Đồng Quý phi có muốn cũng không được.
Sau đó thỉnh thoảng ngài lại tìm nàng đòi thứ này thứ kia, có khi chỉ là một bức tranh, nhưng đa phần đều là những hành động khiến Minh Huyên cảm thấy... chả vui vẻ tẹo nào...
Tên này đang thả thính mình sao?
Hậu cung thiếu gì người đẹp: một Tiểu Nữu Hỗ Lộc thị mang vẻ đẹp của tiên nữ giáng trần, một tuyệt thế mỹ nhân Vệ thị, một Đồng Quý phi luôn dịu dàng như nước, hay một Nghi phi tươi tắn thẳng thắn... Đã có được bao nhiêu đó rồi mà còn chưa đủ, vậy mà ngài vẫn muốn tán tỉnh nàng ư?
Nếu chuyện này xảy ra vào lúc nàng mới tiến cung, tứ cố vô thân, chẳng có phân vị gì, Minh Huyên cam đoan sẽ buông xuôi mà hùa theo ngay. Rốt cuộc con người phải sống sót cái đã thì mới nghĩ tới chuyện sống theo ý mình được.
Nhưng hiện tại thì sao? Minh Huyên quyết định làm lơ. Dẫu ngài có lấy chuyện đi tránh nóng ra làm mồi nhử, nàng cũng không "cắn câu", cứ giả vờ như nghe không hiểu, mặc ngài "thả thính" đến mỏi miệng thì thôi.
Giờ nàng đã có phân vị cao, có Thái t.ử yêu mến, có Thái hoàng thái hậu che chở. Nói thật... sự kính sợ đối với Hoàng thượng thuở ban đầu nay đã vơi đi chỉ còn lại một chút ít.
Dù sao nàng cũng chẳng có ý định mưu phản, chẳng cắm sừng ngài, lại càng không nhúng tay vào những chuyện mưu mô dơ bẩn chốn hậu cung. Nhu cầu sinh tồn cơ bản nhất coi như đã được đảm bảo vững chắc.
Đàn ông á? Với một người không có nhu cầu sinh lý mãnh liệt như Minh Huyên, nàng cũng chẳng cần cho lắm.
Khang Hi thực chất cũng chẳng có nhiều kinh nghiệm tán tỉnh phụ nữ. Xưa nay nữ nhân trong hậu cung toàn tự chủ động nhào vào lòng ngài. Lần đầu tiên gặp phải đối tượng không thèm bắt sóng, ngài cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
Ngài cứ tự tin cho rằng trong lòng Minh Huyên luôn có ngài. Nhưng thời gian trôi qua, Khang Hi mới vỡ lẽ: cái người này quả thật là một kẻ ngốc, căn bản chẳng hiểu được những lời ám chỉ của mình!
Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của nàng nhân lúc Dận Nhưng được nghỉ ngơi hiếm hoi dẫn thằng bé đi thả diều, rồi lại còn buông lời trêu chọc chân Tiểu Tứ ngắn chạy chậm, kết quả mải cười nhạo người ta nên trượt chân ngã nhào vào bụi hoa...
Trí tuệ của người này chắc cùng lắm là năm tuổi, không hơn không kém!
Khang Hi nhìn mà thấy chướng mắt, trực tiếp quay đầu bỏ đi.
Những màn thả thính ám chỉ của Khang Hi đến cũng nhanh mà đi cũng bất ngờ.
Ngay lúc Minh Huyên vẫn đang đau đầu nghĩ cách đối phó, thì nó bỗng dưng biến mất tăm...
Ngạc nhiên mừng rỡ thay, Minh Huyên chỉ biết ngước mặt lên trời cảm thán ông trời có mắt. May mà nàng không "bắt sóng", nếu không thì xấu hổ c.h.ế.t đi được?
Minh Huyên cứ tưởng Khang Hi không để tâm nữa thì mọi chuyện coi như đã qua. Nhưng nàng đâu ngờ rằng thái độ đối xử đặc biệt của Khang Hi dành cho nàng dạo gần đây đều đã bị người khác thu vào tầm mắt, ghim c.h.ặ.t trong lòng.
"Hậu cung dạo này vẫn yên ổn chứ?" Ngay cả Thái hoàng thái hậu cũng phải thở dài hỏi Khang Hi. Mấy ngày nay, đám người Đồng Quý phi cứ thay nhau đến trước mặt bà lải nhải mấy lời chua loét.
Khang Hi mỉm cười đáp: "Tôn nhi có làm gì đâu ạ." Ngài thầm nghĩ chẳng qua mình chỉ đáp lại một nữ nhân trót lòng yêu thương mình mà thôi, trong lòng có chút không vui.
Thái hoàng thái hậu cũng không nói thêm gì, chỉ vuốt ve chiếc áo khoác len mà Khang Hi vừa mang tới, gặng hỏi: "Thứ này thật sự làm từ lông cừu sao?"
Khang Hi gật đầu. Vì chuyện này mà ngài đã phải bày mưu tính kế hơn nửa năm trời. Xưởng dệt ở ngoại ô kinh thành kết hợp cùng xưởng nhỏ của Minh Huyên, sản lượng len nhung tuy thượng hạng không đủ cung ứng cho toàn bộ Bát Kỳ, nhưng để thưởng cho các tướng lĩnh Đại Thanh và chư hầu Mông Cổ thì vẫn dư sức.
Hơn nữa, còn có loại len sợi lông cừu thô, chi phí chế tạo thấp và quy trình làm ra cũng đơn giản hơn nhiều.
Những phụ nhân dân gian quả thật khéo tay, lúc đầu mới làm quen, chỉ cần một ngày là có thể dệt xong một bộ quần áo. Nhưng tốc độ kinh hồn ấy không phải ai cũng làm được.
Về sau, Công Bộ đã cải tiến lại khung cửi dệt vải, giúp các phụ nhân mỗi ngày chỉ cần tập trung làm những thao tác khâu vá đơn giản. Nhờ vậy, một phụ nhân làm việc chăm chỉ có thể may được mấy bộ quần áo trong một ngày.
Làm sạch, phơi khô, chải len, bật bông, xe sợi, dệt thành áo...
Khang Hi âm thầm chuẩn bị hơn sáu tháng trời, thuê hơn một ngàn phụ nhân làm việc tăng ca ngày đêm, mới làm ra được khoảng ba, bốn vạn bộ quần áo len lông cừu.
Đến khi trận tuyết đầu mùa buông xuống, một nửa số áo này đã được ngài phái người đưa đến quân doanh của Cấm quân. Nửa còn lại, Bát Kỳ giành giật nhau tới sứt đầu mẻ trán.
Áo len lông cừu mặc lên người vừa mỏng nhẹ lại giữ ấm tốt. Mặc lớp áo giáp ra bên ngoài cũng tiện lợi và linh hoạt hơn hẳn so với những chiếc áo bông to sụ cồng kềnh, vì thế nó cực kỳ được ưa chuộng.
Nhưng thứ xiêm y tốt như thế lại là do đích thân Hoàng thượng dốc sạch tư khố để đưa tới trong quân.
Trên mỗi bộ áo còn đính kèm một miếng mác đặc chế, bên trên thêu hai chữ "Ngự chế"...
Mỗi một người lính nhận được áo, thân thể được ủ ấm, mà cõi lòng cũng ấm áp vô cùng.
Mục đích ban đầu của Khang Hi vốn là để thu phục nhân tâm. Bỏ ra vỏn vẹn mười mấy vạn lượng bạc mà thu về được thành quả rực rỡ thế này, tâm trạng ngài dĩ nhiên là vô cùng tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thời gian đầu, áo len sợi chỉ chuyên cung cấp cho quân đội. Những kẻ khác có muốn thèm nhỏ dãi cũng không mua được, bởi Khang Hi quản lý quân nhu cực kỳ nghiêm ngặt.
Riêng về phần áo len nhung thượng hạng, ngài lại dùng làm quà ban thưởng cuối năm cho các trọng thần và tông thất trong triều.
Dù Minh Huyên đã sớm có, nhưng lúc Khang Hi phát thưởng cho hậu cung, ngài vẫn hào phóng ban cho nàng hẳn bảy bộ đủ màu: đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Trong khi đó, Đồng Quý phi cũng chỉ nhận được vỏn vẹn năm bộ.
Nhất thời, khắp trên dưới hoàng cung ai nấy đều coi việc được mặc áo len nhung ngự ban là một vinh dự to lớn. Minh Huyên cũng bơi theo dòng nước, mặc được một thời gian rồi lại dứt khoát quay về với áo bông. Suy cho cùng, chiếc áo bông to sụ vẫn là "chân ái" trường tồn của mùa đông, địa vị vĩnh viễn không thể lay chuyển!
Ngay giữa lúc cả hậu cung đang phát cuồng theo đuổi mốt áo len lông cừu, thì tại Vĩnh Thọ Cung – nơi đầu tiên phát hiện ra len sợi, từ chủ đến tớ đều đã sớm lót sẵn áo len mỏng bên dưới lớp áo ngoài. Khắp cung đình, rảnh rỗi ngồi lại với nhau là y như rằng xúm quanh bếp lò đan áo len.
Dận Nhưng và Dận Chân thì khỏi phải nói, tất nhung mũ nhung đều không thiếu thứ gì.
Bị không khí đan lát lây nhiễm, dù mắc bệnh "tàn phế tay" nhưng Minh Huyên vẫn kiên cường đan cho Dận Nhưng một đôi tất len.
