Người Ta Không Chọn Ở Kiếp Này
Chương 6
16.
Hôm sau, Thanh Lê liền đến chính viện, quỳ xuống trước mặt mẫu thân.
“A nương, người giúp nữ nhi tìm một mối hôn sự đi.”
“Con… nghĩ thông rồi sao?” - Mẫu thân dò hỏi đầy cẩn trọng.
Cũng chẳng trách bà phải như vậy.
Di nương của Thanh Lê vốn là nha hoàn hồi môn theo mẫu thân từ nhỏ, luôn ở bên cạnh hầu hạ, tính tình thành thật an phận, trước giờ chưa từng nhiều lời.
Mẫu thân tuy đối đãi bà ấy bằng thân phận chủ tớ, nhưng cũng có vài phần tình nghĩa như tỷ muội.
Sau này được khai diện nâng làm di nương, bà ấy vẫn lặng lẽ sống qua ngày, không tranh không giành.
Đáng tiếc ngày sinh nở lại băng huyết.
Đứa trẻ được sinh ra, còn người thì chẳng giữ được nữa.
Thanh Lê là cốt nhục duy nhất mà di nương để lại.
Mẫu thân thương nàng ta từ nhỏ đã mất mẫu thân nên nuôi dưỡng bên cạnh mình, xem như con ruột, ăn mặc chi dùng chưa từng để nàng thiếu thốn nửa phần.
Thanh Lê tuy là thứ xuất nhưng ở trong phủ này, chưa từng có ai dám dùng ánh mắt khinh thường thứ nữ để nhìn nàng ta.
Chỉ là do tính tình nàng ta như vậy, luôn cảm thấy bản thân là thứ nữ nên tự nhiên thấp kém hơn người khác một bậc.
Người ngoài chưa từng xem nhẹ nàng ta, nhưng chính nàng ta lại tự xem nhẹ bản thân trước.
Giờ nàng ta nói muốn tìm người nghị thân, mẫu thân đương nhiên vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Giống như kiếp trước, mẫu thân cân nhắc qua lại suốt mấy ngày, cuối cùng vẫn chọn Ngô gia ở Giang Nam kia.
Thanh Lê nghe xong liền lập tức gật đầu: “Được, vậy chọn nhà này đi ạ.”
17.
Gần đến kỳ khoa cử, ta theo Tống Doãn Khiên lên kinh thành.
Hắn ở trong căn viện thuê để ôn sách, còn ta ở bên cạnh mài mực, cắ-t giấy cho hắn.
Những ngày tháng trôi qua giản dị mà yên bình.
Sau khi vào kinh, ta nghe được một tin tức.
Hoàng Hậu đã chọn xong Thái Tử phi cho Thái Tử.
Nghe nói đó là một tiểu thư khuê các nhà quan, từng cứu mạng Thái Tử trong biển lửa. Hoàng Hậu cảm kích ân tình ấy, hết sức thúc đẩy mối hôn sự này.
Nghe xong, lòng ta cũng chẳng gợn lên chút sóng nào.
Ngày ban hôn, cả kinh thành đều bàn tán xôn xao nhưng không ai ngờ được rằng Thái Tử lại dám kháng chỉ ngay tại chỗ.
Hắn đứng giữa đại điện kim loan, trước mặt bá quan văn võ, trực tiếp hỏi vị chuẩn Thái Tử phi kia rằng năm đó nàng ta đã cứu hắn ở đâu.
Vị tiểu thư ấy ấp úng mãi không nên lời, sơ hở chồng chất, cuối cùng cũng chẳng thể nói ra được nguyên do rõ ràng.
Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.
Chuyện ban hôn cứ thế mà bỏ dở.
Dân gian vì chuyện đó mà bàn tán không ngớt.
Có người nói Thái Tử quá mức cố chấp, có người nói vị thiên kim kia mạo danh nhận công, thậm chí còn có kẻ cho rằng trong lòng Thái Tử vốn đã có người khác, chẳng qua mượn cớ để từ chối mà thôi.
Ta đóng cửa sống yên ổn, không nghe, không hỏi cũng không đoán.
Đợi đến khi màn náo nhiệt ấy cuối cùng cũng lắng xuống, bảng vàng kỳ thi mùa thu cũng đã được niêm yết.
Tống Doãn Khiên đỗ Trạng nguyên.
Ta tự tay xuống bếp chuẩn bị một bàn rư[ợ]u thức ăn, ngồi đợi hắn trở về.
18.
Cửa phòng vang lên tiếng động, ta đứng dậy đi ra đón.
Nhưng người đứng ngoài cửa… lại không phải Tống Doãn Khiên.
Ánh mắt Dung Viên dừng trên búi tóc phụ nhân của ta, thân hình khẽ lung lay, bước chân loạng choạng lùi nửa bước. Hắn phải vịn vào khung cửa mới đứng vững được.
“A Yểu, nàng… nàng thành thân từ khi nào?”
“Ta gửi thư cho nàng, vì sao nàng không hồi âm?”
Thư sao?
Ta chưa từng nhìn thấy bức thư nào cả.
Nhưng nghĩ lại, cho dù có nhận được ta cũng sẽ không trả lời.
Có lẽ… đã bị Hoàng Hậu giữ lại rồi.
Giọng hắn khàn đặc, ánh mắt đầy vẻ không cam lòng.
Ta lùi về sau một bước: “Ba tháng trước, nghĩ đường xa vất vả nên không gửi kẹo hỷ cho Thái Tử điện hạ.”
Hắn giật giật khóe môi, nhưng còn khó coi hơn cả khóc.
“Không cần đâu. Hôm nay trong cung, Tống Doãn Khiên gặp ta rồi, cũng đã đưa rồi.”
Dung Viên cố sức nhẫn nhịn cảm xúc: “Ta không ngờ… hai người lại thật sự đến được với nhau.”
Ta không đáp lời.
Khi hắn mở miệng lần nữa, trong giọng nói vừa hối hận vừa đau đớn: “Sau khi trở về, ta đã điều tra rất lâu. Ngày hôm đó ở Nghi Hoa cung, vốn dĩ không có ai cả. A Yểu, người cứu ta là nàng, đúng không? Vì sao nàng không nói?”
Ta biết chuyện này cuối cùng cũng không giấu nổi nữa.
Hai đời luẩn quẩn xoay vòng, chân tướng rốt cuộc vẫn phải bị phơi bày.
“Thái Tử, ngài cũng chưa từng hỏi mà.”
“Ngài nhìn thấy vết thương trên tay Thanh Lê liền tự cho rằng muội ấy là người cứu mình.”
“Ta cứu ngài, chưa từng nghĩ sẽ đòi báo đáp cũng chưa từng nghĩ dùng ân tình ấy để đổi lấy thứ gì.”
Vành mắt hắn chợt đỏ lên: “Kiếp trước nàng chưa kịp nói, vậy vì sao đời này… nàng vẫn trơ mắt nhìn ta thích người khác?”
Ta khựng lại một thoáng, rồi bật cười.
Hắn biết… ta cũng đã sống lại.
“Dung Viên, ngài thích một người… chẳng lẽ chỉ vì người đó có ân cứu mạng với ngài sao?”
“Nếu đêm giao thừa năm ấy là vì ta cứu ngài nên ngài mới thích ta, vậy sau này nếu lại có người cứu ngài thêm lần nữa, chẳng lẽ ngài cũng sẽ thích nàng ta?”
“Tình yêu của ngài… lại dễ dàng bị chia ra từng phần như vậy sao?”
Sắc mặt hắn từng chút từng chút trắng bệch đi.
“Kiếp trước, nàng làm Hoàng Hậu của ta suốt ba mươi năm… cuối cùng ta mới hiểu ra một điều, rằng đối với nàng, không ai là ngoại lệ cả.”
“Ngài cho rằng Thanh Lê là ân nhân cứu mạng của mình. Nhưng về sau con nàng ấy mắc bệnh nặng, cầu xin ngài ban cho một vị thu[ố]c, ngài lại từ chối.”
“Vị thu[ố]c ấy quý hiếm, ngài nói rằng cho đi rồi sẽ không còn nữa.”
Ngày đó, khi nghe hắn nói những lời ấy với thái giám, trái t[i]m ta đã lạnh đi một nửa.
Về sau là ta lén nhờ người mang thu[ố]c xuống Giang Nam cho Thanh Lê.
Dung Viên nhắm mắt lại, cuối cùng cũng chịu thừa nhận: “Nhưng… bất kể là kiếp trước hay kiếp này, người ta yêu nhất vẫn là nàng.”
“Yêu nhất… không có nghĩa là chỉ yêu một người, đúng không?”
Hắn như hạ quyết tâm, bất ngờ siết chặt lấy cổ tay ta: “A Yểu, theo ta đi.”
“Nàng quen Tống Doãn Khiên được bao lâu chứ? Ta có thể giấu nàng đi, tìm cho hắn một mối hôn sự khác tốt hơn, thể diện hơn Khương gia. Hắn sẽ không phải chịu thiệt, cũng sẽ không bị uất ức.”
“Nếu mẫu hậu không đồng ý, vậy ta sẽ chờ sau khi đăng cơ, đổi cho nàng một thân phận khác. Đến lúc đó, nàng vẫn sẽ là Hoàng Hậu của ta. Không ai biết, cũng chẳng ai dám nói gì.”
Hơi lạnh trong lòng ta dâng lên từng đợt, chấp niệm cuối cùng đã hóa thành tâm ma.
“Ngài điên rồi.”
Hắn không phủ nhận, nụ cười đầy vẻ tiều tụy: “Ta có thể để nàng oán ta, trách ta… cho dù nàng hận ta cũng được.”
Dung Viên vừa nói, vừa tiến lại gần ta thêm một bước: “Nhưng nàng vốn mềm lòng. Chỉ cần ta ngày qua ngày, năm qua năm đối xử tốt với nàng rồi nàng sẽ tha thứ cho ta thôi, đúng không? Nàng nhất định sẽ…”
Hắn còn chưa nói xong.
Ngay khoảnh khắc hắn lại một lần nữa đưa tay ra, gần như không suy nghĩ, ta trực tiếp rút cây trâm trên tóc xuống, hung hăng đ[â]m tới.
Cây trâm xuyên thẳng qua lòng bàn tay hắn.
Hắn cúi đầu nhìn bàn tay mình, đáy mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
“Bây giờ… ngài vẫn còn cho rằng ta mềm lòng sao?”
19.
Phía sau vang lên tiếng bước chân quen thuộc.
Tống Doãn Khiên bước vào trong phòng, vừa nhìn thấy Dung Viên cũng ở đó, ánh mắt hắn khựng lại trên bàn tay bị thương của hắn ta một thoáng rồi lập tức quay sang xác nhận ta có bị làm sao không.
Hắn đi tới, dang tay nhẹ nhàng ôm ta vào lòng: “Có bị thương không?”
Ta lắc đầu: “Không sao.”
Lúc này Tống Doãn Khiên mới ngẩng đầu nhìn về phía Dung Viên: “Thái Tử điện hạ, trời không còn sớm nữa. Vi thần và nội tử vẫn còn chút việc nhà cần xử lý, nên không tiện giữ ngài lại dùng bữa tối.”
Dung Viên buông thõng tay xuống, mặc cho m[á]u tươi từng giọt từng giọt rơi xuống nền đất.
“Hắn chỉ là kẻ đến sau… dựa vào cái gì mà có được nàng?”
Tống Doãn Khiên đón thẳng ánh mắt hắn, không hề lùi bước: “Dựa vào việc thần đối đãi với nàng bằng cả tấm chân tình.”
“Đời này kiếp này, trong lòng thần chỉ có một mình A Yểu.”
Đúng lúc ấy, ngoài cửa bỗng vang lên giọng của một thái giám, vừa hay cắt ngang sự điên cuồng của Dung Viên.
“Thái Tử điện hạ, Hoàng Hậu nương nương cho mời ngài hồi cung. Hoàng Thượng đang chờ ở ngự thư phòng, mấy vị Hoàng Tử khác đã tới trước rồi ạ.”
…
