Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 272: Trở về gặp đàn cá (1)

 

“Bá mẫu mời vào trong ngồi, dùng chút bánh hỉ.” 

Hải Châu đứng dậy đón chào.

“Đây là phu nhân của Thẩm ngu quan, cũng là mẫu thân của Thẩm Toại.” 

Hàn Tễ đứng giữa giới thiệu.

Hầu phu nhân nhàn nhạt chào một tiếng cũng không để ý lắm.

Bà lạnh nhạt nhưng Thẩm mẫu lại nhiệt tình khác thường, hơn nữa bà ta cực kỳ tinh ý xoay quanh Hải Châu mà nói chuyện, kể bà ta quen Hải Châu thế nào, Hải Châu có ơn với nhà bà ta ra sao.

“Sau này Hải Châu đi xuất giá, ta nhất định phải làm người nhà ngoại đưa dâu. Con bé có đệ đệ chứ không có huynh trưởng, đến lúc đó để đại nhi t.ử và nhi nhi t.ử nhà ta đưa con bé ra cửa.”

“Nói chuyện này còn sớm quá.” Hải Châu không thể không ngắt lời bà ta, chuyển chủ đề hỏi: “Hôn sự của Thẩm Toại thế nào rồi bá mẫu?”

“Nó à, các con sắp được uống rượu mừng rồi. Nhà Thanh Mạn ở xa, mọi việc đều phải nhờ bà mối lo liệu, chờ đến gần ngày cưới mới đón người về.”

Hải Châu liếc nhìn Hầu phu nhân. Hôm nay bà đích thân đến cầu hôn, so với Thẩm mẫu thì người bà bà này có vẻ rất coi trọng nàng.

Hầu phu nhân lười nghe bà ta nói chuyện phiếm, ngày vui thế này nghe mấy chuyện râu ria thật bực mình. Bà gõ nhẹ lên bàn, nói:

“Tây Vọng, tiếp theo sắp xếp thế nào? Trời còn sớm, chưa đến giờ ăn cơm nên con tìm việc gì cho chúng ta g.i.ế.c thời gian đi, để ta và nhạc mẫu, nhạc tổ mẫu con thân thiết hơn chút.”

Hàn Tễ định đề nghị đi xem kịch nhưng nghĩ đến việc sẽ bị người khác quấy rầy, hắn bỏ ngay ý định đó. Nhớ lại chiều qua thấy Hải Châu từ biển xa trở về, hắn buột miệng nói:

“Hay là chúng ta đi thuyền ra khơi? Mua ít đồ ăn chín mang lên thuyền, mang theo cả bánh hỉ trà hỉ. Lên thuyền bảo nữ đầu bếp xào thêm vài món rau, cá tôm vớt được thì g.i.ế.c mổ hấp ngay tại chỗ, ăn thế mới tươi ngon.”

“Được đấy….” Đông Châu hào hứng, “Chúng ta đi xem biển nơi tỷ tỷ con bơi lặn nhé.”

Hầu phu nhân cũng tán thành, đây quả là ý tưởng hay. Bà ra hiệu cho ma ma, ma ma lập tức dùng lời ngon tiếng ngọt mời Thẩm phu nhân ra về.

Ba gia đình cùng nhau đi ra ngoài. Đi giữa đám đông, Vu Lai Thuận phấn chấn lạ thường. Đi trên đường ông ta ưỡn thẳng lưng, gặp người quen thì ngẩng cao đầu mắt nhìn thẳng, mặt mày rạng rỡ. Ông ta thầm nghĩ trong lòng, xem ai còn dám chê cười ông ta nuôi con người khác.

Lên thuyền quan, Hải Châu nói hướng đi với người lái thuyền. Người lái thuyền đợi người mua thức ăn lên đủ liền giương buồm rời bến.

“Hôm nay không biết có gặp được cá voi sát thủ không, tiếc là Trường Mệnh không đến.” Phong Bình ghé vào mạn thuyền thở dài, “Bá mẫu, sao người không đưa Trường Mệnh đi cùng?”

“Nó ở nhà chơi với tổ phụ. Nếu con nhớ nó, mai theo ta về phủ ở chơi vài ngày rồi bảo tỷ phu con đưa về.”

Chàng tỷ phu mới nhậm chức còn chưa quen với cách xưng hô này, bị vỗ một cái mới phản ứng lại, nói:

“Đệ qua đó ở cùng Trường Mệnh, lúc nào muốn về ta đưa về.”

“Thôi, đệ còn phải nhóm lửa bán bánh nữa.” 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phong Bình lắc đầu.

Một đàn chim biển bay qua, bóng chúng lướt nhanh trên boong thuyền. Hải Châu bóp nát một miếng bánh hỉ rải xuống biển. Cá dưới biển tranh nhau ăn, đàn chim bị tiếng nước động liền lao xuống như những mũi tên, bộ lông trắng muốt lướt trên mặt nước rồi lại bay v.út lên, móng vuốt quắp c.h.ặ.t con cá biển đang giãy giụa.

