Người Ta Không Chọn Ở Kiếp Này
Chương 4
10.
Đúng lúc ấy, một nha hoàn vội vàng chạy tới, thở hổn hển nói: “Thái Tử điện hạ, Khương Tam tiểu thư không cẩn thận bị trẹo chân đang tìm ngài ạ.”
Ý cười trên mặt Dung Viên lập tức biến mất, mày khẽ nhíu lại, xoay người rời đi ngay.
Lúc ta đi theo tới nơi, hắn đã đến trước rồi.
Thanh Lê nửa tựa trong lòng hắn, viền mắt đỏ hoe, một chân lơ lửng không dám chạm đất.
Một tay Dung Viên ôm vai nàng ta, tay kia chỉ vào một quý nữ đứng đối diện.
“Là ngươi đẩy nàng ấy?”
Vị quý nữ kia bị quát đến đỏ bừng cả mặt, môi run lên, liên tục xua tay: “Ta không có đẩy nàng ta! Ta chỉ nói một câu… nói rằng vết sẹo trên tay nàng ta trông hơi đáng sợ, giống như bị cành cây cháy làm bỏng thôi. Nàng ta liền nổi giận, tự mình bỏ đi rồi không cẩn thận trẹo chân. Là ta không đúng, ta không nên nói vậy, ta xin nhận lỗi.”
Dung Viên khựng lại: “Cành cây?”
Quý nữ kia vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, vết bỏng mảnh như thế, chẳng phải giống cành cây sao? Lúc nhỏ ta cũng từng nghịch lửa nên nhìn là biết.”
Thanh Lê nép trong lòng Dung Viên, giọng nghẹn ngào mang theo tiếng khóc.
“Nàng ta còn nói ta có vết sẹo này rồi, e là chẳng gả đi được nữa. Vì vậy ta mới tức giận như thế…”
Lòng ta chợt trầm xuống.
Dung Viên đứng sững tại chỗ, chậm rãi ngẩng đầu từ trong đám người tìm đến ta.
Ta không đổi sắc mặt, lặng lẽ dời mắt đi nơi khác.
Hắn nhìn ta một lúc rồi nghe thấy Thanh Lê đau đến kêu khẽ, cuối cùng vẫn thu hồi ánh mắt, bế nàng ta sải bước về phía khách phòng.
Đại phu tới rất nhanh, nói may mà không tổn thương gâ-n cốt, tĩnh dưỡng vài ngày là ổn.
Ta chờ đến khi mọi người giải tán mới đi tới trước cửa khách phòng, đang định đẩy cửa bước vào thì bên trong đã truyền ra giọng nói của Dung Viên.
“Thanh Lê, hình như ta chưa từng hỏi nàng… vết thương trên mu bàn tay nàng là do đâu mà có?”
Bước chân ta khựng lại.
Thanh Lê đáp: “Đêm giao thừa năm đó trong cung xảy ra hỏa hoạn, lúc ta tránh lửa, không cẩn thận bị một cành cây cháy rơi xuống đập trúng.”
“Đau lắm, ta đã khóc rất lâu.”
“Chỉ là cành cây thôi sao?” - Giọng Dung Viên nghe không rõ cảm xúc.
“Đúng vậy. Ta sợ lửa, khi ấy sợ đến mức chân cũng mềm nhũn, nào dám lao vào biển lửa chứ.”
“Ngược lại là a tỷ… hôm đó chẳng biết đã đi đâu. Lúc trở về còn bị lửa thiêu mất một đoạn tóc, tỷ ấy bảo suýt nữa thì hủy dung rồi, đáng sợ lắm.”
Trong phòng lập tức yên tĩnh trở lại.
Ta khẽ thở dài trong lòng.
Câu nói mà kiếp trước cho đến lúc ch[ế]t ta vẫn chưa kịp thốt ra… giờ đây lại được chính miệng Thanh Lê nói hộ.
Vận mệnh đúng là biết trêu ngươi con người.
Ta xoay người, cất bước rời đi.
11.
Cuối hành lang, Tống Doãn Khiên vẫn còn đứng đợi ở đó.
Thấy ta bước tới, hắn mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Tam tiểu thư không sao chứ?”
“Không sao.”
Hắn không hỏi thêm gì nữa, chỉ đưa hộp quà trong tay qua cho ta.
“Chỉ là món đồ nhỏ thôi, A Yểu mang về chơi nhé.”
Ta mở hộp ra, bên trong chính là chiếc ngọc liên hoàn kia.
“Huynh có lòng rồi, đa tạ.”
Mặt Tống Doãn Khiên lập tức đỏ bừng, yết hầu khẽ chuyển động lên xuống, hồi lâu mới khó nhọc thốt ra được một câu: “Không… không cần khách sáo.”
Trong những ngày Thanh Lê dưỡng thương ở nhà, Dung Viên chưa từng tới tìm nàng ta lấy một lần.
Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.
Ta từng từ xa nhìn thấy hắn vài lần.
Hắn đứng một mình dưới hành lang, chắp tay sau lưng, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì.
Ta chỉ nhìn thoáng qua rồi lập tức vòng đường khác, hiểu chuyện đến mức chẳng muốn dây dưa.
Không ngờ hắn lại chủ động tìm tới.
Chiều hôm ấy, ta vừa từ phòng mẫu thân đi ra, vừa rẽ qua hành lang đã thấy hắn đứng trước cổng viện của ta, chắn ngay lối đi.
Bước chân ta khựng lại, ngước mắt nhìn hắn.
“Thái Tử điện hạ lại đi nhầm đường rồi sao?”
Hắn nhìn ta chăm chú, ánh mắt cố định không rời cũng không tránh sang bên.
“Không nhầm.”
Qua thật lâu, cuối cùng Dung Viên mới lại mở miệng: “Năm đó trong cung xảy ra hỏa hoạn…nàng ở đâu?”
Những ngón tay giấu trong tay áo của ta chợt siết chặt.
Câu hỏi này… hắn đã chậm hai kiếp mới hỏi ra được.
Nhưng đã quá muộn rồi.
Ta không muốn tiếp tục dây dưa với hắn nữa.
Sự thật ra sao, ta không muốn giải thích cũng chẳng muốn để hắn biết.
Biết rồi thì thế nào?
Hắn có thể trả lại cho ta ba mươi năm ấy sao?
Dĩ nhiên là không thể…
“Ta ở Nghi Hoa cung, nơi đó cũng bị lửa lan tới. Khi chạy ra ngoài, không cẩn thận bị cháy mất ít tóc, suýt nữa thì hủy dung.”
Hắn nhìn ta sâu thẳm, đáy mắt dường như mang theo sự hoài nghi.
“Thật sao?”
“Điện hạ hỏi chuyện này để làm gì?” - Ta thẳng thắn đón lấy ánh mắt hắn, giả vờ tò mò hỏi lại.
Hắn trầm mặc một lúc rồi lắc đầu: “Không có gì.”
Ta còn tưởng hắn sắp rời đi nên nghiêng người sang một bên, nhường cho hắn nửa bước đường.
Ai ngờ hắn vẫn không động đậy, mũi chân khẽ xoay, lại nói một câu chẳng hề liên quan.
“Tống Doãn Khiên văn tài rất tốt, kỳ thi lần này nhất định sẽ đỗ cao.”
“Thái phó hẳn cũng không muốn có chuyện gì khác làm ảnh hưởng tới hắn.”
“Chuyện khác”…
Hắn đang ngầm cảnh cáo ta, nghi ngờ ta và Tống Doãn Khiên tư tình qua lại, lo rằng vì ta mà ảnh hưởng tiền đồ của hắn khiến hắn thi rớt.
“Không đâu.”
Hắn nhìn ta một cái, không nói thêm gì nữa rồi xoay người rời đi.
12.
Đêm đó, ta trằn trọc hồi lâu, cuối cùng vẫn sai người nhắn lời cho Tống Doãn Khiên.
Ngày hôm sau, chúng ta hẹn gặp nhau ở trà lâu.
“Tống công tử… hay là dời ngày thành thân lại đi?”
Tống Doãn Khiên vừa nâng chén trà lên uống một ngụm, nghe vậy lập tức sặc mạnh.
Hắn cuống quýt đặt chén trà xuống, ho khan hai tiếng rồi lắp bắp hỏi: “Là… là ta có chỗ nào làm chưa tốt sao?”
Ta vội vàng xua tay: “Không có, không có.”
“Vậy tại sao…”
Tống Doãn Khiên nhìn ta, thần sắc căng thẳng.
Ta cân nhắc hồi lâu mới chậm rãi nói ra: “Lỡ như… lỡ như vì ta mà ảnh hưởng đến khoa cử của huynh, khiến huynh thi rớt. Ta không muốn liên lụy huynh.”
Hắn khựng lại một chút rồi như trút được gánh nặng, ý cười lần nữa hiện lên nơi đáy mắt.
“A Yểu.”
“Ta rất có lòng tin vào học vấn của mình. Nếu thật sự thi rớt, vậy chỉ có thể trách bản thân căn cơ chưa đủ, học vấn chưa tinh, không thể trách người khác càng không thể trách nàng.”
“Huống chi, nàng chưa từng là gánh nặng.”
Trong lòng ta thoáng chốc an định hẳn: “Được.”
Tống Doãn Khiên do dự một chút, thăm dò hỏi: “Vậy hôn kỳ…”
“Vẫn giữ nguyên.”
Đôi mắt hắn lập tức sáng bừng lên, khóe môi vui vẻ đến mức thế nào cũng không giấu nổi.
Ngày hôm sau, Dung Viên rời khỏi Nhữ Châu.
Thanh Lê nghe tin hắn sắp hồi kinh liền vội vã thu dọn hành lý, chân thấp chân cao chạy tới tận cổng phủ, vành mắt đỏ hoe.
“Điện hạ, ta muốn cùng ngài trở về.”
Dung Viên nhìn nàng ta một cái: “Chân nàng còn chưa khỏi, không thích hợp đi đường xa. Huống hồ trước đó chẳng phải nàng nói nhớ người nhà sao? Vừa hay ở lại phủ thêm một thời gian, bầu bạn với phụ thân mẫu thân đi.”
Thanh Lê còn muốn nói gì đó, nhưng Dung Viên đã xoay người lên ngựa.
