Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 290: Gặp lại cá heo (1)
“Hôm nay cô nương ra biển một mình à?”
Hải Châu ngẩng đầu, nam nhân vừa hỏi trông quen mặt nhưng nàng không nhớ tên. Nàng cười gật đầu đáp:
“Tam thẩm ta mới sinh, tam thúc phải ở nhà chăm sóc vợ con nên không rảnh ra biển.”
“Vậy là chuyện vui rồi.”
“Đúng thế, ngày nào cũng ôm nữ nhi cười tít mắt.”
Những chiếc thuyền chen chúc phía trước tản ra, nam nhân cầm mái chèo nói:
“Bọn ta đi trước nhé, cô nương đợi thêm một lát.”
Người đi rồi Hải Châu mới nhớ ra, người này là huynh đệ với người thuê thuyền nhà nàng. Nàng ngẩng đầu nhìn thấy trong vịnh chỉ còn lại mỗi thuyền của mình, liền nhanh tay cọ rửa thuyền.
Nước bẩn trên boong quét theo rãnh gỗ trôi xuống biển, Hải Châu xách thêm hai thùng nước dội lại một lần. Bận rộn một lúc mà mồ hôi đã túa ra, sắp đến tháng năm rồi, mới sáng sớm mà đã nóng hầm hập.
“Đi bây giờ à?” Đỗ Tiểu Ngũ nhảy lên thuyền, liếc nhìn về phía bến tàu, hạ thấp giọng hỏi: “Cái đó…… Sau vụ đó muội có bắt được hải sâm nữa không?”
“Không có đâu, nửa năm nay ta có xuống biển mấy đâu, nếu huynh muốn thì để ta lưu ý giúp.”
Hải Châu nói.
“Ừ, được rồi.”
Thấy thuyền từ ngoài biển đi vào, Đỗ Tiểu Ngũ cầm sổ sách rời thuyền.
Hôm nay là ngày chẵn, bên đài đá có lão ngư dân giảng kinh nghiệm đi biển, trường quan cũng khai giảng. Tiểu hài t.ử, người già và phụ nhân rảnh rỗi ở các làng chài lân cận đều đi thuyền đến nghe giảng. Một chiếc thuyền chở đến mười người, mũi thuyền đuôi thuyền suýt nữa thì chìm nghỉm, sóng lớn một chút là lật thuyền như chơi.
Lính canh gác bến tàu mắng ông lão thu buồm làm bậy, ông lão chẳng thèm để ý nói:
“Thủy triều rút, dưới nước không có dòng chảy ngầm, thuyền có lật cũng chẳng sao. Ai cũng biết bơi cả, rơi xuống biển thì lại bò lên. Hơn nữa lão hán năm nay năm mươi hai rồi, chèo thuyền hơn ba mươi năm nay, thuyền chở được bao nhiêu người và tình hình trên biển thế nào trong lòng lão nắm rõ cả.”
Đỗ Tiểu Ngũ không nghe ông ta cãi cố mà đi tới hỏi:
“Ông là người nhà ai? Ngi t.ử tên gì?”
Nói lý lẽ với người già không được thì tìm nhi t.ử ông ta gây phiền phức.
“Được được được, mai lão chở ít đi mấy người là được chứ gì.”
Ông lão lập tức xuống nước.
Hải Châu nghe mà buồn cười. Trên mặt biển lại có thêm mấy chiếc thuyền đi tới, nàng tranh thủ lúc họ chưa đến gần liền kéo buồm đi về hướng đảo nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thuyền đến rồi.”
Lính canh trên đảo nhìn thấy thuyền liền nhắc nhở lão rùa đang gặm nghêu sò.
Thuyền đến gần, lão rùa bơi xuống biển, trong miệng nhả ra vài mảnh vỏ nghêu vỡ. Vỏ nghêu trôi nổi trên mặt nước theo thủy triều cuốn xuống đáy biển, nhẹ nhàng rơi xuống cát sỏi.
Hải Châu thả lưới kéo lão rùa lên thuyền, nàng lầm bầm hỏi:
“Ngươi lại nặng thêm rồi phải không? Ta sắp kéo không nổi nữa rồi.”
Lâu thuyền đi xa, lão rùa bò ra đuôi thuyền phơi nắng. Hải Châu đứng trên boong thuyền đón ánh nắng hít thở, nhớ tới lời dặn của Mục đại phu, nàng múa may tay chân vận động thân thể.
Cá heo không biết từ hướng nào nhảy ra, chúng bám theo sau thuyền cưỡi sóng rồi lại bơi song song lướt sóng cùng thuyền. Nước biển trong vắt, thân ảnh chúng dưới nước hiện ra rõ mồn một trong mắt Hải Châu. Khi chúng bất ngờ lao xuống đáy biển, Hải Châu hạ buồm rồi cầm túi lưới và xẻng nhọn mang theo lão rùa nhảy xuống biển.
Dưới mặt biển phẳng lặng có một đàn cá đù vàng nhỏ bơi tới, bốn con cá heo tách đàn cá ra để vây bắt. Hải Châu vội vàng mở túi lưới bơi tới. Nàng canh giữ ở vòng ngoài, mở miệng lưới đuổi bắt những con cá đù vàng chạy trốn.
Một con, hai con, ba con…… Mười lăm con, cá trong túi lưới nhiều lên quẫy đạp càng mạnh, Hải Châu bị kéo không giữ được thăng bằng. Nàng buộc c.h.ặ.t túi lưới vào eo sau đó vung tay bơi lên mặt nước.
Lão rùa ngậm một con cá to bằng bàn tay bơi theo lên. Hải Châu lên thuyền còn nó nằm trên thang gỗ chìm dưới nước gặm cá.
Hải Châu đổ đầy nước vào lu, trút mười lăm con cá đù vàng vào sau đó lại xách túi lưới rỗng nhảy xuống thuyền bơi xuống đáy biển. Lão rùa ngoái cổ nhìn, c.ắ.n thêm một miếng thịt cá rồi vội vàng đuổi theo.
Một người một rùa lặn xuống. Cá đù vàng trôi nổi trên mặt nước bị cá biển rỉa, trên không trung một con chim hải âu lao xuống đớp lấy con cá đù vàng bị rỉa dở, móng vuốt còn quắp c.h.ặ.t một con cá biển vảy xanh trắng ngoi lên khỏi mặt nước rơi xuống boong thuyền.
Đàn cá tụ tập trên mặt biển lập tức giải tán. Đàn cá đù vàng chạy trốn dưới nước sau khi cá heo rời đi lại tụ lại với nhau. Cá heo đã theo Hải Châu lặn xuống đáy biển, đàn cá lại tùy ý trôi theo dòng nước.
Cá heo lướt sát đáy biển lao vun v.út, phàm là nơi chúng đi qua đều cát bay đá chạy. Bạch tuộc, cua, ốc biển, sò biển ẩn mình dưới cát bị chúng cày xới lên nhưng nước biển đục ngầu không nhìn thấy gì. Hải Châu đành đậu trên tảng đá ngầm thèm thuồng nhìn.
Lão rùa ngậm một con nhím biển bơi tới, Hải Châu liếc nhìn rồi nhận lấy, dùng xẻng nhọn cạy vỏ nhím biển cho rùa ăn. Chờ đám cá heo vui vẻ quá đà chạy xa, nàng đổi hướng tìm chỗ khác bắt cua.
Nàng không ngờ bốn con cá heo này còn nhớ nàng. Chúng như gặp lại bạn tốt lâu ngày không gặp nên phấn khích vô cùng. Khi lặn xuống chúng thay phiên nhau dùng mõm đẩy nàng và lão rùa lao vun v.út trong biển. Đây là lần đầu tiên Hải Châu cảm nhận được nỗi sợ hãi của con cá đuối bị cá voi sát thủ hất lên mặt biển làm bóng chuyền. Nếu không phải chúng thông minh còn biết giảm tốc độ khi gần chạm đáy biển thì lúc này nàng đã bị đ.â.m xuống đáy biển không bò dậy nổi rồi.
Càng cua hoa lan thò ra ngoài cửa hang, c.o.n c.ua xanh to bằng bàn tay đứng sững như hòn đá dưới chân tảng san hô, cua con bằng lòng bàn tay lục lọi trong cát sỏi, hai con tôm ôm nhau nấp dưới lá rong…… Hải Châu dần bình tĩnh lại trong quá trình bắt cua bắt tôm.
Cua bị trói càng ném vào túi lưới, tôm biển đang giao phối thì thả đi, bào ngư bám c.h.ặ.t vào đá ngầm bị cạy từng con một, bào ngư ở đây to nên nàng đều cạy hết mang đi.
Eo Hải Châu bị lão rùa húc một cái, nàng liền quay đầu lại nhìn, cái nhìn này suýt làm nàng bay mất hồn vía. Một con rắn biển khoang đen trắng bị nó lôi tới, cái đuôi dài ngoằng quẫy đạp trong nước. Nàng sợ hãi hét lên một tiếng rồi quay đầu bỏ chạy.
“Đừng có đi theo ta, cái lão già này bị ngốc hả? Ta cho ngươi ăn ngon uống ngon, ngươi lấy oán trả ơn muốn rắn c.ắ.n c.h.ế.t ta à.”
Hải Châu vung xẻng nhọn gõ vào mai rùa, đẩy lão rùa ra không cho nó đi theo nàng.
Lão rùa khăng khăng muốn đưa thứ trong miệng cho nàng, nàng bơi đi đâu nó theo đó. Một người một rùa diễn trò nàng trốn nó đuổi dưới đáy biển. Đi ngang qua một tảng đá ngầm, Hải Châu liếc thấy đầu một con cá chình thụt vào trong. Nàng đổi hướng bơi, đoán chừng con rắn trong miệng rùa chắc đã c.h.ế.t ngạt rồi thì nàng dừng lại.
“Được rồi, để ta xem nào, ngươi bắt được thứ tốt gì thế?”
Nàng chìa tay về phía nó.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận