Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 268: Phải nghĩ cho mình nhiều hơn (1)

 

Hàn đề đốc cau mày, ông theo bản năng phản bác:

“Làm gì có chuyện cấm phụ nhân ra khỏi nhà đi biển bắt hải sản chứ?”

Hầu phu nhân nhìn Hải Châu một cái, con bé này còn to gan hơn cả bà.

Hàn Tễ đại khái đã hiểu ý, hắn lên tiếng:

“Khi tuần tra trên biển con sẽ ghé qua trường quan nghe giảng, nghiêm cấm các thầy giáo truyền thụ tư tưởng lạc hậu.”

Hầu phu nhân lắc đầu, bà nói:

“Chuyện này con chỉ có tác dụng giám sát thôi, việc còn lại giao cho ta cùng Hải Châu và Đông Châu làm. Thế nào? Không thành vấn đề chứ?”

Hàn Tễ nhìn Hải Châu một cái rồi nói:

“Không thành vấn đề.”

Còn Hàn đề đốc, ông bị câu “một nữ nhị phu” dọa cho khiếp vía, nói thẳng:

“Tùy các người, chuyện này ta mặc kệ.”

Hai cha con họ Hàn bị đuổi ra khỏi thư phòng. Hầu phu nhân kéo Hải Châu lại hỏi nàng định làm thế nào.

“Trước khi phái tiên sinh đi phải huấn luyện trước đã, cái gì nên nói cái gì không nên nói phải viết rõ ràng, nếu phát hiện ai bằng mặt không bằng lòng thì đuổi ra khỏi Quảng Nam.” Hải Châu suy tư nói, “Tiên sinh được thuê cũng phải qua tuyển chọn, tư tưởng cổ hủ lạc hậu thì không nhận. Tiểu hài t.ử đi học cũng phải qua tuyển chọn.”

Hầu phu nhân gật đầu, bà mài mực cầm b.út ghi chép rồi ra hiệu cho Hải Châu nói tiếp.

“Hàng năm cũng phải có đợt khảo hạch tiên sinh. Ngài có thể thu nhận vài cô nương biết chữ giữ bên người. Hàn đề đốc có mưu sĩ bên cạnh, ngài cũng nên có. Ngài có ý tưởng thì truyền xuống, ra đề bài để các nàng thực hiện, ngài là người duyệt cuối cùng."

Hải Châu nói.

“Ta thấy con cực kỳ thích hợp, con thấy sao?” Hầu phu nhân cười hỏi, “Nếu con là người nhà ta thì tốt biết mấy, hai ta hợp nhau nói chuyện hợp ý. Ta có ý tưởng con thực hiện, quan trọng nhất là Hàn Tễ cũng nghe lời con, ta không lo có người gây khó dễ ở giữa.”

“Đây là việc lâu dài, cần có người chịu trách nhiệm giám sát lâu dài……” Hải Châu suy nghĩ miên man, nàng trả lời không ăn nhập gì: “Còn việc tuyển chọn tiên sinh con thấy có thể bắt đầu từ hạ nhân, họ là người rõ nhất lời nói việc làm của mọi người trong viện tiên sinh.”

Hầu phu nhân cười khanh khách gật đầu,

“Ừ, cách hay đấy, ta càng thấy con là người thích hợp nhất.”

“Con cũng có việc riêng của con mà……” Hải Châu không nói được nữa, nàng nhìn Đông Châu một cái, chống má có chút ngượng ngùng thú nhận: “Nhi t.ử của người đang theo đuổi con, sau này nếu con và huynh ấy thành đôi, việc này cứ để con lo.”

Đông Châu ngồi ngây ra một bên trợn mắt há hốc mồm, nàng ấy cau mày theo bản năng, trên mặt lộ rõ vẻ không vui không hài lòng.

Hầu phu nhân cười lớn, tính cách này của Hải Châu thật sự hợp ý bà. Bà ra cửa sai nha hoàn đi gọi Hàn Tễ và cha hắn đến rồi quay lại ngồi đối diện Hải Châu, nói:

“Con thấy nhi t.ử ta thế nào?”

Hải Châu gật đầu nhưng không nói gì.

“Nhà ta trừ Trường Mệnh ra ai cũng rõ tâm tư của nó đối với con. Trên đường rời kinh xuống phía Nam nó đã bày tỏ ý định với ta rồi, nó muốn cưới con về làm thê t.ử, ta và cha nó đều không có ý kiến gì.”

Đông Châu ngẩng đầu lên trợn mắt khinh thường.

“Chúng ta vẫn nên bàn chuyện khảo hạch tiên sinh đi.”

Hải Châu muốn lảng sang chuyện khác.

“Chuyện đó không vội, ta sắp xếp lão quản gia lén triệu tập hạ nhân ở viện tiên sinh lại hỏi kỹ càng là có thể loại được kha khá rồi.” 

