Lúc Cổn Cổn lao tới, Viên Viên cũng bò theo, đứng xếp hàng ngang với Cổn Cổn. Tuy nó vẫn chưa quen thuộc với hai con "thú hai chân" trước mặt, nhưng thấy Cổn Cổn tỏ ra nhiệt tình và vui mừng như vậy, nó cũng hùa theo.

Lúc này, trông Viên Viên cũng tròn trịa mũm mĩm chẳng kém gì Cổn Cổn, bộ lông bông xù sạch sẽ, hoàn toàn không còn vẻ cảnh giác với "thú hai chân" như trước nữa.

Minh Huyên xoa xoa đầu Cổn Cổn, tiểu gia hỏa này sống ở bên ngoài hiển nhiên hạnh phúc hơn ở trong cung nhiều.

Cổn Cổn thân thiết dùng đầu cọ cọ Minh Huyên, còn Dận Chân thì vẫn phải đòi Tôn thị vệ bế lên mới vươn tay sờ được con gấu.

Minh Huyên lấy từ trong chiếc ba lô mà Ô Lan mang theo ra hai quả táo.

Nàng đưa cho Cổn Cổn một quả. Dận Chân nhìn quả táo được đưa đến trước mặt mình, trên vỏ còn in hình Viên Viên, dưới sự cổ vũ của Minh Huyên, cậu bé cầm lấy rồi đưa cho Viên Viên.

Cổn Cổn đối với táo trước nay vẫn luôn là "yêu đến thâm trầm", chẳng thèm nhìn đã đưa thẳng lên miệng gặm.

Nhưng Viên Viên thì khác. Nó nhìn quả táo, lại nhìn hình vẽ trên đó, lấy móng vuốt khều khều nửa ngày. Sau khi phát hiện không có gì bất thường mới định cầm lên ăn, kết quả lại bị Cổn Cổn gặm mất tiêu...

"Không được!" Nhìn Cổn Cổn ngang nhiên cướp luôn quả táo của Viên Viên, Minh Huyên vội ôm lấy đầu nó, lắc đầu nói: "Không được, không thể bá đạo như vậy."

Nàng vừa dứt lời, Viên Viên liền lăn quả táo của mình qua.

Minh Huyên trầm mặc, buông tay ra, mặc kệ Cổn Cổn há mồm c.ắ.n đứt một nửa quả táo có in hình Viên Viên. Nó vừa ăn vừa phát ra tiếng hừ hừ trong miệng, cứ như đang nói: *Đâu phải ta muốn ăn, là nó tự đòi cho ta đấy chứ, không ăn thì lãng phí!*

"Nương nương, gấu đực cũng phải nhường gấu cái sao ạ?" Dận Chân chần chừ một chút rồi phát ra nghi vấn từ tận đáy lòng: "Thái t.ử ca ca từng dạy con, thân là nam t.ử hán thì không thể so đo tính toán với tỷ tỷ, muội muội."

Hóa ra không chỉ loài người, mà đến cả gấu trúc cũng tuân theo luật gấu đực nhường gấu cái sao? Nỗi bực dọc của Dận Chân vì quy tắc "phải nhường nhịn các tỷ muội" vốn dĩ chất chứa bấy lâu nay, nháy mắt đã tan biến.

Minh Huyên suy nghĩ một lát rồi đáp: "Giữa Viên Viên và Cổn Cổn hẳn là bình đẳng. Viên Viên vì thích nên mới nguyện ý dành thứ tốt nhất cho Cổn Cổn, còn Cổn Cổn cũng vì thích nên mới cho Viên Viên ở chung vườn trái cây với mình."

Dận Chân nhìn Cổn Cổn đang mải mê ăn, còn Viên Viên thì ngồi ngắm, trong lòng âm thầm hạ một quyết định.

Sau này cậu vẫn là không nên thích quá nhiều con gái thì hơn. Nếu giống như Hoàng a mã, phải dung túng bao nhiêu là nữ nhân như thế, thì mệt mỏi biết chừng nào! Minh Huyên hoàn toàn không biết trong đầu Dận Chân đang có vô vàn suy nghĩ xa xôi. Nàng vui mừng nhìn Cổn Cổn được Viên Viên chiều chuộng, thật lòng thấy vui thay cho nó. Tuy nhiên, với tư cách là "người nhà mẹ đẻ", Minh Huyên vẫn sai người mang một chậu táo nhỏ lên, đặt trước mặt Viên Viên.

"Nhìn mi xem, tham ăn như vậy. Rõ ràng mi cũng có táo, sao lúc nào cũng thích đi cướp đồ ăn của Viên Viên thế?" Minh Huyên chọc chọc trán Cổn Cổn, cười mắng.

Kết quả là đầu Viên Viên lập tức thò tới, làm Minh Huyên giật nảy mình... Nó chỉ vươn đầu tới chứ không hề có hành vi tấn công nào, vẫn giữ tư thế che chắn trước mặt Cổn Cổn.

Minh Huyên vỗ vỗ n.g.ự.c, buồn cười nói: "Biết rồi, biết rồi, sau này không mắng Cổn Cổn của mi nữa là được chứ gì."

Chén "cơm ch.ó" này ăn đúng là hơi no rồi đấy.

"Nương nương, ngày sau ngài đừng đến gần Cổn Cổn quá." Tình huống bất ngờ vừa rồi cũng khiến Dận Chân hú vía. Cậu có thể cảm nhận được cánh tay của Tôn thị vệ đang bế mình đột nhiên siết c.h.ặ.t, sau đó lập tức xoay người ôm cậu tránh đi.

Đám thị vệ và cung nhân xung quanh cũng đồng loạt di chuyển trong chớp mắt, tay đều đã rút tới chuôi đao, nhưng thấy Viên Viên dừng lại nên họ mới thu tay.

Minh Huyên nhìn quanh rồi gật đầu. Quan sát phản ứng của những người bên cạnh, nàng lùi lại một bước, nói: "Ngày sau ta sẽ không thế nữa."

Tránh xa Cổn Cổn một chút không phải vì hết thương nó, mà là để bảo vệ nó. Giờ đây Cổn Cổn đã có gia đình và bạn bè. Nàng - một "con sen dọn phân" không thể thường xuyên bầu bạn cùng nó, chỉ cần đứng từ xa nhìn là được rồi, không cần thiết phải mang đến tai họa cho nó.

Cổn Cổn chẳng hề nhận ra những điều này. Nó đang bực mình vì Viên Viên đột nhiên xông tới cản trở. Nó chồm lên đ.á.n.h yêu Viên Viên. Hai con gấu đùa giỡn với nhau một lát rồi lại rủ nhau ra ăn thau táo nhỏ kia, khát thì có sẵn chậu sữa để uống. Cuộc sống nhỏ trôi qua vô cùng êm đềm và sung sướng. Nhìn Cổn Cổn và Viên Viên nô đùa, Minh Huyên cảm thấy vô cùng ấm áp.

Rời khỏi thôn trang, Minh Huyên nhìn thấy một khu nhà trệt lớn nằm ngay bên ngoài. Vì ở đây luôn có người trông coi, nên cách đó không xa có đám trẻ con lớn dẫn theo trẻ con nhỏ đang nô đùa.

Tiếng cười giòn giã của trẻ thơ luôn có sức mạnh khiến tâm trạng người ta trở nên tốt đẹp. Các bậc phụ huynh dường như rất yên tâm khi gửi gắm con cái ở đây. Đến giờ cơm trưa, còn có những người đàn ông xách giỏ tới đưa cơm.

"Lúc trước chúng nô tài định bao luôn bữa trưa, nhưng các nương t.ử ở đây đều tiếc không dám ăn, ai cũng muốn mang phần về cho gia đình, có mấy ngày liền có người nhịn đói đến mức ngất xỉu. Sau này Tiểu Liễu mới gợi ý, chi bằng mỗi ngày cứ định giá tiền cơm thật rẻ. Như vậy sẽ có người chọn mua, nhưng phần lớn thì vẫn chọn cách để người nhà mang cơm tới." Quản sự giải thích với Minh Huyên.

Trước đó Minh Huyên từng yêu cầu phải đối đãi t.ử tế với các nữ công, nói rằng ít nhất phải cho họ ăn một bữa no. Quản sự rất sợ bị khiển trách nên liên tục giãi bày.

Tiểu Liễu... Minh Huyên biết đây là tiểu thái giám từng chăm sóc Cổn Cổn trước kia, cũng chính là người đã lấy hạt trái cây Cổn Cổn ăn thừa đem trồng thành cây ăn quả rồi mang tặng người trong thôn.

"Đứa nhỏ đó quả là có ý tưởng. Ngày sau cứ để hắn đi theo ngươi, cùng nhau quản lý việc của xưởng đi!" Minh Huyên vốn có ấn tượng không tồi về người này, bèn nói thẳng.

Tiểu Liễu công công có nằm mơ cũng không ngờ, một người đã tịnh thân như hắn lại có ngày được sống như một người bình thường.

Minh Huyên không hề có ý định đi gặp hắn. Với nàng, người có năng lực thì bất kể xuất thân ra sao, dù là thái giám hay phụ nhân dân dã, cứ dùng được là dùng.

Sau khi hỏi rõ tình hình của xưởng, Minh Huyên nhìn cảnh tượng các nữ công tan ca, ra ngoài ngồi quây quần cùng trượng phu hay người nhà, cùng nhau ăn uống trò chuyện. Nụ cười trên môi nàng không sao khép lại được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Minh Huyên cũng nhìn thấy bé gái từng được ca ca mình cứu mạng hôm nọ đang đi cùng quản sự ma ma, gọi to mọi người qua ăn canh. Cô bé mồm miệng lanh lợi, đôi chân nhỏ chạy lon ton cực kỳ vui vẻ, thậm chí còn tự tay bưng một bát canh chạy đến bên cạnh nương mình. Người cha thấy con gái chạy tới cũng vội vàng moi từ trong n.g.ự.c ra một con gà con tò he đưa cho cô bé.

Cô bé ngồi kẹp giữa cha mẹ, vừa nghịch gà con vừa hớn hở líu lo kể chuyện gì đó, cả nhà ba người cười nói vui vẻ hòa thuận.

Minh Huyên và Dận Nhưng đang ngồi trên xe ngựa. Cậu nương theo ánh mắt của Minh Huyên nhìn thấy cảnh tượng đó, rồi lại xoay đầu nhìn về phía bên kia.

Một người tỷ tỷ bó chân đang dẫn theo một người muội muội cũng bị bó chân đến đưa cơm cho mẫu thân. Cả nhà ba người gặm màn thầu đen xì. Người mẹ đứng dậy đi múc canh cho hai đứa con, cô em gái ánh mắt đầy ao ước nhìn những bé gái khác đang tự do chạy nhảy, sau đó đưa tay định x.é to.ạc dải băng bó chân của mình.

Người phụ nữ quay lại thấy hành động của con gái út liền quát mắng một trận, sau đó nhét vào tay cô bé một cái màn thầu, miệng không ngừng lầm bầm mất kiên nhẫn. Hai đứa con gái lập tức cúi gằm mặt, âm thầm gặm màn thầu đen.

Minh Huyên đương nhiên cũng nhìn thấy cảnh này, nhưng lần này nàng lựa chọn phớt lờ. Nàng không phải là thần thánh, không thể cứu rỗi tất cả mọi người, mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình.

Dận Chân nhìn hai gia đình với sự đối lập hoàn toàn trái ngược kia, lại hiếm khi không đưa ra lời bình phẩm nào. Cậu cúi đầu, âm thầm lôi một quả táo từ trong ba lô ra gặm.

Chiếc ba lô này là chiếc mà Minh Huyên từng nhờ tiểu cung nữ khéo tay may cho, sau này trong cung thấy món đồ này dùng tiện lợi nên không ít người cũng bắt chước may theo. Dận Nhưng thấy dùng thứ này đựng bạc khi ra ngoài tiện hơn nhiều so với việc treo túi gấm lủng lẳng bên hông, bèn nhờ Vĩnh Thọ cung may cho mình một cái, tiện thể may luôn cho Dận Chân một cái.

Dận Chân c.ắ.n táo nhai rào rạo, phát tiết sự bực dọc trong lòng. Tiêu diệt xong một quả táo, cậu bỗng quay sang hỏi: "Nương nương, tại sao bà ấy kiếm ra tiền mà lại không cho bản thân và các con một cuộc sống tốt hơn?" Dận Chân rốt cuộc nhịn không nổi, vẫn phải thốt lên câu hỏi đầy thắc mắc.

Minh Huyên đáp: "Chúng ta không phải là bà ấy, không thể thay bà ấy đưa ra quyết định. Nhưng con phải biết rằng, một người trong quá trình trưởng thành sẽ bị ảnh hưởng bởi rất nhiều yếu tố. Đừng vì đối phương không lựa chọn con đường mà con kỳ vọng mà cảm thấy phẫn nộ, cũng đừng vội vàng phán xét. Đó là cuộc đời của họ."

Thư Sách

Nhưng Dận Chân vẫn thấy người phụ nữ kia thật sự quá ngu ngốc. Rõ ràng có khả năng mang lại cho các con một tương lai tươi sáng hơn, lại chọn cách khuất phục, ngu muội vô tri hết t.h.u.ố.c chữa! Cậu rất ghét những kẻ như vậy, và cũng không tài nào hiểu nổi tâm tư của người mẹ ấy, rõ ràng có thể cho các con một cuộc sống tốt hơn mà vẫn đ.â.m đầu vào con đường gian khổ.

"Được rồi, đừng hầm hừ nữa." Minh Huyên lên tiếng khuyên nhủ: "Hãy nhìn nhiều hơn vào những chuyện vui vẻ, bớt để tâm đến những chuyện không tốt; nhìn nhiều hơn vào cảnh sắc tươi đẹp, bớt để ý những điều chướng mắt. Tự làm cho bản thân mình vui vẻ chẳng phải tốt hơn sao?"

"Vâng!" Dận Chân ngoan ngoãn đáp.

Sau đó cậu ngoảnh mặt sang nhìn những cảnh tượng tươi vui bên kia, ngắm nhìn vợ chồng hòa thuận, con cái đáng yêu, sự bực bội trong lòng Dận Chân cũng vơi đi quá nửa.

"Đã ngần này tuổi rồi mà còn lỗ mãng, không bằng cả một đứa trẻ con..." Minh Huyên và Dận Chân vừa quay lại thôn trang liền bị Khang Hi xối cho một trận mắng mỏ sấp mặt.

Dận Chân ngước mắt nhìn Hoàng a mã, rồi dứt khoát quay đầu đi, nhìn thẳng vào Thái t.ử ca ca xinh đẹp. Cậu thầm nghĩ Quý phi nương nương nói cấm có sai. Ngắm Thái t.ử ca ca cực phẩm mĩ nam vẫn giúp cậu thấy vui sướng hơn là nhìn Hoàng a mã khó coi.

Khang Hi sau khi xả một tràng giận dữ, liền mạnh mẽ ra lệnh cấm Minh Huyên từ nay về sau không được lại gần hai con gấu trúc nữa.

Minh Huyên hít sâu một hơi, thong thả đáp: "Ban nãy thần thiếp đã hứa với Tứ a ca rồi, ngày sau tuyệt đối không tiếp xúc thân mật với Cổn Cổn nữa."

Khang Hi vốn định chuẩn bị sẵn một tràng lý lẽ để đối phó nếu Minh Huyên dám cãi lại, ai dè bị câu nói này chặn đứng ngang họng, không thốt thêm được lời nào.

Nói xong, Minh Huyên lại quay sang nhìn Dận Nhưng, hứa hẹn: "Sau này dì sẽ không thế nữa."

Dận Nhưng gật đầu, vươn tay xoa xoa cái đầu có lớp tóc mềm ngoan ngoãn của Tiểu Tứ, tuy không nói gì nhưng Dận Chân vẫn cảm nhận được sự tán thành của Thái t.ử ca ca.

Mạc danh kỳ diệu, Khang Hi bỗng dưng cảm thấy mình biến thành kẻ thừa thãi. Ngài lắc đầu, ho khan một tiếng, đằng hắng: "Biết sai là tốt." Xong xuôi, Khang Hi lại tiếp tục: "Nếu nàng có thể giữ đúng lời hứa, chuyến đi tránh nóng năm sau trẫm sẽ mang mấy người các nàng đi cùng."

Đi tránh nóng? Minh Huyên lập tức nghĩ ngay đến cảnh hành trình xe cộ mệt nhọc. Đi độ nửa canh giờ thì còn miễn cưỡng gánh nổi, chứ đi đường dài thì đúng là t.r.a t.ấ.n, nàng hoàn toàn chẳng có hứng thú tẹo nào. Nói cách khác, chỉ cần vô tình tiếp xúc với Cổn Cổn một chút là có thể trốn không phải đi sao? Minh Huyên cúi gằm mặt, phấn khích tính toán. Trò này quá dễ, Minh Huyên chỉ cần một giây là nghĩ ra được muôn vàn cách "vô tình" cọ xát với Cổn Cổn.

"Nhi thần sẽ trông chừng dì cẩn thận, còn giao cho Tiểu Tứ nhiệm vụ giám sát nữa. Hoàng a mã, ngài nói lời phải giữ lấy lời đấy nhé?" Dận Nhưng lại đột nhiên hớn hở chen ngang: "Nhi thần còn chưa từng được ra khỏi kinh thành đâu! Hoàng a mã, chúng ta sẽ đi đâu vậy ạ?"

Thấy Dận Nhưng háo hức muốn đi, Minh Huyên lại bắt đầu do dự.

Khang Hi dựa lưng vào ghế, nhìn thấu Minh Huyên: "Không cần nhìn nữa, nếu dì của con không muốn đi, thì vừa hay ở lại hoàng cung chủ trì đợt tuyển tú."

"Đi! Ta... thần thiếp muốn đi! Hoàng thượng, xin ngài hãy cho thần thiếp đi cùng với!" Minh Huyên bày ra ánh mắt ngập tràn mong đợi nhìn Khang Hi. So với việc phải ở lại trong cung để lo liệu vụ tuyển tú đáng sợ kia, nàng thà chịu cảnh tàu xe mệt nhọc còn hơn.

Lúc này Khang Hi mới hài lòng gật gù: "Còn phải xem biểu hiện của nàng thế nào đã!"

Mười hai năm mới có một kỳ tuyển tú, nghĩ thôi đã thấy rùng mình đáng sợ rồi. Thái độ của Minh Huyên lập tức quay ngoắt 180 độ. Kéo theo Dận Nhưng và Dận Chân cũng răm rắp xum xoe, nịnh bợ Hoàng a mã nhà mình hết lời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 139 | Đọc truyện chữ