Nghe Dận Nhưng nói bó chân là hủ tục, Minh Huyên thật sự rất vui. Nàng hớn hở kể cho cậu nghe rằng kỳ thực phụ nữ có thể làm được rất nhiều công việc.

Dận Nhưng nằm trên ghế dài, nhìn dáng vẻ vui mừng hớn hở của dì, mỉm cười nhắm mắt lại. Phụ nữ có thể làm được rất nhiều việc, dì của cậu liền rất lợi hại, điều này Dận Nhưng luôn luôn công nhận.

Đợi đến khi Minh Huyên nhận ra thì cậu đã ngủ say rồi.

Minh Huyên lấy một chiếc chăn mỏng nhẹ nhàng đắp lên bụng cho cậu, sau đó ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng quạt mát.

Gương mặt tiểu gia hỏa tuy vẫn còn nét trẻ con, nhưng ngũ quan tinh xảo đã nảy nở không ít.

Nhưng chẳng biết từ lúc nào, mối quan hệ giữa hai người dường như có chút đảo lộn. Minh Huyên có thể cảm nhận được cậu bé đang dùng cách của riêng mình để bảo vệ nàng.

Thằng bé còn nhỏ như vậy mà đã hiểu chuyện đến mức khiến Minh Huyên xót xa. Thỉnh thoảng nàng cũng thấy hối hận, lẽ ra không nên nhồi nhét cho cậu nhiều công khóa như vậy, thật sự là quá mệt mỏi!

Nhiều người có lẽ cho rằng nàng đã hy sinh vì cậu rất nhiều, ngay cả Thái hoàng thái hậu cũng nói Thái t.ử gặp được nàng là phúc phận của cậu.

Nhưng Minh Huyên biết, chính nàng được gặp cậu mới là điều may mắn nhất.

Bởi vì có cậu, lần đầu tiên Minh Huyên cảm nhận được tư vị được một người yêu thương thuần túy là như thế nào. Đây là điều nàng từng khao khát nhất, đời này có cậu, có ngạch nương, thế là đủ rồi!

Dận Nhưng tuy gọi nàng là dì, nhưng Minh Huyên đã cảm nhận được sự kính trọng và ỷ lại như người thân ruột thịt mà cậu dành cho nàng.

Đồng dạng, Minh Huyên cũng cảm thấy trên đời này có một tiểu gia hỏa luôn canh cánh lo nghĩ cho mình, thực sự rất hạnh phúc.

Cái nắng gắt cuối thu oai oách chẳng kém gì giữa mùa hè. Việc đọc sách vốn đã là một sự dày vò, Dận Nhưng khó có được một giấc ngủ ngon. Cậu vừa tỉnh lại liền cảm nhận được từng cơn gió mát rượi, ngước lên thấy dì đang mỉm cười nhìn mình, cậu toét miệng cười: "Ngủ sướng thật đấy nha!"

"Sướng là tốt rồi, dậy uống bát canh đi rồi chuẩn bị về." Minh Huyên chỉ vào bát chè đậu xanh bên cạnh, dặn dò: "Trời nóng, nhưng con cũng đừng tham đồ lạnh quá, để xa bát đá ra một chút. Nóng quá thì bảo hạ nhân quạt cho, mặc cái áo choàng mỏng bằng vải bông form rộng là được."

Dận Nhưng bưng bát canh uống, nghe dì lải nhải dặn dò quan tâm, sau đó mang theo tinh thần sảng khoái chuẩn bị quay về tiếp tục nỗ lực.

"Thái t.ử điện hạ!" Trên đường về, Dận Nhưng tình cờ gặp Đồng Quý phi đang dẫn Lục a ca đi dạo, Lục a ca thấy Dận Nhưng liền hành lễ chào.

Dận Nhưng mỉm cười gật đầu, đáp lễ lại Đồng Quý phi một nửa, sau đó liếc nhìn mồ hôi rịn trên trán cùng sắc mặt nhợt nhạt của Dận Tộ, ân cần hỏi: "Trời nóng nực thế này, sao đệ lại cùng Đồng Quý phi đi dạo tới tận đây?"

Dận Tộ lén nhìn ngạch nương một cái rồi đáp: "Đệ và ngạch nương vừa đi thỉnh an Hoàng thái hậu về."

Dận Nhưng làm bộ chợt hiểu ra, gật đầu, nở nụ cười ấm áp: "Vậy thì mau ch.óng về nghỉ ngơi đi nhé! Cô còn có việc nên đi trước đây."

Nói xong, Dận Nhưng gật đầu chào Đồng Quý phi rồi rảo bước rời đi. Trong đầu cậu đang thầm suy tính: Đồng Quý phi và Hoàng thái hậu có quan hệ gì với nhau, sao tự dưng giờ này lại đến thỉnh an Thái hậu? Dạo gần đây, Dận Nhưng cũng không phải là khoanh tay ngồi nhìn. Mỗi lần đến lượt Đồng Quý phi đắc sủng, Khang Hi luôn bị người khác cản chân. Để không ai nghi ngờ là có người cố tình nhắm vào Đồng Quý phi, các phi tần khác cũng bị kéo vào cuộc. Lại thêm thời tiết dạo này quá nóng nực, số lần Khang Hi sủng hạnh hậu cung vốn đã ít ỏi lại càng thưa thớt hơn. Thế nên chẳng ai nghi ngờ gì cả.

"Vừa nãy trên đường về, nhi thần thấy Đồng Quý phi và Lục đệ từ chỗ Hoàng thái hậu đi ra. Trông sắc mặt Lục đệ có vẻ không khỏe lắm, Hoàng a mã có nên đi xem một chuyến không." Về đến Thừa Càn cung, Dận Nhưng nhìn Khang Hi liền nói thẳng.

Khang Hi nhíu mày, mở miệng nói: "Con đi đọc sách trước đi!"

Dận Nhưng cũng chỉ nhắc nhở một tiếng. Dận Tộ dù sao cũng là đệ đệ, dù cậu có ghét Đồng Quý phi đến đâu thì quan tâm bề ngoài vẫn phải có. Mấy năm nay cậu đã rút ra kết luận, mặc kệ cậu có thích hay không, đệ đệ chắc chắn sẽ không bao giờ thiếu.

Nhìn Dận Nhưng đi ra sau điện đọc sách, Khang Hi bắt đầu suy nghĩ xem Hoàng thái hậu và Đồng Quý phi rốt cuộc có khúc mắc gì với nhau?

Chuyện lớn nhất trong cung hiện nay chính là kỳ tuyển tú năm sau. Khang Hi chẳng có ấn tượng gì với vị tiểu cách cách nhà họ Đồng, cũng không có ý định để nàng ta vào cung. Vì Bảo Thành, ngài không hy vọng trong cung có thêm một vị hoàng t.ử mang huyết mạch Đồng gia nào nữa.

Việc quở trách Đồng Quý phi cũng chỉ vì Đồng gia dám tính kế Hiền Quý phi mà thôi.

Còn về phần Dận Tộ? Cứ trực tiếp phái thái y qua đó là được.

Đồng Quý phi biết gia tộc muốn đưa thứ muội vào cung để sinh ra một đứa trẻ mang huyết mạch Đồng gia, nhưng nàng ta không cam lòng. Trong mắt nàng ta, Dận Tộ chính là đứa con do nàng ta dứt ruột đẻ ra, chẳng qua là bị Ô Nhã thị trộm mất mà thôi. Nàng ta không muốn có thêm bất kỳ đứa trẻ nào khác cướp đi vinh quang vốn thuộc về Dận Tộ.

Vào đêm trước sinh nhật Minh Huyên, Khang Hi nói muốn dẫn nàng đi dạo, nhưng khi nghe nói Dận Nhưng vì bận học nên không thể đi cùng, Minh Huyên liền thẳng thừng từ chối.

"Nàng không muốn ra ngoài xem cái xưởng nhỏ của mình sao?" Khang Hi híp mắt, đột nhiên hỏi dò.

Minh Huyên hơi chần chừ, nhưng vẫn đáp lời tạ ơn. Nàng quả thật rất để tâm đến cái xưởng đó, nhưng Dận Nhưng không đi, lại bắt nàng phải đi riêng cùng Khang Hi thì nàng vẫn quyết định từ chối.

Thế nhưng hai ngày sau, khi Dận Nhưng xuất hiện trước mặt nàng và hỏi dì có muốn xuất cung đi dạo không, Minh Huyên lập tức gật đầu cái rụp.

Bởi vì năm sau tổ chức tuyển tú nên hiện tại Hộ Bộ đã bắt đầu thống kê danh sách tú nữ. Kỳ tuyển tú bị đình chỉ bao nhiêu năm nay, quy củ của các cô nương con nhà gia thế cũng bị nới lỏng đi nhiều. Nhờ chuyện này mà trong kinh thành bỗng trở nên vô cùng náo nhiệt.

Sau khi xuất cung, Minh Huyên phát hiện trên phố quả thực đông vui hơn hẳn những năm trước.

Dận Chân cứ ngoái nhìn đông nhìn tây, Dận Nhưng liền dứt khoát bảo Tôn thị vệ bế bổng cậu lên, dặn dò cậu không được đi một mình, lỡ bị mẹ mìn bắt cóc thì đừng hòng gặp lại cậu nữa.

"Có vẻ phụ nữ ra đường đông hơn thì phải." Minh Huyên chợt nhận xét.

Thậm chí còn có không ít người phụ nữ bó chân đi lại trên đường dưới sự tháp tùng của trượng phu hoặc phụ huynh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khang Hi thấy hai mắt nàng sáng rực rỡ, liền ghé tai thì thầm giải thích: "Trẫm mở một cái xưởng ở ngoại ô kinh thành, quy mô lớn hơn xưởng của nàng rất nhiều, chiêu mộ rất nhiều nữ nhân đến kéo sợi."

Cái gì cơ? Minh Huyên kinh ngạc nhìn Khang Hi đang tỏ vẻ vô cùng đắc ý, ngẩn người một lúc mới hồi phục tinh thần: "Tốt quá rồi!"

Sức lực của một mình nàng có thể giúp đỡ vốn rất hạn hẹp, nhưng nếu Khang Hi đã ra mặt thì chắc chắn sẽ có thêm rất nhiều phụ nữ được tự chủ tài chính. Thảo nào trên phố đông người qua lại đến vậy, có tiền trong tay thì đương nhiên sẽ kích thích tiêu dùng.

"Dì ơi, mời dì ăn!" Dận Nhưng thấy mấy sạp bán kẹo hồ lô liền chạy tới mua vài xâu, đưa cho Minh Huyên, đồng thời cũng chia cho Dận Chân một xâu.

Minh Huyên vui vẻ nhận lấy, nghĩ đến việc tiểu gia hỏa vẫn luôn nhớ rõ sở thích của mình, nàng mừng rỡ ăn ngay.

Khang Hi thấy mấy người bọn họ chẳng màng chút quy củ nào, ngang nhiên ăn uống giữa phố xá đông người. Nhưng vì ở ngoài không tiện trách mắng, ngài đành tìm một quán trà nhỏ ngồi xuống định bụng sẽ răn dạy một phen. Đúng lúc này, bên tai chợt truyền đến giọng nói hớn hở của một đôi vợ chồng.

"Nương t.ử, hôm nay nàng thích mua gì ta cũng mua cho nàng. Tháng này ta đi bán hàng hộ người ta, kiếm được nhiều hơn trước mười mấy đồng tiền đấy!"

"Hôm nay phu quân muốn mua gì, thiếp cũng sẽ mua cho chàng, tháng này thiếp cũng kiếm được không ít. Chúng ta may mỗi đứa nhỏ một bộ quần áo mới nhé."

"Bây giờ cuộc sống thế này quả là có hy vọng rồi. Nương t.ử, ta nghĩ kỹ rồi, nếu cha mẹ vẫn khăng khăng bắt mấy đứa con gái phải bó chân thì chúng ta dọn ra ở riêng. Vợ chồng mình chăm chỉ cày cuốc một chút, kiểu gì chẳng nuôi sống được các con."

