Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 269: Phải nghĩ cho mình nhiều hơn (2)

 

“Vậy thì định đi thôi.” 

Hải Châu chống cằm. Qua chuyện tuyển chọn tiên sinh, nàng cũng không lo sau này gả vào sẽ bị gò bó lời ăn tiếng nói và dạy dỗ quy củ.

“Chỉ đính hôn thôi, chưa định ngày cưới phải không?” 

Đông Châu không yên tâm hỏi.

“Phải, muội yên tâm, tỷ tỷ của muội vẫn ở cùng mọi người mà.” Hàn Tễ cam đoan, “Cho dù tỷ tỷ của muội gả cho ta thì muội vẫn là muội muội của nàng ấy, vẫn có thể ở cùng nàng ấy.”

Đông Châu không muốn để ý đến hắn, liếc một cái rồi thu hồi tầm mắt. Cái mặt đen sì cười nhăn nhúm như hoa văn trên mai rùa, xấu c.h.ế.t đi được.

“Được rồi, các con lui xuống đi. Hải Châu, chuyện tuyển chọn tiên sinh ta giao cho con đấy. Tây Vọng, con phụ giúp Hải Châu một chút.” Hầu phu nhân dựa lưng vào ghế, tâm trạng vui vẻ phân phó: “Ra ngoài gọi lão quản gia vào đây.”

Ba người ra khỏi thư phòng, Hàn Tễ biết điều đi tụt lại phía sau. Hắn ngước mắt nhìn trời, có cảm giác không chân thực như đang mơ. Tối qua hắn còn đang vắt óc nghĩ cách lấy lòng người ta, chớp mắt cái hôn sự đã được định rồi? “Tỷ, bao giờ chúng ta về?” Đông Châu hỏi, “Muội muốn về rồi.”

“Hai ba hôm nữa thì về, lát nữa ta đưa muội ra phố đi dạo.” Hải Châu nhìn thoáng qua phía sau, nói: “Chỉ hai chúng ta đi thôi, không rủ ai nữa.”

Hàn Tễ hiểu ý, hắn lên tiếng:

“Doanh trại có việc, lát nữa ta phải ra ngoài một chuyến đến chạng vạng tối mới về.”

Đến tiền viện, một nam nhân trung niên dáng vẻ quản sự đến chào hỏi, ông ta lấy từ trong tay áo ra hai tờ giấy đưa cho Hải Châu, nói:

“Cô nương, đây là phu nhân sai tiểu nhân đưa cho ngài.”

Hải Châu mở ra xem, dòng đầu tiên viết ba chữ “Viện tiên sinh”. Nàng lướt qua nội dung trên giấy, trong đó ghi rõ người nào dùng được người nào không. Nàng vừa mới đề xuất cách thông qua hạ nhân để tìm hiểu mà mực trên giấy đã sớm khô, rõ ràng là Hầu phu nhân đã nghĩ ra cách này từ lâu rồi.

Hải Châu gấp tờ giấy đưa lại cho quản sự, mặt nàng hơi nóng lên, có cảm giác xấu hổ như múa rìu qua mắt thợ.

“Những người không phù hợp yêu cầu thì cho nghỉ nhưng không cần nói rõ nguyên nhân, bảo hạ nhân tiếp tục để ý.” 

Nàng nói.

“Vâng.” 

Quản sự lui ra.

Hải Châu nhìn Hàn Tễ một cái, nói:

“Bá mẫu lợi hại thật, thảo nào nuôi dạy được người nhi t.ử như huynh.”

Hàn Tễ:……

Hắn lờ mờ đoán được ngọn nguồn sự việc, tuy không đúng lúc lắm nhưng hắn rất tán đồng lời nàng nói,

“Cha ta quanh năm chinh chiến bên ngoài, việc trong ngoài hầu phủ đều dựa vào nương ta lo liệu. Muội đừng nhìn bà ấy có khuôn mặt hiền từ mà tưởng bà ấy chỉ là quý phu nhân sống trong nhung lụa. Bà ấy rất tháo vát, tâm tư kín đáo lại thấu đáo, có lẽ do trải qua nhiều chuyện nên bà ấy khai sáng hơn ta tưởng tượng.”

“Đúng là rất khai sáng, cũng cực kỳ có tầm nhìn xa.” 

Hải Châu kéo Đông Châu đi ra ngoài. Ra cửa thấy nô bộc đang đứng trên thang quét bụi trên tượng sư t.ử đá, nàng quay người nhìn vào trong, bức bình phong che khuất tầm mắt.

Nàng không lo lắng về cuộc sống sau khi gả vào nhà này, mà tràn đầy mong đợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chúng ta đi chơi thôi.” Nàng thong dong nói chuyện với Hàn Tễ, không cảm thấy việc đính hôn có gì khác biệt so với trước đây, “Huynh cũng đi làm việc đi. Đúng rồi, ốc xà cừ ở trong phủ hay trên đảo?”

“Ở trên đảo, các muội có muốn cùng ta qua đó xem không?” 

Lời này là nói với Đông Châu.

Đông Châu lắc đầu.

“Vậy các muội đi chơi đi, mang theo một ma ma đi cùng. Trưa không muốn về ăn cơm thì sai người về báo một tiếng.” 

Hàn Tễ bước nhanh xuống bậc thềm, nắm dây cương nhảy lên ngựa. Hắn nói đi doanh trại có việc không phải là nói dối.

Hai con ngựa đen phi nước đại đi xa. Hải Châu dắt Đông Châu xuống bậc thềm đi về phía phố xá. Quản sự dẫn một ma ma ra bảo nàng mang theo, Hải Châu phất tay từ chối.

Rời khỏi con phố yên tĩnh nơi phủ tướng quân tọa lạc, tiếng rao hàng và hơi thở cuộc sống ùa tới. Tiếng leng keng vang lên, một người bán hàng rong vác cây sào rơm đi tới, trên sào cắm đầy trống bỏi đủ hình dạng và màu sắc.

“Tiểu thư, mua cái trống bỏi về cho tiểu hài t.ử chơi không?”

Hải Châu móc tiền ra, bảo Đông Châu qua chọn.

“Trong nhà có rồi mà.”

Đông Châu nói.

“Thì chọn cái hình vẽ khác, cầm chơi cho vui tay.” 

Hải Châu hỏi giá mấy văn tiền, trả tiền rồi lấy một cái trống bỏi vẽ hình mèo đưa cho Đông Châu.

Tiếng leng keng đi xa dần, Đông Châu lắc lắc cái trống bỏi trong tay rồi nhỏ giọng nói:

“Tỷ, tỷ đừng lo cho muội, muội qua mấy ngày là ổn thôi.”

Hải Châu hiểu cảm giác này. Kiếp trước lúc tỷ tỷ của nàng xuất giá nàng cũng không vui, tỷ phu nàng là người tốt nhưng nàng cứ thấy gai mắt, cảm giác như hắn phá hỏng gia đình mình vậy.

“Ta tưởng muội sẽ phản đối ngay tại trận chứ, không ngờ muội chỉ hừ lạnh một tiếng rồi thôi.” Nàng ôm vai muội muội nói: “Muội cũng lớn rồi.”

“Muội đâu có ngốc, tỷ rõ ràng là ưng ý rồi thì muội phản đối làm gì? Muội cũng phân biệt được tốt xấu mà, muội cũng mong tỷ vui vẻ.” Đông Châu đ.ấ.m nhẹ nàng một cái, rồi ôm lấy eo nàng tiếp tục thì thầm: “Muội và Phong Bình sẽ không can thiệp vào chuyện của tỷ đâu, việc tỷ muốn làm cũng không đến lượt bọn muội phản đối. Tỷ phải giống nương ấy, nghĩ cho mình nhiều hơn.”

“Nghĩ linh tinh cái gì thế? Muội nỡ rời xa ta chứ ta còn không nỡ rời xa các muội đâu.” Hải Châu đưa tay lau nước mắt cho nàng ấy, “Ta còn lâu mới xuất giá, chúng ta vẫn ở cùng nhau. Sau này dù có xuất giả thì các muội cũng sang ở cùng tỷ, chúng ta làm hàng xóm.”

Đông Châu không muốn khóc nhưng nước mắt cứ trào ra, nàng ấy dùng tay áo quệt nước mắt, bình tĩnh lại một chút rồi nghẹn ngào nói:

“Vậy cũng được.”

“Sao càng lớn càng mít ướt thế này? Đi thôi, ta dẫn muội đi dạo hiệu sách.”

Hai tủ muội lang thang trong hiệu sách nửa canh giờ, rồi lại vào quán trà uống trà nghe đàn. Nghe nói phủ thành có một thư viện, chiều Hải Châu sai người hầu đ.á.n.h xe đưa nàng đến thư viện, đến nơi mới phát hiện thư viện vắng tanh không một bóng người, không những không có học trò mà ngay cả tiên sinh cũng không có ở đó.

“Lúc cấm biển thì đi học, lúc khác thì ai nấy bận việc riêng, học trò gom không đủ nên nghỉ học luôn.” 

Ông lão sún răng chăm sóc hoa cỏ trong thư viện nói với Hải Châu. 

Ông ấy nheo đôi mắt đục ngầu đ.á.n.h giá nàng rồi hỏi:

“Định đưa huynh đệ đến học à? Lại sắp đến kỳ cấm biển rồi, lúc này làm gì chẳng được đừng có chôn chân trong trường học nghe giảng kinh thiên thư. Học rồi quên, quên rồi lại học, năm nào cũng bập bẹ học thuộc mấy quyển sách đó.”

--

Hết chương 136.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 269 | Đọc truyện chữ