Càng ra xa bờ, nước biển càng xanh thẳm. Trên đường còn gặp thuyền đ.á.n.h cá đang giăng lưới, lưới tung ra biển rộng, mắt lưới kéo theo bọt nước lấp lánh bảy sắc cầu vồng dưới ánh mặt trời.

Mặt biển rộng lớn nối liền với bầu trời, nước biển xanh thẳm, chim biển chao lượn, ngư dân da ngăm đen, thuyền đ.á.n.h cá dập dềnh theo sóng. Trời và đất giao hòa làm một. Đứng trước gió biển l.ồ.ng lộng, tiếng chim kêu và tiếng người đều trở nên mơ hồ xa xăm.

Thức ăn được bày ra trên boong thuyền. Già trẻ lớn bé chẳng ai còn tâm trí khách sáo hàn huyên, thảnh thơi ngồi trên boong hoặc dựa vào mạn thuyền ném bánh cho chim ăn, tốp năm tốp ba quây quần bên nhau cười nói vang dội.

Hàn Tễ nắm lấy tay Hải Châu, hắn nghiêng người che khuất tầm mắt người khác. Tay hắn có vết chai, tay nàng cũng chẳng mềm mại gì nhưng hai bàn tay nắm lấy nhau lại rất hòa hợp, khiến lòng người an yên.

“Nhìn kìa, cá voi sát thủ!” 

Tề lão tam hét lớn.

Trên mặt biển xanh thẳm lộ ra vây lưng màu đen, vây lưng rẽ nước ngày càng gần. Ba con cá voi sát thủ lần lượt nhảy vọt lên khỏi mặt nước, đầu đuôi cong xuống như ba vầng trăng khuyết lao xuống biển. Hải Châu nhìn thấy vết sẹo đã lành gần vây n.g.ự.c của một con trong số đó.

“Đây là con cá voi sát thủ từng cầu cứu chúng ta đấy, vết thương của nó lành rồi.” Hải Châu cười tươi vẫy tay, “Huynh đệ to xác, còn nhận ra ta không? Ta còn tưởng các ngươi đi xa rồi chứ.”

Ba con cá voi sát thủ nhảy múa quanh thuyền, phát ra tiếng kêu đặc trưng như chim yến vàng. Chúng bơi quanh thuyền ba vòng phun ra ba cột nước rồi lặn sâu xuống đáy biển biến mất tăm.

“Có thể chúng đến để chào tạm biệt đấy, loài này không ở cố định một chỗ lâu đâu.” Hải Châu nói, “Hy vọng năm sau giờ này còn được gặp lại chúng.”

“Đây là cuộc sống trên biển của muội sao? Thú vị thật đấy.” 

Hàn Tễ khẽ nói.

Hoàng hôn buông xuống, những đám mây trắng xốp trên bầu trời nhuốm màu ráng chiều rực rỡ tựa như lửa cháy giữa mây trời, rồi bị gió biển xé tơi thành từng sợi như mưa lửa rơi xuống. Người trên thuyền lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời, ngay cả người lái thuyền ngày ngày lênh đênh trên biển cũng say mê cảnh tượng này. Bầu trời trên mặt biển chính là những màn kịch, mỗi màn đều có cái hay riêng.

Thuyền đ.á.n.h cá trở về, xa xa trên mặt biển bóng thuyền lướt nhanh như bóng chim bay, từng cánh buồm no gió đẩy thuyền chở người lướt băng băng trên sóng nước.

Gió biển mang theo tiếng cười nói mơ hồ. Hàn Tễ hoàn hồn ra hiệu cho người lái thuyền, họ cũng căng buồm quay về.

Những chiếc thuyền đ.á.n.h cá đi theo sau thuyền quan, thân thuyền x.é to.ạc nước biển đặc sệt. Dưới nước đàn cá xao động, ngư dân trên thuyền không quản ngại vất vả tiếp tục quăng lưới. Khi thu lưới, trên khuôn mặt mệt mỏi hiện lên nụ cười. Những ngón tay sưng tấy vì dùng sức kéo lưới, tấm lưng còng xuống như cánh cung căng hết cỡ ra sức kéo mẻ lưới lên khỏi mặt nước.

Phong Bình và Đông Châu đứng ở đuôi thuyền ghé vào mạn thuyền lớn tiếng hò reo cổ vũ cho họ. Triều Bình và Bình Sinh nuốt vội miếng bánh hỉ rồi cũng chạy tới hét to hưởng ứng.

“Cuộc sống trên biển……” Hầu phu nhân không tìm được từ nào để hình dung, bà ngừng một lát rồi nói: “Đất nào nuôi người nấy, thảo nào bá tánh Quảng Nam bị gọi là người man di, người kiếm sống trên biển cả không ‘man’ thì không sống nổi.”

“Sau này người còn ra biển nữa không?” 

Hải Châu hỏi.

“Đương nhiên rồi, bay lượn trên biển thú vị hơn nhiều so với việc ta ngồi ru rú trong nhà.” Hầu phu nhân xoa mặt, nói: “Chỉ có một điểm không tốt, trên biển nắng quá.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 272 | Đọc truyện chữ