Người Ta Không Chọn Ở Kiếp Này
Chương 5
13.
Chớp mắt đã đến ngày thành thân.
Hôm Tống Doãn Khiên đến đón tân nương, Đại ca chặn kín cổng không cho vào.
Huynh ấy vốn muốn nhân cơ hội báo thù chuyện ngày ngày bị ép ngủ thư phòng suốt nửa tháng chỉ vì mấy bó hoa kia.
Thế là cố tình đưa ra ba câu hỏi hóc búa, quyết tâm làm khó tên tiểu tử Tống gia dám cư[ớ]p muội muội mình đi.
Nào ngờ Tống Doãn Khiên chẳng hề hoảng hốt, từng câu từng câu đáp lại đâu ra đấy, dẫn kinh điển tích, lời lẽ lưu loát thành chương.
Khách khứa đứng xem nghe đến mức liên tục gật gù tán thưởng.
Sắc mặt Đại ca từ đắc ý chuyển thành nghẹn khuất, cuối cùng không nhịn được lẩm bẩm một câu: “Tiểu tử này… đúng là có chút bản lĩnh.”
Mọi người càng thêm kinh ngạc tán thưởng, Đại ca hối hận không thôi.
Kết quả bị Đại tẩu đứng phía sau hung hăng véo một cái vào eo, đau đến méo mặt nhưng cũng chẳng dám hé răng.
Đêm động phòng hoa chúc, nến đỏ cháy rực.
Bàn tay cầm cán cân vén khăn voan của Tống Doãn Khiên khẽ run lên.
Ánh mắt hắn dừng trên gương mặt ta, vô cùng trịnh trọng nắm lấy tay ta.
“A Yểu, hiện giờ ta chưa có công danh trong người, không dám nói lời lớn lao gì. Nhưng nàng hãy tin ta, ngày sau nhất định ta sẽ vì nàng mà cầu được một phong cáo mệnh.”
Ta nhìn đôi mày ánh mắt nghiêm túc của hắn, trong lòng ngọt ngào mềm mại.
“Được.”
“Ta chờ chàng.”
Những ngày tháng sau khi thành thân yên ổn mà an tâm biết bao.
Tống gia nhân khẩu đơn giản, Thái phó hiền từ, đối xử với ta như cháu gái ruột thịt.
Ban ngày, ta có thể ngồi bên cửa sổ đọc sách, mệt rồi thì trải giấy vẽ tranh.
Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.
Tống Doãn Khiên sợ ta buồn chán còn đặc biệt sai người đào một ao nhỏ phía sau viện, dẫn nước sống vào nuôi đầy cá chép gấm.
Ta thường chống bên lan can nhìn đàn cá ấy suốt cả một buổi chiều.
14.
Ngày lại mặt, ta cùng Tống Doãn Khiên trở về Khương phủ.
Mẫu thân kéo tay ta hỏi han đủ điều, ta đều kiên nhẫn đáp lại từng chuyện một.
Nói rằng Tống gia đối xử với ta vô cùng tốt, nói rằng Tống Doãn Khiên chuyện gì cũng chiều theo ý ta.
Mẫu thân nghe đến mức cười không khép miệng, bảo cuối cùng bà cũng yên tâm rồi.
Ta chú ý thấy Thanh Lê đang đứng bên cạnh.
Nàng ta gầy đi rất nhiều, khóe môi tuy vẫn treo nụ cười nhưng trong mắt lại giấu không nổi sự ngưỡng mộ và mất mát.
Đợi đến khi trở về phòng, chỉ còn hai tỷ muội chúng ta, cuối cùng nàng ta cũng bật khóc thành tiếng.
“A tỷ, muội thật sự rất ngưỡng mộ tỷ.”
“Sau khi Thái Tử rời đi, hoàn toàn không có tin tức gì. Những bức thư muội gửi, ngay cả một phong hồi âm cũng không có. Có phải ngài ấy không cần muội nữa rồi không? Có phải… không cho muội trở về cung nữa không?”
Thanh Lê nước mắt lưng tròng nhìn ta, đáy mắt đầy hoảng loạn.
“Là do muội không tốt… Hoàng Hậu nói chỉ cho muội làm trắc phi nhưng Thái Tử nhất quyết muốn lập muội làm Thái Tử phi. Là muội không nên khiến ngài ấy khó xử. Thật ra làm trắc phi cũng được chỉ cần ngài ấy sủng ái muội là đủ rồi, muội không để tâm danh phận đâu…”
Ta lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng ta.
Muốn nói vài lời an ủi, nhưng lại phát hiện bản thân chẳng thể thốt nên lời nào.
Dung Viên đã bắt đầu nghi ngờ người cứu hắn năm đó là một người khác.
Nhưng Thanh Lê đã làm sai điều gì chứ?
Suốt hai đời, hắn chưa từng hỏi qua tỷ muội chúng ta một câu rằng rốt cuộc ai mới là người cứu hắn.
Hắn nhìn thấy vết sẹo trên tay Thanh Lê, liền cho rằng người cứu mình là nàng ta.
Chẳng lẽ thứ hắn thích không phải con người, mà là vết sẹo ấy sao?
Ai có vết sẹo trên tay, hắn liền thích người đó ư?
Vết sẹo nằm trên tay ai, tâm ý của hắn sẽ đặt lên người ấy?
Tùy tiện như thế, tùy hứng như thế lại qua loa đến thế.
Thanh Lê nghẹn ngào khóc rất lâu, cuối cùng mới dần bình tĩnh lại: “A tỷ, hôm nay là ngày tỷ lại mặt, muội không nên kéo tỷ cùng buồn với mình như vậy. Tỷ mau đi đi, tỷ phu vẫn còn đang chờ ở ngoài.”
Nàng ta cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng còn khó coi hơn cả khóc.
Ta nhìn nàng ta, lòng chợt chua xót.
Do dự thật lâu, cuối cùng ta nắm lấy tay nàng ta nói: “Thanh Lê, có một chuyện… tỷ vẫn luôn chưa nói với muội.”
Nàng ta mờ mịt nhìn ta.
Ta đem chuyện đêm giao thừa năm ấy, từ đầu đến cuối kể lại cho nàng ta nghe.
15.
Thanh Lê nghe xong, cả người như ch[ế]t lặng, ngơ ngác ngồi yên tại chỗ rất lâu không nhúc nhích.
“Thì ra là vậy…”
“Thì ra Thái Tử đột nhiên thay đổi thái độ với muội… là vì cho rằng… cho rằng muội là ân nhân cứu mạng của ngài ấy?”
“Thậm chí ngài ấy còn chẳng hỏi lấy một câu đã tự nhận định như thế sao?”
“Chẳng lẽ… trước kia ngài ấy nói muốn cưới muội, cũng là vì chuyện này?”
Ta trầm mặc.
Nàng ta cố nhịn nước mắt, hít sâu một hơi.
“Muội còn tưởng… cuối cùng ngài ấy cũng nhìn thấy sự tồn tại của muội.”
“Trước kia, mỗi lần tỷ và ngài ấy ở cùng nhau nói chuyện, muội luôn đứng bên cạnh nhìn, trong lòng ngưỡng mộ vô cùng. Muội từng nghĩ, giá như có một ngày ngài ấy cũng có thể dịu dàng với muội một chút thôi thì tốt biết bao… dù chỉ là một chút.”
Thanh Lê cười khổ, nơi khóe môi tràn đầy chua xót.
“Không ngờ… ngay cả chút dịu dàng ấy cũng là giả.”
“Nhưng nếu chỉ vì một vết sẹo mà thích muội…”
“Vậy thứ tình cảm ấy có thể duy trì được bao lâu? Hôm nay tay muội có sẹo, ngài ấy liền thích muội. Ngày mai xuất hiện thêm một người khác cũng có vết sẹo trên tay, nói rằng mình mới là ân nhân cứu mạng của ngài ấy, vậy có phải ngài ấy lại sẽ đi thích người khác không?”
Không ngờ nàng ta lại có thể nghĩ thấu đáo đến vậy.
Kiếp trước, Dung Viên là một vị Hoàng Đế tốt.
Hắn khiến giang sơn phồn thịnh khắp nơi, triều đình trên dưới một mảnh thanh minh.
Trong hậu cung, ngoài ta không thể sinh được con thì hắn còn có bảy Hoàng Tử và ba Công Chúa.
Hắn đối với những phi tần vì hắn sinh con dưỡng cái cũng vô cùng tôn trọng, không thiên vị ai, mưa móc đều ban.
Dung Viên thích tất cả mọi người.
Chỉ là phần tình cảm ấy đặt trên mỗi người… nặng nhẹ khác nhau mà thôi.
Sau khi nghĩ thông suốt, đáy mắt Thanh Lê dần hiện lên một tầng nhẹ nhõm.
“May mà… may mà muội vẫn chưa trở thành phi tử của ngài ấy. Bất kể là trắc phi hay Thái Tử phi… trước kia muội vẫn nghĩ, nếu ngài ấy thích muội, vậy muội cũng phải dốc hết tất cả để đáp lại, tuyệt đối không để phần tình cảm ấy trở nên vô nghĩa.”
“Nhưng giờ xem ra, thứ tình cảm ấy của ngài ấy… vốn dĩ chẳng đáng để muội đáp lại.”
Nàng ta quay đầu nhìn ta hỏi: “A tỷ, ngài ấy nhất định đã trở về điều tra chân tướng rồi. Tỷ… tỷ phải làm sao đây?”
“Ta đã thành thân rồi, chuyện của hắn không còn liên quan đến ta nữa.”
Chuyện cũ đã thành quá khứ, đời này… mới chỉ vừa bắt đầu.