Hầu phu nhân cười nói.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, Hàn Tễ và cha hắn lần lượt đi vào. Hàn đề đốc bực bội nói:

“Chẳng phải bảo chuyện này ta mặc kệ sao? Sao lại gọi ta đến làm gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Gọi ông đến là vì hôn sự của nhi t.ử ông.” 

Hầu phu nhân liếc Hải Châu một cái, thấy nàng ngước mắt nhìn Hàn Tễ thì trong lòng bà mừng thầm, cô nương này cũng có tình ý với nhi t.ử của bà.

Hàn Tễ chạm mắt với Hải Châu, hắn căng thẳng đến toát mồ hôi tay lại ngơ ngác không hiểu gì, không biết tình hình thế nào đành thấp thỏm ngồi xuống.

Hàn đề đốc nhìn Hải Châu một cái, nói:

“Tây Vọng cũng lớn tuổi, có thể thành gia lập thất được rồi.”

“Tây Vọng, con thích Hải Châu phải không?” Hầu phu nhân cố ý hỏi, “Ta hỏi Hải Châu, con bé bảo nó không rõ tâm ý của con.”

“Phải, con ái mộ nàng ấy.” 

Hàn Tễ nhanh ch.óng trả lời.

Hải Châu nghe vậy không tự chủ được mỉm cười, nàng đoán được ý đồ của Hầu phu nhân, trong lòng cân nhắc xem nên quyết định thế nào.

Đông Châu lần đầu tiên nghe thấy hai chữ này ngoài sách vở, nàng ấy vừa xấu hổ vừa tức giận, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng oán hận lườm hắn một cái.

Hàn Tễ không phát hiện ra, sự chú ý của hắn dồn hết lên người Hải Châu.

“Hải Châu, con có suy nghĩ gì? Cả nhà ta đều tán thành hôn sự này. Nếu con cũng có ý, hôm nào ta và bá phụ con sẽ mời bà mối đến cầu hôn.” 

Hầu phu nhân hỏi lại.

Hải Châu không lập tức đưa ra câu trả lời. Nàng không có ý định ở vậy cả đời, trong lòng cũng rõ ràng không ai thích hợp với nàng hơn Hàn Tễ. Trước đây khi hắn ám chỉ, nàng có thể giả ngốc không vạch trần nhưng giờ trưởng bối đã đứng ra hỏi ý kiến, nàng không thể nói nước đôi được nữa.

“Thực ra chuyện này con không vội……” Hàn Tễ lên tiếng giải vây cho nàng, “Con còn rất nhiều việc phải làm, hôn sự có thể để sau hẵng bàn.”

“Đồ ngốc.” Hầu phu nhân cầm chén trà ném về phía hắn, “Sao ta lại sinh ra đứa con ngu ngốc như con thế này? Không biết nói thì câm miệng lại.”

Cả nhà đang ra sức vun vén cho hắn, cái tên hồ đồ này không giúp thì thôi lại còn phá đám.

Hải Châu cười, hùa theo châm ngòi thổi gió:

“Huynh ấy không vội, vậy cứ để sau đi.”

Hàn Tễ hiểu ý, hắn chẳng màng phủi lá trà dính trên áo mà vội vàng nói:

“Ta vội, rất vội.”

Đông Châu không nhịn được hừ lạnh một tiếng.

Mọi người nhìn sang nàng ấy, mặt nàng ấy nóng lên rồi mím môi ngoan ngoãn ngồi im không hó hé.

“Con còn nhỏ tuổi, hôn sự có thể đính ước trước nhưng hôn kỳ thì không thể vội, trong vòng hai năm tới con chưa định xuất giá.” Hải Châu thu lại nụ cười, trịnh trọng nói: “Hôn sự của con con có thể tự làm chủ. Bá mẫu, nếu mọi người đồng ý với suy nghĩ của con thì hãy phái bà mối đến cầu hôn. Còn nếu vội muốn Hàn Tễ cưới thê t.ử thành gia ngay thì có thể cân nhắc người khác.”

“Ta không vội.” 

Hàn Tễ lập tức bày tỏ thái độ.

Hàn đề đốc ghét bỏ liếc hắn một cái, quay đầu đi nói:

“Chuyện này các con tự thương lượng với nhau, định sớm cũng tốt tránh để kẻ có tâm gây chuyện thị phi trong hôn sự của Tây Vọng.”

“Ý phụ thân là sao? Hoàng thượng để ý đến hôn sự của con à?”

Hàn Tễ nhận ra ẩn ý.

“Mấy hôm trước tam đường thúc con gửi thư đến, hỏi thăm hôn sự của con bảo chúng ta nếu có người thích hợp thì định trước cho con đi.” Hầu phu nhân lên tiếng, bà cười với Hải Châu, nói: “Hiếm khi hai đứa có tình ý với nhau, nếu có thể định sớm thì cũng bớt được chút sóng gió.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 268 | Đọc truyện chữ