Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 270: Cầu hôn (1)

 

Hải Châu thất vọng ra về. Hôm sau nàng cho người hầu trong phủ tìm kiếm những phụ nhân biết đọc biết viết trong phủ thành. Hai ngày sau có mười hai người biết chữ đến phủ, bảy cô nương chưa xuất giá, năm phụ nhân đã có gia đình. Nàng hỏi những người này có ai nguyện ý rời khỏi phủ thành đến trường quan dạy học không thì chỉ có hai cô nương đồng ý thử một lần. Mười người còn lại Hải Châu cũng không để họ đi mà giao cho chức vụ mới, họ chia thành nhóm hai người, hàng tháng thay phiên nhau đi thuyền đến các bến tàu kiểm tra các trường quan.

Làm xong những việc này, Hải Châu dẫn Đông Châu và Hàn Tễ ra đảo xem ốc xà cừ. Ốc xà cừ đã được lột bỏ lớp vỏ ngoài, những đường vân gợn sóng vẫn còn đó, bên trong được mài nhẵn bóng, ôn nhuận như men gốm trên đồ sứ lại bắt mắt như trân châu, toàn thân trắng sữa kết hợp với hình bàn tay Phật quả thực mang lại cho người ta một cảm giác thánh khiết.

“Thích không?” Hàn Tễ hỏi, hắn đi một vòng quanh ốc xà cừ nói: “Ta cố ý bảo thợ thủ công sửa hình bàn tay Phật đi, muội thích hình gì? Khắc một con rùa nhé? Đến lúc đó mang vào phủ tướng quân, đổ nước vào có thể nuôi rùa đấy.”

“Nuôi rùa á?” Đông Châu hoàn hồn, “Nhà huynh đâu thiếu ao hồ, dùng cái này để nuôi rùa làm gì? Chẳng khác nào lấy giấy vàng chùi đ.í.t.”

Hải Châu nín cười.

“Ta chỉ lấy ví dụ thôi mà.” Hàn Tễ bị chọc cười, tiếp tục nói: “Thứ to thế này để đâu cũng vướng, đến lúc đó có thể trải chăn đệm lên cho muội làm giường ngủ, muội muốn không?”

Đông Châu động lòng, nàng ấy khoa tay múa chân nói:

“Hai nửa vỏ ốc, muội và tỷ tỷ mỗi người một nửa.”

“Được, chờ muội xuất giá ta sẽ cho người khiêng sang làm của hồi môn.” Hàn Tễ gật đầu, hắn nói với thợ thủ công: “Tìm quản gia lấy gỗ tốt đóng cái khung giường thích hợp rồi làm hai cái giường.”

Đông Châu vui sướng, hào hứng bàn luận với thợ thủ công về kiểu dáng giường muốn đóng. Hàn Tễ nhân cơ hội kéo Hải Châu đi, mấy ngày nay Đông Châu cứ bám dính lấy nàng khiến hắn mãi không tìm được cơ hội ở riêng với nàng.

“Hôn sự của chúng ta muội không cảm thấy miễn cưỡng chứ?” Hắn vẫn luôn muốn hỏi chuyện này, “Muội không phải vì nể mặt cha nương ta mới đồng ý hôn sự này đấy chứ?”

“Có gì khác nhau sao?” 

Hải Châu hỏi.

“Đương nhiên là có rồi, thế là không công bằng với ta.”

Hải Châu trừng hắn một cái,

“Được lợi còn khoe mẽ.”

“Muội thích ta phải không?” 

Hàn Tễ kéo nàng trốn sau một gốc cây ghé sát hỏi.

Hải Châu ngửa đầu dựa vào thân cây, im lặng nhìn hắn.

Hàn Tễ lùi bước trước ánh mắt của nàng, hắn lùi lại một bước tự hỏi tự trả lời:

“Cũng phải, với tính cách của muội, nếu muội không thích ta thì sẽ không đồng ý hôn sự này. Mùng sáu tháng ba là ngày lành, sáng mùng sáu ta đưa nương và bà mối đến cầu hôn, muội nhớ ở nhà đợi, đừng có chạy đấy.”

Lần này Hải Châu gật đầu,

“Sáng mai ta về, huynh đưa chúng ta về nhé.”

“Tỷ…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đông Châu không thấy người đâu liền hét to.

Hai người từ sau thân cây đi ra.

……

Còn gần hai mươi ngày nữa là đến mùng sáu tháng ba. Hải Châu về nhà báo tin cho mọi người, hôm sau liền cùng Tề lão tam ra biển hái tổ yến mà không hề bị ảnh hưởng bởi chuyện hôn sự, việc gì cần làm vẫn làm.

Đã nửa tháng không đến đảo yến, lần này không mang lão rùa theo, Hải Châu cũng lo lại gặp cá voi sát thủ. Lão rùa mà lại chui vào miệng cá voi thì chưa chắc đã còn mạng mà sống.

Nhưng nàng đi liên tiếp hơn nửa tháng cũng không thấy bóng dáng cá voi sát thủ đâu, đảo yến yên bình. Nàng cùng Tề lão tam mỗi ngày đến vào giữa buổi sáng, leo lên đỉnh núi hái hơn một canh giờ tổ yến, quá trưa mặt trời ngả về tây thì về nhà.

Trong khoảng thời gian đó Hàn Tễ qua đưa t.h.u.ố.c hai lần. Hai ngôi nhà mua cạnh nhà nàng cũng đã xây xong, đập đi xây lại thành hai tòa viện nhỏ, trong sân trồng hoa và cây, bàn ghế cũng sắm mới.

Việc dùng thuyền quan đi buôn cũng đã có manh mối, tin tức đã được truyền đến các bến tàu và thôn làng. Mấy ngày nay hải sản ngư dân bắt được đặc biệt đắt hàng, lúc thủy triều rút bờ biển đông nghịt người, chim biển cũng không có chỗ đặt chân. Đi về phía những thôn làng có nhà đá san sát, sân trong sân ngoài nhà nào cũng phơi đầy cá khô, tôm khô, ngao khô và sò điệp, trên cành cây treo đầy hải sản.

Tề lão tam và Hải Châu mỗi ngày về đều quăng một lưới dọc đường, cá bắt được lên bờ là bị tranh nhau mua hết sạch cũng chẳng ai kén chọn cá c.h.ế.t hay cá sống.

Sáng sớm mùng năm tháng ba, mười chiếc thuyền quan từ trên đảo giương buồm xuất phát, năm chiếc đi về phía đông, năm chiếc đi về phía bến tàu. Thuyền quan vừa cập bến, đám tiểu thương bán hàng rong chen chúc trên bến tàu tranh nhau đưa phí đi đường, gánh gồng đồ đạc lên thuyền rồi tìm chỗ gửi hàng hóa.

Chiếc thuyền quan đi đầu chở đầy người và hàng hóa giương buồm đi về phía tây trước. Những người buôn bán còn lại trên bến tàu bước lên chiếc thuyền thứ hai. Khi mặt trời lên cao, họ vui mừng khôn xiết từ biệt người nhà, mang theo ý niệm phát tài đi thuyền rời khỏi phủ thành. Ba chiếc thuyền trống phía sau nối đuôi theo sau, năm chiếc thuyền lần lượt rời đi khiến bến tàu trống trải đi nhiều.

“Đi nào, về thôi, chúng nó đi thuyền quan, trên thuyền còn có tướng sĩ từng g.i.ế.c giặc cỏ chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.” 

Lão hán lần này tiễn nhi t.ử lên thuyền đi xa không hề lo lắng, ông ấy còn nhớ đám rong biển đang phơi ở nhà liền đẩy xe gỗ rời đi.

Ông ấy cùng những người quen biết rời bến tàu, trên đường về phủ thành gặp xe ngựa của phủ tướng quân. Họ đẩy xe gỗ dạt vào lề đường, xe ngựa đi qua rải xuống những xâu tiền đồng buộc chỉ đỏ, họ vội vàng buông đồ trong tay lao vào nhặt.

“Thiếu tướng quân có tin vui, mọi người cùng hưởng chút không khí vui mừng nhé.”

“Thiếu tướng quân có tin vui à?” Người đang nhặt tiền đồng ngẩng đầu lên, thắc mắc hỏi: “Cô nương nhà ai thế? Sao chẳng nghe thấy tin tức gì cả?”

“Mấy hôm trước ta thấy người hầu phủ tướng quân ra phố mua sắm, hình như mua không ít vải đỏ chỉ đỏ đâu.” 

Một bà lão tiếp lời.

“Cô nương nhà ai?”

“Cái này ta không rõ lắm.”

Đoàn sáu chiếc xe ngựa đã đi xa. Có người tò mò lại rẽ ra bến tàu, dọc đường tìm kiếm những đồng tiền, lạc, long nhãn, táo đỏ còn sót lại. Đến bến tàu phát hiện thuyền quan neo trong vịnh đã đi rồi, bà ta hỏi thăm:

“Mọi người có biết cô nương Thiếu tướng quân muốn cưới là con gái nhà ai không?”

“Ở bến tàu Vĩnh Ninh đấy, nghe nói năm ngoái còn đi thuyền cùng nhau ra biển diệt phỉ.”

“Cô nương đó ta biết, thằng con thứ hai nhà ta về có kể bảo cô nương ấy lặn biển giỏi lắm.”

“Nói vậy phu nhân Thiếu tướng quân là nữ t.ử Quảng Nam chúng ta à?” Lão hán đan lưới nghe vậy cười lớn, “Thiếu tướng quân có mắt nhìn đấy, nữ t.ử Quảng Nam chúng ta tháo vát lắm.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 270 | Đọc truyện chữ