Bất chấp việc một chiếc thì to đùng lùng thùng, chiếc kia lại chật ních, Dận Nhưng vẫn vui vẻ mang chúng vào chân.
Thấy Dận Nhưng thích thú như thế, ngọn lửa hiếu thắng trong lòng Minh Huyên bỗng bùng cháy. So với tất chân thì khăn quàng cổ dễ đan hơn nhiều. Ròng rã suốt hai tháng trời, cuối cùng nàng cũng đan xong một chiếc khăn quàng cổ bằng nhung cừu. Khâu xong mũi cuối cùng, nàng thề độc từ nay về sau không bao giờ thèm đụng vào cái thứ này nữa.
Tuy nhiên, nhìn Dận Nhưng quàng chiếc khăn màu xanh da trời, đội mũ len màu xanh biển, tôn lên dáng vẻ tuấn tú ngời ngời, lại khiến Minh Huyên nảy sinh ý định sắm sửa trang phục cho cậu. Nàng hì hục vẽ ra vô số bản thiết kế mũ len để các cung nữ nhỏ tự mày mò đan theo.
Chẳng mấy chốc, Dận Nhưng đã trở thành người sở hữu bộ sưu tập mũ nhung nhiều nhất hoàng cung.
Vì dì không thích cái kiểu đầu cạo nửa trọc của mình, nên mỗi sáng thức dậy, Dận Nhưng vừa ưu thương lại vừa hạnh phúc làm một việc: đắn đo lựa chọn xem hôm nay nên đội chiếc mũ len nào.
Bản thân Dận Nhưng có đồ mới, cậu cũng sẽ tự bỏ tiền túi ra đặt may một bộ cho Dận Chân. Suy cho cùng cũng là đệ đệ do tự tay mình nuôi nấng mà.
Tiểu cung nữ Nhị Nữu của Vĩnh Thọ Cung năm nay coi như phát tài to, nhảy vọt thành nhân vật được săn đón nhất chốn hậu cung. Thậm chí nàng ta còn có cả kẻ hầu người hạ bưng nước rót cơm, xoa bóp đ.ấ.m lưng cho nữa...
Cuộc sống nhỏ bé của Nhị Nữu trôi qua vô cùng bận rộn nhưng cũng cực kỳ sung túc và viên mãn.
Mãi cho đến lúc giáp Tết, trên thị trường mới xuất hiện lác đác vài cửa tiệm bán len sợi. Thậm chí ở nhiều nơi trên cả nước, những cửa hàng này mọc lên nhanh như nấm sau mưa chỉ trong một đêm.
Thư Sách
Lúc này bách tính đều đã biết thứ đồ này giữ ấm vô cùng kỳ diệu. Khoan nói đến nhung cừu thượng hạng giá cao ngất ngưởng, chỉ riêng sợi len lông cừu thôi cũng đã được chia thành năm bảy loại: loại thì nhuộm màu rực rỡ, sờ vào mềm mịn, thoang thoảng mùi hương; loại thì sờ ram ráp, vẫn còn phảng phất chút mùi tanh đặc trưng của cừu.
Với loại sợi len thô rẻ nhất, chỉ cần bỏ ra hơn một lượng bạc là có thể đan được áo ấm cho gia đình năm, sáu nhân khẩu. Hơn nữa, áo đan cho trẻ con, sau này chúng lớn lên chật quá, có thể tháo tung ra rồi đan lại thành áo mới.
Tại các tiệm bán len, ngày nào cũng có vài người phụ nữ ngồi sẵn ở đó vừa bán vừa đan. Ai mua len mà chưa biết đan đều sẽ được chỉ dạy nhiệt tình, chỉ cần nhìn một lúc là học được ngay.
Dù tiệm len mở ra không ít, nhưng ngày nào cũng trong tình trạng cung không đủ cầu.
Nhìn qua là biết mấy cửa hiệu này đều là mối làm ăn của Hoàng gia. Dẫu sao áo len lông cừu ban đầu cũng là vật phẩm đích thân Hoàng thượng ban tặng cho binh sĩ, vì thế dẫu có động lòng tham đến đâu, cũng hiếm kẻ nào dám to gan giở trò bòn rút trên mặt hàng này.
Giá của loại len thô nhất đã bị ép xuống mức cực thấp. Tại nhiều địa phương cũng bắt đầu mọc lên các xưởng dệt chiêu mộ phụ nữ đến làm công. Tiền công hấp dẫn cứ đan mười bộ là được mang về một bộ đã khiến áo len lông cừu trở thành trào lưu bùng nổ trong mùa đông năm nay, trở thành đề tài bán tán say sưa trên khắp cả nước.
