Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 289
Tề A Nãi đâu hiểu mấy cái này, bà sinh ba đứa con thì ở cữ toàn là canh cá nấu b.ún, canh cá chan cơm. Lúc chăm đại nhi tức ở cữ thì hai ba ngày mới được một con gà, đều là khổ quen rồi. Đến lượt tiểu nhi tức bà nghĩ thầm có điều kiện phải tẩm bổ cho tốt, lúc hầm gà còn bỏ thêm kỷ t.ử táo đỏ để bổ m.á.u, nghe người ta bảo móng giò hầm canh bổ dưỡng bà đi mua hai cái móng giò hầm nửa ngày, kết quả bổ quá lại sinh chuyện.
“Con ngửi thấy mùi trong phòng tam thẩm không dễ chịu, lại oi bức chắc thẩm ấy cũng khó chịu lắm. Hay là tranh thủ buổi trưa nắng đẹp mở cửa sổ cho thoáng khí một chút?”
Hải Châu cảm thấy nếu nhốt nàng trong căn phòng không khí vẩn đục thế kia chắc nàng phát điên mất.
“Được, để ta bảo tam thúc con.”
Cá hấp xong, Hải Châu rửa nồi đun dầu. Đĩa cá hấp chắt bỏ nước rồi rưới xì dầu lên mình cá và rắc hành thái, cuối cùng dầu nóng tưới lên trên.
“Lấy cho con hai quả trứng gà.”
Hải Châu gọi.
Trứng gà đập vào chảo dầu chiên, hai mặt vàng ươm thì múc nước ấm từ nồi sau đổ vào rồi tiện tay đậy nắp nồi. Hải Châu cầm d.a.o ra nhà kho c.h.ặ.t một khúc thịt cá ngừ vằn khô, rửa sạch bụi rồi dùng vỏ sò cạo thành bột đựng vào bát.
“Dọn bàn đi, mọi người bưng thức ăn dọn cơm, món cuối cùng xong ngay đây.”
Nàng nói với Đông Châu và Tề A Nãi.
“Đại tỷ, nước sôi rồi.”
Phong Bình gọi.
“Được rồi, tới ngay đây.”
Hải Châu bưng bát vào thì nước trong nồi đã nấu thành màu trắng sữa, nàng bốc b.ún gạo đã ngâm nở thả vào canh. Bọt nước sôi trào bị nén xuống, nàng dùng muôi múc canh đổ vào bát bột cá, lắc lắc rồi đổ lại vào nồi, làm thế ba lần mới đậy nắp nồi lại.
Phong Bình rút một thanh củi bỏ vào thùng nước gạo, tiếng xèo xèo vang lên, than hồng tắt chỉ còn lại làn khói trắng.
Thức ăn và cháo đậu xanh đều đã bưng ra. Mèo nhảy lên ghế ngó lên bàn chỉ liếc một cái rồi quay đầu bỏ đi, ngoan ngoãn nhảy vào giỏ tre ngủ.
Tề lão nhị cười khẽ, miệng mèo nuôi kén ăn rồi, thấy đồ chay chúng nó chẳng thèm động đậy cũng không tham ăn.
Trong bếp vang lên tiếng đặt nắp nồi, Hải Châu gắp b.ún lên xem sau đó đổ gan heo vào.
Mèo ngửi thấy mùi, lười biếng vươn vai rồi nhảy xuống chạy vào kêu meo meo.
“Không có phần của các ngươi đâu, ngày nào đứa nào ở cữ nuôi con thì ta làm cho ăn.” Hải Châu múc canh ra bát lại thêm nước vào nồi. Nàng bưng b.ún nấu gan heo ra ngoài, nói: “Chúng ta ăn trước đi, b.ún để nguội bớt rồi mang sang cho tam thẩm.”
Phong Bình cũng rửa tay rồi cùng đi ra.
Mọi người đông đủ mới bắt đầu động đũa ăn cơm.
Đang ăn thì nhà bên cạnh vang lên tiếng tiểu hài t.ử khóc oe oe, tiếng khóc ngày càng gần. Tề lão tam bế con bước vào, nói:
“Mọi người cứ ăn đi, đừng để ý đến ta cũng đừng quan tâm đến nó.”
“Tam thẩm ngủ rồi sao?”
Đông Châu hỏi.
“Ngủ rồi lại bị đ.á.n.h thức.”
Hải Châu húp ngụm cháo, liếc nhìn nói:
“Tam thúc bế con khéo phết đấy nhỉ.”
“Con cũng là do ta bế từ bé mà, con đếm xem ta đã bế bao nhiêu đứa trẻ rồi, không thành thạo sao được?”
Tề lão tam từ nhỏ đã trông con cho các ca ca. Tính ra Hải Châu là đứa hắn bế ít nhất, lúc nàng sinh ra hắn cũng chẳng lớn hơn là bao.
“Cái nhà chúng ta ấy à, ta được đại ca nhị ca dỗ dành lớn lên. Ta lớn rồi lại thay họ dỗ con, giờ ta có con lại đến lượt các con thay ta dỗ dành nó.”
Tề lão tam cảm thán.
Tề A Nãi ăn no liền đón lấy đứa bé bảo Tề lão tam mang cơm cho thê t.ử. Trong nhà thêm đứa trẻ dường như thêm bao nhiêu việc, già trẻ lớn bé đều bận rộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu hài t.ử chưa đầy tháng không được ra gió. Tề A Nãi bế đứa bé về phòng bà, chờ nó ngủ say bà ra ngoài nói:
“Triều Bình, tối nay con ngủ với ca ca con, ta ngủ với Tinh Châu.”
“Thế nó b.ú sữa làm sao? Nửa đêm nãi nãi bế sang à?”
Hải Châu hỏi.
Tề A Nãi nghĩ ngợi một chút, nói:
“Thôi bỏ đi, ta già rồi đi đi lại lại nhỡ đâu ốm ra đấy, để cha nó hầu hạ đi. Hải Châu, lúc Tam thẩm con ở cữ thì tam thúc con không ra biển cùng con được, nó đi rồi một mình ta xoay xở không xuể.”
“Vâng.”
Hải Châu múc nước rửa ráy rồi vào phòng ngủ, đi thuyền cả ngày nàng cũng mệt rồi.
Bên ngoài yên tĩnh từ lúc nào không hay nhưng sáng hôm sau Hải Châu là người dậy sớm nhất. Nàng mở cửa ra, Tề A Nãi nghe tiếng động mới thức dậy.
Người bán nước đến, Hải Châu liền vẫy tay gọi lại,
“Mỗi sáng đưa tám thùng nước đến đây, đổ đầy hai cái lu nước cho ta.”
“Được rồi, cuối cùng cũng đợi được nhà cô nương mua nước.”
Người bán nước trêu chọc.
Hải Châu cười, nàng đưa tiền cho hắn, lúc có thể tiêu tiền thì đừng tốn sức người.
Trong nồi vừa bén lửa, đứa bé nhà bên tỉnh ngủ lại khóc. Hải Châu chạy sang ngó vừa đúng lúc thay tã cho tiểu nha đầu, nàng ghét bỏ bịt mũi.
“Hồi bé con cũng thế thôi, đừng có mà chê.” Tề lão tam bóc mẽ nàng, gọi nàng lại: “Đừng chạy, lấy cho ta cái tã phơi bên ngoài vào đây.”
Mắt hắn thâm quầng vì thức đêm, trên mặt vẫn còn ngái ngủ nhưng ánh mắt không hề bực bội, kiên nhẫn rửa m.ô.n.g quấn tã cho con rồi bế lên đưa cho thê t.ử cho b.ú.
Tã bẩn trên đất hắn không chút ghét bỏ gom lại mang ra ngoài giặt. Hải Châu chạy theo sau chỉ nhìn chứ không động tay.
“Rùa nuôi trong vũng nước con cho ăn giúp ta nhé. Ta bận rộn qua đợt này, mọi việc vào guồng là ổn thôi.”
Tề lão tam nói.
“Vâng.”
Trong phòng đứa bé ăn no, hắn rửa sạch tay lau khô vào y phục lại chạy chậm vào bế con, còn gọi Hải Châu vào xem,
“Con xem tiểu muội con giống ai?”
Hải Châu nhìn không ra nhưng nàng nhìn ra tam thúc nàng là một nam nhân tốt. Bản lĩnh tuy không lớn nhưng trước mặt người nhà thì cực kỳ xứng chức.
“Hải Châu, ăn cơm thôi.” Tề A Nãi qua gọi, “Thuốc của con hết rồi à, lúc về quên mang theo sao?”
“Không uống nữa, con đi phủ thành khám đại phu rồi, đại phu bảo dừng vài tháng.” Hải Châu đi ra ngoài, nói: “Tam thúc, thúc ở nhà chăm sóc tốt thê nhi thúc đi. Con ra biển đ.á.n.h cá đây.”
“Không đi hái tổ yến à?”
“Không đi, sắp cấm biển rồi nên con muốn đi dạo trên biển chút.”
“Còn đi dạo? Con tưởng đi chợ dạo phố chắc?” Tề lão tam đi cùng ra ngoài, dặn dò: “Đừng có đãng trí, đừng chạy xa quá.”
“Biết rồi biết rồi, làm cha rồi cũng trở nên lải nhải thế.”
Hải Châu lên thuyền cũng không vội đi ngay. Mấy ngày không dùng thuyền, trên boong vương vãi không ít phân chim. Nàng xách nước dội lên boong rồi cầm chổi quét dọn, tạt nước lên mạn thuyền sau đó dùng bàn chải tre cọ rửa sạch sẽ.
Thủy triều rút, lâu thuyền lắc lư hạ thấp theo mực nước. Đỗ Tiểu Ngũ nhìn thoáng qua sau đó cầm xấp hộ tịch đọc tên từng người. Ngư dân trên bến tàu khi được gọi tên thì nhận lại hộ tịch rồi tìm đến thuyền của mình.
Tiếng kéo buồm vang lên một hồi lâu. Đợi mực nước không giảm xuống nữa, hai ba trăm chiếc thuyền lần lượt trôi ra khỏi vịnh.
--
Hết chương 146.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận