Người Ta Không Chọn Ở Kiếp Này
Chương 7: Hoàn
20.
Hoàng Hậu triệu kiến ta.
Lần nữa bước vào hoàng cung, tâm cảnh lại hoàn toàn khác biệt.
Kiếp trước là trở về nhà.
Kiếp này chỉ là khách ghé qua.
Hoàng Hậu ngồi ngay ngắn trên vị trí cao, đ[á]nh giá ta một lúc lâu.
Ánh mắt bà dừng lại nơi búi tóc phụ nhân của ta trong thoáng chốc, đáy mắt lướt qua một tia cảm xúc phức tạp.
“Bổn cung biết Thái Tử đã đi tìm con.”
Ta khép tay đứng yên, lặng lẽ chờ bà nói tiếp.
“Ban đầu bổn cung vốn định tác thành cho nó. Nhưng lúc cho người điều tra, mới phát hiện con đã thành thân rồi.”
“Người con gả lại còn là cháu trai của Thái phó, tân khoa Trạng nguyên năm nay.”
Bà khẽ thở dài một tiếng: “Thế nên bổn cung mới tìm một kẻ giả mạo, muốn dỗ dành nó. Để nó nghĩ rằng người cứu mình năm ấy là một người khác, cũng coi như khiến nó từ bỏ tâm tư kia.”
“Không ngờ cuối cùng vẫn bị nó vạch trần. Đứa nhỏ này, những chuyện khác thì chẳng mấy để tâm riêng chuyện này lại cố chấp đến mức không giống nó.”
Ánh mắt bà trầm xuống nhìn ta: “Nó là trữ quân.”
“Trên người không thể mang tiếng cư[ớ]p thê của thần tử, càng không thể khiến Hoàng Thượng sinh lòng bất mãn. Bổn cung là mẫu thân của nó, không thể không tính toán cho nó.”
Ta khẽ cúi người: “Xin Hoàng Hậu nương nương yên tâm, thần phụ và Thái Tử điện hạ trong sạch rõ ràng, chưa từng có hành vi vượt lễ.”
Hoàng Hậu xua tay: “Bổn cung không phải không tin con, chỉ là…”
“Chỉ là người từng động lòng lúc niên thiếu nhưng cuối cùng lại cầu mà không được… rồi sẽ trở thành một nốt chu sa nơi t[i]m, không xóa được cũng chẳng quên nổi. Bổn cung không muốn sau này mỗi lần nó nhớ đến con, trong lòng lại thêm một lần ý khó bình.”
Dường như bà chợt nhớ ra điều gì, bỗng đổi đề tài: “Đúng rồi, hôm nay trước mặt Hoàng Thượng, Tống đại nhân đã xin được trở về Biện Châu nhậm chức.”
“Hắn nói Thái phó ở đó, bản thân không nỡ ở lại kinh thành, muốn quay về phụng dưỡng tổ phụ. Hoàng Thượng đã chấp thuận rồi.”
Ta khựng lại.
Kiếp trước, Tống Doãn Khiên vốn ở lại kinh thành.
Hắn làm rất tốt ở vị trí biên tu trong Hàn Lâm viện, chỉ vài năm đã được thăng làm Thị đ[ộ]c học sĩ, tiền đồ rộng mở, một đường thăng tiến.
Kinh thành mới là nơi thích hợp để hắn thi triển hoài bão.
Biện Châu tuy tốt, nhưng rốt cuộc vẫn không bằng dưới chân thiên tử.
Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.
Hắn đã nỗ lực như vậy, đèn sách bao năm khổ cực… chẳng lẽ chỉ để quay về Biện Châu thôi sao?
Hoàng Hậu thấy thần sắc ta khác thường, giọng nói cũng dịu xuống đôi phần: “Tống đại nhân là người có chủ kiến. Con trở về nói chuyện đàng hoàng với hắn xem, biết đâu vẫn còn đường xoay chuyển.”
Ta tạ ân rồi rời khỏi cung.
Suốt dọc đường hồi phủ, lòng vẫn không sao bình tĩnh được.
21.
Vừa trở về phủ, từ xa ta đã thấy người hầu kẻ hạ ra vào không ngớt, khuân từng rương hành lý.
Trong sân chất mấy chiếc hòm lớn, nắp mở toang, đồ đạc đang được lần lượt xếp vào bên trong.
Tống Doãn Khiên đứng dưới hành lang, cẩn thận kiểm tra từng món một.
Ta bước tới, vòng tay ôm lấy eo hắn từ phía sau, áp mặt lên tấm lưng rộng của hắn.
“Vì sao?”
“Vì sao lại muốn về Biện Châu?”
Hắn xoay người lại, dịu dàng nhìn ta: “Tổ phụ tuổi cao, sức khỏe không còn tốt. Người trong nhà cũng đều ở Biện Châu.”
“Hơn nữa…”
“Người nhà của nương tử ta, chẳng phải cũng ở Biện Châu sao?”
Ta khựng người.
“Trước khi lên kinh, nàng từng lén khóc.”
“Ta nhìn thấy rồi.”
Thì ra hắn đã thấy.
Đêm đó ta ngồi một mình bên cửa sổ, nghĩ đến chuyến đi này không biết bao giờ mới lại được gặp phụ thân và mẫu thân.
Nghĩ Thanh Lê vừa mới định thân, e rằng ta sẽ không kịp dự hôn lễ của nàng ta.
Lại nghĩ đến Tuân Nhi của Đại tẩu, lần sau gặp lại có khi đã chẳng còn nhận ra ta nữa…
Càng nghĩ, nước mắt càng vô thức rơi xuống hai giọt.
Ta cứ ngỡ không ai nhìn thấy nhưng hắn đã thấy cả rồi.
“Ở đâu mà chẳng có thể làm nên thành tựu?”
Tống Doãn Khiên khẽ cười: “Biện Châu cũng có cái tốt của Biện Châu.”
“Nương tử, nàng yên tâm, ta sẽ không để nàng phải chịu uất ức đâu.”
Ta nhìn hắn, sống mũi chợt cay xè, cố ép cảm giác nghèn nghẹn nơi đáy mắt trở lại.
Biện Châu thì Biện Châu vậy.
Chỉ cần hắn ở đâu… nơi đó chính là nhà.
22.
Ngày rời kinh, trời còn tờ mờ sáng, cổng thành vừa mới mở.
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh ra ngoài thành, phía sau bỗng truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.
Một con tuấn mã màu táo đỏ phi như bay từ trong thành lao ra.
Dung Viên ghìm cương, chắn ngang trước xe ngựa: “A Yểu, ta không cho nàng đi!”
Ta không vén rèm nói vọng ra: “Thái Tử điện hạ, thần phụ nhớ nhà tha thiết. Biện Châu có phụ mẫu cao đường, có người thân ru-ột thị-t. Ta muốn trở về phụng dưỡng song thân, tận chút hiếu đạo của phận làm con.”
Hắn lập tức xuống ngựa, lao đến trước xe ngựa, gần như van nài: “Có thể đừng đi không?”
“Ta bảo đảm, sau này sẽ không gây khó dễ cho Tống Doãn Khiên nữa. Tài năng của hắn, ta cũng sẽ không chôn vùi.”
Ta quay đầu nhìn Tống Doãn Khiên đang ngồi bên cạnh mình, trong mắt hắn không có lấy nửa phần khó chịu.
“Phu quân, ta có thể xuống nói với Thái Tử điện hạ vài câu được không?”
“Được.”
Hắn đưa tay chỉnh lại những sợi tóc mai lòa xòa bên tai ta nói: “Nàng đi đi, ta chờ nàng.”
Ta vén rèm bước xuống xe.
Trên mặt Dung Viên thoáng hiện lên một tia vui mừng: “A Yểu, theo ta trở về đi!”
“Thái Tử điện hạ, kiếp trước ngài là một minh quân. Kiếp này… chẳng lẽ lại muốn trở thành bạo quân, bị ghi vào sử sách để thiên thu vạn đại phỉ nhổ, chê trách sao?”
Hắn khựng lại.
“Kiếp trước, ngài đã làm rất tốt.”
“Triều đình thanh minh, bá tánh an cư, biên cương yên ổn. Những chuyện đại sự, ngài chưa từng hồ đồ cũng chưa từng khiến thiên hạ thất vọng.”
“Kiếp này, ta vẫn tin ngài.”
“Tin rằng ngài sẽ là một vị Hoàng Đế tốt, tin rằng ngài sẽ không vì tư tình mà bỏ bê công việc càng sẽ không vì một đoạn tình cảm không trọn mà làm khó một thần tử thật sự có tài.”
Khóe mắt Dung Viên đỏ lên.
Hắn đột nhiên hướng vào trong xe ngựa, lớn tiếng gọi: “Tống Doãn Khiên!”
“Địa vị, quyền thế, tất cả những gì ngươi muốn ta đều có thể cho ngươi!”
“Ngươi khổ học bao năm, chẳng phải chính là vì một ngày được thi triển hoài bão hay sao? Hiện tại ta có thể cho ngươi cơ hội đó! Chỉ cần ngươi…”
Rèm xe được vén lên, Tống Doãn Khiên bước xuống xe, đứng cạnh ta, đối diện thẳng với Dung Viên không né tránh cũng chẳng lùi bước.
“Điện hạ, giang sơn tương lai là của ngài.”
“Ngài muốn trọng dụng ai hay không trọng dụng ai, đều là lựa chọn của ngài.”
“Nhưng nếu ngài chọn không dùng thần…đó là tổn thất của ngài, không phải của thần.”
Bờ vai Dung Viên như sụp hẳn xuống.
Hắn lẩm bẩm mở miệng: “Ngay cả con đường làm quan mà ngươi khổ đọc bao năm mới có được…ngươi cũng có thể từ bỏ sao?”
“Đó chính là… dốc hết tất cả để yêu một người ư?”
“Ta không làm được…”
“Không làm được…”
Ta không thể sinh ra nổi dù chỉ một chút thương hại với hắn.
“Điện hạ, sau này chúng ta vẫn là đừng gặp lại nữa.”
Sắc mặt hắn thoáng trắng bệch.
“Chỉ cần gặp mặt, trong lòng sẽ luôn còn một phần không cam tâm.”
“Ta không dám đ[á]nh cược với cái ‘lỡ như’ ấy.”
“Ta không muốn vì cái lỡ như đó, mà khiến cuộc sống khó khăn lắm mới yên ổn trở lại của mình một lần nữa nổi sóng.”
“Ta từng nghĩ đến chuyện dùng ân cứu mạng để trao đổi, cầu xin ngài sau này đối xử công bằng với phu quân ta, chiếu cố chàng ấy nhiều hơn một chút.”
“Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, làm vậy chẳng khác nào đang nghi ngờ nhân phẩm của ngài.”
“Kiếp trước, ngài đã là một vị quân vương tốt.”
“Kiếp này, ta tin ngài vẫn sẽ như vậy.”
Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.
“Nhưng nếu ngài cố giữ ta lại, kết cục giữa ta và ngài… cuối cùng chỉ có thể là cá ch[ế]t lưới rách.”
Dung Viên nuốt xuống đầy bụng không cam lòng dùng hết sức lực toàn thân, nghiến răng ép ra một chữ: “…Được.”
Ta không nói thêm gì nữa, chỉ khẽ cúi người với hắn rồi xoay người bước lên xe ngựa.
23.
Khi chúng ta trở về, vừa hay kịp lúc Thanh Lê xuất giá.
Khắp sân phủ đầy lụa đỏ, tiếng chiêng trống rộn vang.
Nàng ta mặc giá y đỏ thẫm ngồi bên mép giường, đôi mắt hoe đỏ, khẽ nói: “A tỷ, tỷ về thật đúng lúc. Muội còn sợ tỷ không kịp đến.”
Ta cười bảo: “Không kịp cũng phải cố mà về.”
Nàng ta nghe vậy liền bật cười giữa hàng nước mắt.
Một năm sau, ta sinh đứa con đầu lòng là một bé gái.
Nho nhỏ mềm mềm một cục, vậy mà tiếng khóc vang đến kinh người.
Lớn thêm chút nữa, con bé nghịch ngợm chẳng khác gì khỉ con, trèo cây, đuổi chó, chẳng có trò gì là không giỏi.
Mỗi lần Tống Doãn Khiên trở về, vừa nhìn thấy con bé lấm lem như khỉ bùn kia là lại hít sâu một hơi.
Sau đó ta lại sinh thêm một bé trai.
Thằng bé yên tĩnh, ngoan ngoãn, không thích quấy khóc, vừa hay bù trừ với tính cách nghịch trời của Tuyền Nhi.
Ta cứ nghĩ đây là điềm lành con cái song toàn, nào ngờ sau đó bụng ta mãi vẫn không có động tĩnh nữa.
Ba năm tiếp theo, ta chậm chạp chẳng thể mang th[a]i lại.
Lén mời đại phu tới xem, ông ấy nói thân thể ta rất khỏe mạnh, không có gì bất ổn.
Thanh Lê thì vẫn giống hệt kiếp trước, hết đứa này đến đứa khác mà sinh.
Ba năm ôm hai đứa, năm năm sinh ba, con cái quấn quýt bên chân, lúc nào cũng náo nhiệt vui vẻ.