Giữa lúc đang lâng lâng bay bổng trên những lời ca tụng, Khang Hi cố tình ghé qua hỏi Minh Huyên: "Nàng thật sự không cần cái danh tiếng này sao?"
"Chẳng phải chúng ta đã giao dịch xong rồi sao? Hoàng thượng chẳng lẽ định nuốt lời?" Minh Huyên chẳng nể nang nói thẳng. Việc học của Dận Nhưng hiện tại, trải qua giai đoạn mệt mỏi ban đầu, giờ cậu đã quen với cường độ học tập cao như vậy rồi.
Nếu Khang Hi mà nuốt lời vào lúc này, nàng sẽ tức điên lên mất! Rất tức, rất tức giận!
Khang Hi nhìn vẻ mặt đầy cảnh giác của nàng, thầm thở dài trong lòng, đưa tay day day trán: "Được rồi, trẫm biết rồi! Không nuốt lời là được chứ gì."
Dứt lời, Khang Hi nhịn không được buột miệng: "Nàng có phải là ngốc thật không vậy?"
Minh Huyên nghệch mặt ra, nghi hoặc vặn lại: "Thần thiếp ngốc ở chỗ nào cơ chứ?"
Bản thân mình đúng là không thông minh xuất chúng gì cho cam, nhưng cũng đâu đến mức bị gọi là ngốc? Ngược lại, Minh Huyên còn cảm thấy giữa chốn hậu cung tranh giành này, nàng tính ra cũng thông minh phết. Ít nhất nàng vẫn luôn giữ được sự tỉnh táo, không dễ dàng gục ngã trước những "viên đạn bọc đường".
Khang Hi nhịn không được lườm nguýt một cái, thở hắt ra: "Được rồi, trẫm biết nàng không ngốc."
Minh Huyên gật đầu ngay tắp lự: "Thần thiếp tự nhiên là không sánh bằng Hoàng thượng hay đám nhỏ Bảo Thành, nhưng chỉ số thông minh tuyệt đối ở mức của người bình thường, quyết không ngốc."
Khang Hi nghẹn họng không nói nên lời, xoay người bỏ đi thẳng. Nói chuyện với nàng thêm lúc nữa chắc ngài tức c.h.ế.t mất thôi.
"Cũng đâu đến mức ấm vậy chứ?" Lúc tuyết rơi, Minh Huyên mặc áo len bên trong rồi vẫn phải tròng thêm cái áo bông ra ngoài mới yên tâm. Nàng thật sự không tài nào hiểu nổi đám người Đồng Quý phi làm thế nào mà có thể chỉ mặc mỗi cái áo khoác len nhung để chống chọi qua mùa đông này.
Dù có mặc tận hai bộ len đi nữa thì cũng đâu thể ấm bằng một cái áo bông nhồi bông dày cộp chứ?
Trong yến tiệc cuối năm, Minh Huyên bọc mình trong lớp áo bông dày sụ ngồi phía sau Đồng Quý phi, nhìn qua tựa hồ như nàng béo tròn lên gấp đôi bình thường vậy.
"Giữ ấm thân thể mới là quan trọng nhất dì ạ." Dận Nhưng ngồi cạnh Minh Huyên, quàng chiếc khăn len to bản, nở nụ cười rạng rỡ.
Trên tay Dận Chân cũng đeo một đôi găng tay len. Tiệc đêm Giao thừa đúng lúc tuyết rơi dày, Dận Chân đã bị Thái t.ử ca ca thân yêu bọc lại thành một cục bông tròn vo kín mít.
Nghe Thái t.ử ca ca nói vậy, Dận Chân cũng vội vàng hùa theo: "Đúng vậy ạ! Bị lạnh ốm thì tự mình chịu tội chứ ai chịu thay đâu?" Đây chính là lời chiêm nghiệm xương m.á.u của một người mới tháng trước tót ra nghịch tuyết xong bị nhiễm lạnh ốm liệt giường.
Bên cạnh Khang Hi có lò sưởi, trên đùi đắp sẵn t.h.ả.m len, nên ngài cũng lười dòm ngó đến ba kẻ ăn mặc lạc quẻ này. Trừ lúc giữa bữa tiệc ngài gọi Dận Nhưng đến để kính rượu các thúc bá và sư phó, còn lại thì ngài lơ đẹp bọn họ.
Trong đêm Giao thừa tuyết rơi trắng xóa, Khang Hi thu về vô số lời chúc tụng, ca ngợi nức nở. Thậm chí có kẻ khéo nịnh còn lén dâng tặng ngài một chiếc ô vạn dân (tượng trưng cho lòng dân).
Thế nhưng, ngay giữa lúc Khang Hi đang ngập tràn chí khí, đắc ý hào hùng, thì vừa bước sang năm thứ 22, cả hậu cung bỗng ngã bệnh la liệt một mảng lớn...
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận