Hải Châu trầm mặc một lát, nói:

“Hoàng thượng ban hôn là muốn cài người vào giám sát mọi người phải không? Liệu ông ấy có thu hồi thánh chỉ? Hay là giống như trong vở kịch, nàng ta làm vợ cả còn con làm lẽ?”

“Hoàng đế ở xa tít tắp, ông ta có đưa mười hay tám cô nương đến cũng vô dụng thôi. Hoàng thượng làm vậy là để kiềm chế chúng ta, giờ Tây Vọng cưới nữ nhi nhà thường dân tự nhiên ông ta không còn lo lắng nữa.” Hầu phu nhân mỉm cười trấn an, nói thẳng: “Nếu muốn cài tai mắt thì nha hoàn gã sai vặt trong phủ chúng ta, hay là cấp dưới được bá phụ con trọng dụng đều đắc dụng hơn nhiều so với quận chúa được ban hôn đến.”

Hải Châu cũng hiểu, nàng chỉ muốn có một lời giải thích rõ ràng tiện thể nói rõ quan điểm của mình:

“Tuy con xuất thân bình thường nhưng cũng là nữ nhi nhà đàng hoàng, tuyệt đối không làm chuyện chung một trượng phu.”

Chập tối gặp Hàn Tễ, nàng cảnh cáo hắn:

“Ngày nào đó huynh có thói trăng hoa muốn nạp thiếp thì ta sẽ không ở với huynh nữa đâu. Ta sẽ cuốn gói về nhà và sống cuộc sống tự tại.”

“Nghĩ nhiều rồi, ta cưới muội là để sống những ngày tháng t.ử tế. Quân vụ Quảng Nam đã đủ làm ta bận tối mắt tối mũi rồi, không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến người khác.”

Hàn Tễ không bỏ lỡ cơ hội bày tỏ lòng mình.

Hải Châu hừ hừ, cảnh cáo:

“Tốt nhất là huynh nói được làm được. Nếu phụ ta, huynh khó giữ được cái mạng nhỏ này đâu, ta trói huynh ném xuống biển cho cá mập ăn.”

“Ừ, ta biết rồi.” Hàn Tễ ôm eo nàng đi ra ngoài, không đợi nàng phản ứng lại đã buông ra ngay rồi nói tiếp: “Hôm nay cha nói với ta rằng ông ấy định viết tấu chương xin lập Trường Mệnh làm thế t.ử. Lúc đại ca ta còn sống huynh ấy là thế t.ử, sau khi huynh ấy qua đời cha ta từng xin lập ta làm thế t.ử nhưng Hoàng thượng không phê chuẩn.”

“Chuyện này không cần nói với ta, ta không hiểu cũng không để ý đến hư danh. Ta muốn tự mình kiếm tiền, không được thì huynh kiếm cho ta, bóng mát tổ tiên có hay không cũng được.”

Hàn Tễ đưa tay ôm lấy nàng, nói:

“Cô nương ngoan……”

Chưa để hắn nói hết câu, Hải Châu đã thúc cùi chỏ vào người hắn,

“Bớt sến súa đi.”

“Sao lại sến súa? Muội thiếu dây thần kinh lãng mạn à?”

Hàn Tễ vừa buồn cười vừa tức.

“Huynh mới thiếu dây thần kinh ấy.” Hải Châu tránh hắn ra. Nàng tính toán một chút, lần này đến đây việc cần làm đều đã làm xong, thăm côn công tương lai, cũng đã khám đại phu biết có thể ngừng t.h.u.ố.c, tổ yến và vây cá đã đưa sang nên nàng ở lại cũng chẳng có việc gì làm, bèn nói: “Nhà huynh đang lộn xộn, mai ta đi thuyền về luôn. Không cần huynh đưa, để ta đi nhờ thương thuyền về là được.”

“Không ở thêm vài ngày sao?”

Hải Châu lắc đầu, phủ thành cách biển khá xa, mùi gió biển mặn mòi đã nhạt đi nhiều. Nàng không quen ngửi gió ở đây.

Nàng đã quyết, sau bữa tối liền nói rõ ý định với phu thê Hàn đề đốc.

Sáng sớm hôm sau nàng được Hàn Tễ đưa ra bến tàu rồi đi nhờ thương thuyền xuôi về phía tây để về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hàn Tễ đứng ở bến tàu nhìn theo thương thuyền đi xa, ánh mắt cũng hướng về hòn đảo xa xa. Hắn suy tính sau khi cưới có thể cùng Hải Châu dọn ra ở tại phủ Đề đốc trên đảo. Nơi đó gần biển, nàng rảnh rỗi muốn ra khơi thì cứ việc đi, ngày thường chung sống cũng không cần để ý đến cái nhìn của trưởng bối trong nhà. Hắn có thể cảm nhận được nàng đến nhà hắn có chút câu nệ. Nàng ở nhà mình quen tự do tự tại, muốn ngủ thì ngủ muốn chơi thì nhấc chân là đi.

--

Thương thuyền dừng lại ở các bến tàu dọc đường làm chậm trễ thời gian nên về đến Vĩnh Ninh thì trời đã gần tối. Thuyền đ.á.n.h cá đều đã về vịnh neo đậu, bến tàu vắng vẻ hơn nhiều. Bà lão bán hàu chiên vẫn chưa về, người trên thuyền còn chưa xuống bà đã rao hỏi có mua hàu chiên không.

Hải Châu không cần kiểm tra hộ tịch, nàng chào hỏi lính canh rồi rời bến tàu trước. Trên đường bóng người lác đác, nàng xuyên qua phố xá náo nhiệt rẽ vào ngõ Đá Xanh. Triều Bình đang cưỡi cây gậy trúc chạy trong ngõ, nàng tóm lấy nó hỏi:

“Cơm nhà chưa xong à?”

“Chưa, tiểu muội không nghe lời khóc cả buổi chiều, nãi nãi đang dỗ còn nhị tỷ tan học về mới bắt đầu nấu cơm.” Triều Bình một tay cầm gậy một tay kéo Hải Châu về nhà, vào cửa giấu gậy sau cánh cửa rồi nhảy cẫng lên nói: “Đại tỷ về rồi!”

“Chẳng phải hai hôm trước mới đi sao? Ở có một ngày đã về rồi à?” Tề lão nhị hỏi, “Con về một mình hả?”

“Vâng, nhà huynh ấy có khách mà con không muốn ở lại nên về.”

Hải Châu múc nước rửa mặt rửa tay rồi ngó vào bếp thấy Phong Bình đang nhóm lửa, Đông Châu đang xào rau.

“Tinh Châu vẫn còn khóc à? Để con sang xem sao.”

Nàng đi ra ngoài.

Chưa vào cửa đã nghe tiếng giặt y phục, Hải Châu đẩy cửa bước vào thấy Tề lão tam đang ngồi ở cửa giặt tã lót. Thấy nàng, hắn lập tức “suỵt” một tiếng rồi hạ thấp giọng nói:

“Vừa mới ngủ, tai ta sắp điếc vì tiếng khóc rồi.”

“Để con vào xem.”

Hải Châu nhẹ bước chân đẩy cửa vào, cửa sổ đóng kín, trong phòng oi bức lại có mùi khó chịu. Một ngọn đèn l.ồ.ng mờ nhạt treo đầu giường, khuôn mặt tái nhợt của Bối Nương dưới ánh nến trông vàng vọt.

Tề A Nãi nhìn Hải Châu một cái, vẫy tay bảo nàng lại xem. Trong nôi, tiểu nha đầu mím môi nhắm mắt ngủ, mặt vẫn đỏ hỏn nhăn nheo, không có lông mày, ngủ rồi trông cũng chẳng vui vẻ gì.

“Con ngủ đi, cơm chín nương bưng vào cho.” Tề A Nãi nói khẽ, bà kéo Hải Châu mở cửa đi ra ngoài, hít thở không khí trong lành liền thở dài một tiếng: “Tam thúc con đâu phải đứa hư, tam thẩm con tính tình cũng trầm lặng nhưng con bé này chẳng biết giống ai mà tính khí lớn thế, khó hầu hạ thật.”

Hải Châu thầm nghĩ tính tình trầm lặng của Bối Nương là do hoàn cảnh tạo nên, mới sinh ra có ngoan hay không chỉ có nương nàng ấy mới rõ.

Ra cửa, Tề A Nãi đ.ấ.m bả vai hỏi:

“Sao về nhanh thế? Bà bà con không giữ con ở lại vài ngày à?”

“Nhà huynh ấy có khách lại là người trên quan trường, con không muốn ở lâu nên về.”

Hải Châu vẫn nói câu đó. Vào cửa nhà mình, nàng vào bếp xào rau. Gan heo đã thái sẵn nhưng chưa xào, trong nồi đang hấp cá, trên bếp đặt đĩa hẹ xào trứng và đậu phụ xào, ngoài ra không còn gì khác.

“Tam thẩm ăn gì vậy nãi nãi?” Nàng ngó ra hỏi, “Gan heo xào thế nào đây?”

“Gan heo nấu canh rồi thêm nắm b.ún vào là cho nó ăn đấy.” Tề A Nãi đi vào bếp, nói: “Mấy ngày liền ăn gà uống canh cá làm nó ngấy đến tận cổ rồi. Nãi nãi Nhị Vượng bảo cho nó ăn thanh đạm chút.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 288 | Đọc truyện chữ