Ta còn tưởng mình bạc phúc, lén buồn bã mất một trận.
Cho đến một ngày, ta vô tình nghe thấy Tống Doãn Khiên hỏi phủ y xin thu[ố]c tránh th[a]i.
Hắn sợ ta nổi giận, cuống quýt đến mức quỳ xuống ngay trước mặt hai đứa nhỏ.
“Nương tử, là lỗi của ta, nàng đừng giận.”
“Ta… ta chỉ là không muốn nàng phải chịu thêm nỗi đau sinh nở nữa.”
“Lúc nàng sinh Tuyền Nhi, đau suốt một ngày một đêm. Ta đứng ngoài cửa nghe tiếng nàng kêu, hồn vía cũng sắp bị dọa bay mất.”
“Đến lúc sinh Trọng Nhi thì nhanh hơn một chút nhưng sau khi đứa bé ra đời, nàng lại ngất đi, gọi thế nào cũng không tỉnh. Ta nắm tay nàng mà cả người đầy mồ hôi lạnh.”
“Khi ấy ta đã nghĩ… sau này không sinh nữa, thế nào cũng không sinh nữa.”
Giọng Tống Doãn Khiên nghẹn lại: “Ta sợ… sợ một ngày nào đó nàng sẽ…”
“Vậy ta phải làm sao? Bọn nhỏ phải làm sao đây?”
“Cho nên… ta mới lén uống thứ này. Là ta có lỗi với nàng, không bàn bạc trước với nàng. Nếu nàng trách ta, ta…”
Ta ngắt lời hắn: “Được.”
Hắn ngẩn người, ngẩng đầu nhìn ta.
“Ta nói được.”
“Không sinh nữa.”
“Có trai có gái, đã đủ rồi.”
Hắn ôm lấy ta, khóc còn lớn tiếng hơn cả hai đứa nhỏ cộng lại.
24.
Những năm tháng sau đó trôi qua bình lặng và an ổn.
Năm Nguyên Hòa thứ mười ba, Dung Viên đăng cơ.
Không biết vì sao, nhưng kiếp này thân thể hắn yếu hơn kiếp trước rất nhiều.
Hắn âm thầm sai người tìm khắp thiên hạ danh y, nhưng không phải để chữa bệnh… mà là để điều chế một loại thu[ố]c có thể quên đi một người.
Thu[ố]c nào cũng có ba phần đ[ộ]c.
Hắn uống vào, thân thể liền gầy mòn đi từng ngày.
Những thang thu[ố]c ấy chẳng thể xóa được ký ức cho hắn, trái lại còn từng chút một bào mòn cơ thể hắn đến trống rỗng.
Tống Doãn Khiên thì quản lý Biện Châu đâu ra đấy.
Hắn đào kênh dẫn nước, tu sửa thủy lợi, khuyến khích nông nuôi tằm dệt lụa.
Người dân nhắc đến Tống đại nhân, không ai là không giơ ngón tay cái khen ngợi.
Thế nhưng kỳ lạ ở chỗ, thành tích chính vụ của hắn năm nào cũng được xếp hạng ưu tú.
Đến mỗi kỳ khảo hạch, các đồng liêu khác lần lượt được thăng chức còn hắn lại vẫn ngồi yên ở vị trí Tri châu Biện Châu suốt mười năm, không hề nhúc nhích.
Lại thêm năm năm nữa trôi qua.
Tin tức tân đế đăng cơ truyền đến Biện Châu thì đã là nửa tháng sau.
Tiên đế bệnh nặng triền miên nhiều năm, cuối cùng vẫn không thể vượt qua mùa đông ấy.
Trước lúc lâm chung, hắn hạ xuống đạo thánh chỉ cuối cùng.
Khi thánh chỉ truyền tới Biện Châu, cả thành đều chấn động.
Trong thánh chỉ viết rằng, tiên đế cảm niệm Tống Doãn Khiên nhiều năm chính tích xuất chúng, đức tài vẹn toàn, đặc triệu hồi kinh, phong chức tể tướng, giao phó trọng trách xã tắc.
Khâm thử.
Kiếp này… cuối cùng hắn cũng thuận theo tâm nguyện của ta.
Không còn gặp lại.
Không gặp, cũng chẳng nhớ mong.
Mãi cho đến khi băng hà nơi long sàng, hắn mới chịu để lại phía sau đạo thánh chỉ triệu Tống Doãn Khiên vào kinh, phong làm tể tướng.
Rốt cuộc… cũng không phụ một bậc hiền thần tài giỏi.
- Hoàn -
