Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 271: Cầu hôn (2)
Tin tức lan truyền, mọi người bàn tán vài câu rồi cũng thôi, ai nấy đều có việc riêng phải lo, bận rộn đến mức cơm chẳng kịp ăn thì đâu còn tâm trí để ý chuyện không liên quan đến mình.
Chạng vạng tối, thuyền quan đi xuyên qua những chiếc thuyền đ.á.n.h cá thắng lợi trở về tiến thẳng ra hòn đảo ngoài bến tàu Vĩnh Ninh. Ngựa xe trên thuyền được đưa lên đảo, chỉ chờ rạng sáng mai theo chủ nhân đi cầu hôn.
“Đây là con rùa Hải Châu nuôi, nó thường xuyên xuống biển cùng nàng ấy. Nó ở trên đảo chứng tỏ hôm nay Hải Châu không ra biển.”
Hàn Tễ nói với nương hắn.
Lính canh bên cạnh mấp máy môi, đợi phu nhân tướng quân đi khỏi, hắn ta mới nói với Hàn Tễ:
“Hôm nay Hải Châu ra biển đấy, thời gian này ngày nào nàng ấy cũng ra biển. Sáng chưa rút triều đã đi, chiều tối rút triều mới về.”
Hàn Tễ nhìn xuống thủy triều, đá ngầm bị nước biển ngập quá nửa, chưa đến lúc rút triều. Hắn đi ra mạn thuyền ngắm hoàng hôn chiếu rọi mặt biển, qua tầng mây mỏng có thể thấy lờ mờ vầng trăng khuyết ảm đạm. Khi hoàng hôn hoàn toàn chìm xuống mặt biển, trăng tròn nhuốm màu ánh nến màu sắc đậm dần, mặt biển xa xa xanh thẳm trong veo phủ màn đêm chuyển sang màu xám xịt.
Từ vùng biển phía Tây Nam, một chiếc thuyền lầu căng buồm lướt tới, mũi thuyền rẽ sóng cuồn cuộn, cô nương mặc y phục vàng nhạt đứng vững vàng dưới cánh buồm.
Lâu thuyền đi ngang qua hòn đảo, Hàn Tễ dựa vào lan can tầng hai nhìn chằm chằm người trên thuyền không chớp mắt. Hải Châu cũng không nói gì, càng không dừng lại, để mặc thuyền lầu chở gió biển lướt qua nhanh ch.óng.
Nhìn theo lâu thuyền cập bến, cuối cùng thu buồm, bóng đêm làm nhòe đi bóng người, Hàn Tễ thu hồi tầm mắt rồi rời thuyền. Qua đêm nay, hắn và nàng sẽ có quan hệ danh chính ngôn thuận.
Ngàn vạn vì sao lấp lánh điểm xuyết trên màn đêm. Cùng với tiếng sóng biển rì rầm, sao và trăng ẩn vào tầng mây, biển cả mênh m.ô.n.g chìm hoàn toàn vào bóng đêm đen kịt, nước biển đen như mực nhưng trong tiếng chim hót lảnh lót lại trở nên trong trẻo.
Bóng đêm rút khỏi mặt biển, ánh ban mai leo lên tầng mây, hơi gió mang theo ánh sáng nhạt nhòa. Chim bay lượn vòng rời khỏi cây trên đảo đậu trên đá ngầm ven bờ rỉa lông. Trước khi thủy triều rút khỏi bãi cát, chúng dang cánh đậu xuống nền cát ướt mềm đuổi bắt cá tôm cua nhỏ còn sót lại.
Khi người tỉnh giấc từ trong mộng, bóng người xuất hiện trên bờ biển thì đàn chim no bụng lần lượt rời đi, bãi biển trải dài lại mang đến hy vọng nuôi sống gia đình cho những con người cần cù.
Những nam nhân ra khơi đ.á.n.h cá phấn chấn chống thuyền rời đi, như những chú hải âu rời tổ lao về phía biển cả mênh m.ô.n.g.
Hàn Tễ đón ánh bình minh rồi dắt ngựa lên thuyền, cánh buồm no gió căng lên. Từ hôm nay trở đi, gia đình nhỏ của hắn cũng đã có hình hài.
Thuyền quan từ hòn đảo hướng về bến tàu, bông hoa vải đỏ tươi buộc trên cột buồm thu hút sự chú ý của lính canh trên bến. Khi Hàn Tễ dắt con bạch mã khoác lụa đỏ bước xuống thuyền, những người bán hàng rong bán đồ ăn đều dừng tay nhìn sang.
Bà mối mặt mày hồng hào xách giỏ tre đi xuống, bốc từng nắm tiền mừng quả mừng phát cho mọi người,
“Mọi người cùng hưởng chút không khí vui mừng của Thiếu tướng quân nhé. Hôm nay ngài ấy có hỉ sự, đến cầu hôn cô nương mình thích.”
“Cô nương nhà ai thế?”
Bà lão bán hàu chiên hỏi.
“Có phải Hải Châu không?”
Mao tiểu nhị cảm thấy ngoài Hải Châu ra sẽ chẳng còn ai khác.