"... Vâng, thiếp nghe chàng tất."

Minh Huyên cũng nghe được đoạn hội thoại này. Nàng giơ xâu kẹo hồ lô, ngồi trên ghế gỗ của sạp hàng nhỏ, trong lòng dâng lên cảm giác vô cùng ấm áp.

"Đàn bà con gái mà không bó chân thì phải đem đi dìm l.ồ.ng heo!" Ở bàn bên cạnh, một lão già bỗng đập bàn đứng phắt dậy, tức giận rống lên.

Rống xong, lão ta còn định xông lên tóm lấy người phụ nữ vừa mới nói chuyện, kết quả bị một xâu kẹo hồ lô bay thẳng vào mặt. Người trượng phu cũng nhanh tay kéo thê t.ử ra phía sau lưng bảo vệ.

"Ai?" Lão già quay ngoắt lại, thấy kẻ ném kẹo hồ lô vào mình là một người ăn mặc theo phong cách Bát Kỳ (Minh Huyên), khuôn mặt lão méo xệch một cái rồi mới ồm ồm hạch sách: "Ngươi lấy cái gì ném ta?"

"Tại mồm lão thối quá!" Minh Huyên cầm xâu kẹo hồ lô còn lại c.ắ.n một miếng, mắng thẳng mặt: "Con cái nhà người ta có bó chân hay không thì liên quan cái rắm gì đến lão?"

"Đàn bà người Hán chúng ta là phải bó chân, đây là quy củ tổ tông để lại." Lão già nghiến răng ngụy biện.

Minh Huyên hơi rũ mắt, quay sang bảo Dận Chân: "Con giải thích cho mọi người ở đây nghe xem, rốt cuộc tục bó chân là như thế nào!"

Dận Chân đứng thẳng lên mặt ghế, tựa lưng vào Tôn thị vệ, dõng dạc nói: "Vào thời Nam Đường, trong cung của Hậu chủ Lý Dục có một vũ nữ tên là Yểu Nương, mẫu thân cô ta là người Hồi Hột, phụ thân là người Hán..."

Dận Chân kể lại vô cùng rành mạch chi tiết. Cậu vạch trần thẳng nguồn gốc của tục bó chân vốn xuất phát từ chốn kỹ viện hoa trăng, vì mục đích lấy lòng đàn ông mà ra.

Nghe xong, những người xung quanh đều lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Để kháng nghị lệnh bắt buộc phải cạo đầu tết tóc của triều đình, người Hán từng coi việc bó chân cho phụ nữ là chuyện nhất định phải làm. Vậy mà giờ đây, có người rành rọt vạch trần ra rằng khởi nguồn của cái hủ tục ấy lại từ một nữ t.ử mang dòng m.á.u lai Hồi Hột - Hán, về sau lại lưu truyền trong chốn phong trần dơ bẩn.

"Đàn ông vì sợ hãi nên mới phải tàn hại phụ nữ, có gì đáng tự hào đâu?" Dận Nhưng đột nhiên lên tiếng: "Hoàng thượng nhà chúng ta là chân long thiên t.ử, ngay cả căn bệnh hiểm nghèo như đậu mùa cũng có thể phá giải, ngài một lòng vì bách tính, thế mà vẫn luôn có kẻ hiểu lầm ngài, thực sự quá đáng hận."

"Hoàng đế người Mãn Châu làm sao có thể thật lòng đối đãi với chúng ta." Trong đám đông bỗng vang lên một giọng nói lẻ loi.

Dận Nhưng nhướng mày quát: "Có giỏi thì bước ra đây nói chuyện, ta còn coi ngươi là một hán t.ử. Đường Thái Tông Lý Thế Dân năm xưa trên người cũng mang dòng m.á.u người Hồ đó thôi. Mảnh đất Hoa Hạ này vốn dĩ là nơi hội tụ quần cư của nhiều dân tộc, người Hán, người Mãn, thậm chí người Hồi, người Tạng, người Mông... tất thảy chẳng phải đều là con cháu Hoa Hạ sao? Hiện giờ thiên hạ về tay người Mãn làm Hoàng đế mà thôi, các ngươi dựa vào đâu mà quả quyết người Mãn là xấu?"

"Nhìn lại xem, con cháu trong nhà các người, hay hậu bối của thân bằng cố hữu, đã có ai chưa từng chủng đậu mùa? Hoàng thượng đã tự bỏ tiền túi ra trợ cấp, chỉ mong bách tính trong thiên hạ không còn phải chịu nỗi khổ sở do bệnh đậu mùa hoành hành. Chẳng lẽ đó không phải là biểu hiện của một bậc minh quân yêu dân như con sao?"

Dận Nhưng ngồi thẳng lưng ngay ngắn, phong thái điềm tĩnh, đĩnh đạc lạ thường.

Khóe môi Khang Hi khẽ nhếch lên, hiển nhiên vô cùng hài lòng với màn thể hiện của nhi t.ử. Trước kia ngài luôn nhắc đến khẩu hiệu "Mãn Hán một nhà", nhưng nhi t.ử của ngài lại dõng dạc tuyên bố "Mãn, Mông, Hán, Hồi, Tráng... đều là một nhà" dựa trên nền tảng chung là con cháu vùng đất Hoa Hạ. Lý lẽ này càng sâu sắc hơn nhiều.

Nhờ bài phát biểu hùng hồn của Dận Nhưng mà đám đông lập tức nổ tung. Khang Hi đành vội vã dẫn mấy người bọn họ lén chuồn ra khỏi quán trà.

Minh Huyên cũng không hy vọng mọi chuyện dễ dàng thay đổi chỉ bằng vài lời nói, nhưng gieo xuống một mồi lửa, cho mọi người nhận ra bó chân vốn dĩ chẳng phải là một phong tục đáng để lưu truyền, như vậy đã là quá tốt rồi.

"Con đúng là tuyệt cú mèo!" Dọc đường đi, Minh Huyên không tiếc lời khen ngợi khiến nụ cười trên môi Dận Nhưng chẳng thể nào khép lại được.

Thư Sách

Thậm chí lúc vào thăm Viên Viên và Cổn Cổn, ánh mắt Minh Huyên vẫn cứ dính c.h.ặ.t lấy nhan sắc cực phẩm của Dận Nhưng, chẳng nỡ dời đi.

Mãi đến khi Khang Hi gọi Dận Nhưng đi khỏi, Minh Huyên mới quay sang nhìn Viên Viên và Cổn Cổn cảm thán: "Sao lại có đứa nhỏ giỏi giang đến thế cơ chứ?"

"Con cũng đâu có kém." Dận Chân nãy giờ hừ lạnh một tiếng, bỗng dưng mở miệng.

Minh Huyên giật mình định thần lại, nhìn cậu bé không tiếc lời khích lệ: "Đương nhiên rồi, Tiểu Tứ nhà ta hôm nay thực sự quá xuất sắc! Trước mặt bao nhiêu người mà con chẳng hề luống cuống, giảng giải lưu loát không sai lấy một chữ."

Dận Chân quay mặt đi, hai vành tai đỏ bừng, bẽn lẽn đáp: "Cũng... cũng đâu có giỏi đến thế..."

"Đương nhiên là giỏi rồi! Con và Dận Nhưng hôm nay ngầu lắm luôn! Nếu nói ai là hai nhóc tì đẹp trai, tỏa sáng nhất trong đám đông vừa nãy, thì chắc chắn là hai đứa!" Minh Huyên dõng dạc tuyên bố.

Dận Chân nghe không nổi nữa, lùi lại hai bước, với đôi tai đỏ rực, cuống quýt gọi tên Cổn Cổn lấp l.i.ế.m.

Cổn Cổn nhìn thấy Minh Huyên và Dận Chân vẫn giữ nguyên vẻ nhiệt tình vồn vã như trước, hoàn toàn không hề tỏ ra xa lạ dù đã lâu ngày không gặp gỡ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 138 | Đọc truyện chữ