“Đúng vậy, là nàng ấy.” Hàn Tễ đưa ra câu trả lời khẳng định, “Đợi đến ngày ta rước nàng về dinh sẽ mời các vị uống rượu mừng.”
“Ta đoán ngay là nàng ấy mà.” Mao tiểu nhị đắc ý, chắp tay nói: “Chúc mừng Thiếu tướng quân.”
Trên bến tàu vang lên những lời chúc tụng rộn ràng. Bà mối và nha hoàn rải hết tiền mừng quả mừng trong giỏ, vội vàng đuổi theo xe ngựa đi trước.
……
“Ta mặc bộ này được không?”
Vu Lai Thuận đứng trước gương đồng hỏi.
“Hôm nay chẳng ai nhìn ông mặc gì đâu, được rồi được rồi, mau tìm Bình Sinh về đi, chúng ta đi ngay đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Kinh Nương cài cây trâm bạc cuối cùng lên tóc, vỗ vỗ nếp nhăn trên áo rồi vội vã khóa cửa ra khỏi thôn.
Đi ngang qua bến tàu nhìn thấy xe ngựa đã chạy lên đường cái, bà ấy và Vu Lai Thuận rẽ vào ngõ nhỏ. Hai người ôm Bình Sinh chạy trong ngõ, vội vã bước vào Tề gia trước khi xe ngựa rẽ vào ngõ Đá Xanh.
“Đến rồi đến rồi, đến cầu hôn rồi.”
Vu Lai Thuận kích động, đặt Bình Sinh xuống đất rồi bước nhanh đến bên chum nước soi bóng chỉnh lại tóc.
Đông Châu sau lưng ông ta trợn mắt, thầm nhủ ông ta điệu đà vớ vẩn. Hôm nay ai thèm nhìn ông ta chứ.
“Đến rồi.”
Tề lão tam đi đầu ra đón.
Người trong ngõ nghe tin đều đổ ra xem. Tiểu hài t.ử hào hứng tranh cướp tiền mừng rồi nhảy nhót quanh con ngựa to lớn. Nhị Vượng kích động đòi cha mua ngựa cho,
“Sau này con cũng muốn cưỡi ngựa lớn cưới thê t.ử.”
Người trong ngõ cười ồ lên, Hàn Tễ cũng cười, hắn xuống ngựa trước cửa Tề gia.
“Vào nhà đi.”
Tề A Nãi hài lòng vô cùng với mối hôn sự này nên không nói gì nhiều, mời người vào nhà trước đã.
Hầu phu nhân bước xuống xe ngựa, bà cười tươi với những người hàng xóm đang ngẩn ra như phỗng,
“Lại gặp mặt rồi, những lời ta nói trước đây đều là thật đấy nhé, không lừa mọi người đâu.”
Chỉ có thân phận là giả thôi.
Người vào nhà, đồ đạc trên xe ngựa được chuyển xuống hết, ngựa xe thì dắt sang ngôi nhà mới xây của nhà họ Hàn.
“Ta đã bảo rồi mà, nhìn bà ấy không giống người hầu hạ chút nào.”
Nương Hồng San lớn tiếng nói.
“Ui chao, nói ra thì chúng ta cũng từng ngồi cùng bàn ăn cơm với cáo mệnh phu nhân rồi đấy.” Có người phản ứng lại, tặc lưỡi nói: “Sau này ta về thăm nhà ngoại cũng có khối chuyện để khoe.”
“Chúng ta còn được ăn cơm do nữ chủ nhân tương lai của phủ tướng quân nấu nữa cơ!” Mẹ Hồng San cười lớn, “Sau này nhà trong ngõ chúng ta lại tăng giá rồi.”
Tần Kinh Nương bưng bánh hỉ nhà trai mang đến chia cho mọi người ăn, mặt bà ấy tràn đầy niềm vui, còn vui hơn cả ngày bà ấy xuất giá.
“Kinh Nương, sau này bà được hưởng phúc rồi.”
Người hàng xóm từng qua lại với bà lên tiếng.
Tần Kinh Nương xua tay, bà ấy không có ý nghĩ đó đâu. Cuộc sống của bà vẫn ổn, trượng phu biết buôn bán, con còn nhỏ, không cần nhờ vả phủ tướng quân cũng sống tốt. Sau này bà ấy vẫn sống cuộc sống của mình, Hải Châu sống tốt cuộc sống của nó là được.
Thẩm mẫu nghe tin vội vã chạy tới. Rẽ vào ngõ, bà ta chậm bước chân lại, điều chỉnh biểu cảm trên mặt rồilướt qua đám đông đang ngồi xổm ăn bánh trên đường đi vào nhà Hải Châu.
“Hải Châu, nghe nói trong nhà có hỉ sự à?”
Ánh mắt bà ta chuẩn xác nhìn về phía phụ nhân đang ngồi ở vị trí chủ tọa. Đêm hôm đó bà ta chỉ nhìn thấy sườn mặt nhưng có thể khẳng định là cùng một người.
--
Hết chương 137.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận