Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 130: Về quê (1)
"Đám người khoác lớp da quan lại lại cấu kết với phỉ khấu, dẫm lên m.á.u xương dân chúng để sống cuộc đời nhung lụa. Khi đó nếu ta không phải bận tâm đến tính mạng người nhà thì đã xách đao, học theo các vị đại hiệp hành hiệp trượng nghĩa trong thoại bản lấy mạng tên cẩu quan kia, g.i.ế.c sạch lũ giặc cướp làm điều xằng bậy rồi." Nhắc lại chuyện xưa, trong lòng Thẩm Toại vẫn không kìm được sát khí. Hắn thở dài nhìn bến tàu náo nhiệt nói: "May mà Hàn đề đốc đã tới, may mà ông ấy không mù quáng như tên cẩu quan tiền nhiệm kia."
Giờ Ngọ phiên chợ tan, những người bán hàng rong thu dọn sạp hàng, chèo thuyền rời đi. Hàng chục chiếc thuyền con nối đuôi nhau rời bến tàu tựa như một đàn vịt được thả ra, người chèo, người kéo buồm, tiếng cười nói rộn ràng.
Hải Châu chống cằm nhìn mặt biển thấy bà cụ bán đậu phụ ngồi trên thuyền vẫn đang cố rao bán nốt số đậu phụ còn lại, còn tiểu cô nương bán kim chỉ đang muốn dùng chỉ thêu đổi lấy đậu phụ của bà.
Việc Hàn đề đốc bị giáng chức đến Nam Hải đối với ông ấy là bất hạnh nhưng với những ngư dân sống dựa vào biển cả này lại là cứu tinh.
Nghĩ đến Hàn Tễ quanh năm suốt tháng lênh đênh trên biển, trong lòng Hải Châu dấy lên sự cảm phục. Hắn tuy còn trẻ nhưng lại là người có khát vọng và chịu được gian khổ.
Thuyền quan cập bến, lá cờ đỏ thêu chữ "Hàn" được hạ xuống, binh lính bắc cầu gỗ lên bãi đá ngầm.
"Ta không qua đó nữa, phần còn lại cứ để tham tướng của các ngươi xử lý." Thẩm Toại đi phía ngoài che chắn tầm nhìn cho Hải Châu, để nàng xuống thuyền trước. Hắn đứng ở mạn thuyền dặn dò binh lính: "Tổn thất của thôn Hậu Loan khá lớn, ngươi nói giúp một câu với tham tướng xem có thể bồi thường chút ít không."
"Chuyện này để ngài nói sẽ thích hợp hơn."
"Được rồi, chiều ta sẽ qua đó."
Chờ Thẩm Toại xuống thuyền, binh lính rút cầu gỗ về, thuyền quan lại giương buồm rời bến.
"Muội về tắm rửa thay quần áo trước đi, ta ra t.ửu lầu gọi món chờ muội."
Thẩm Toại nói với Hải Châu.
"Được, gọi một bình rượu vàng nhé, muội muốn uống một chút để trấn an tinh thần."
Quần áo trên người Hải Châu đã khô nhưng quần và giày dính đầy bùn đất, tóc tai dựng ngược như tảo biển, trông nàng nhếch nhác chẳng khác gì kẻ ăn mày. Nàng rảo bước thật nhanh, tránh né mọi người dọc đường vì không muốn bị người quen giữ lại hỏi han đủ điều.
Về đến cửa nhà, nàng định bước vào thì nghe thấy tiếng khóc nức nở đầy bi thương vọng ra từ trong sân. Nàng đẩy cửa bước vào, thấy Trịnh Nhị Lang đầu quấn khăn tang ngồi đối diện cửa.
Trong lòng Hải Châu thót một cái, vội hỏi:
"Có chuyện gì thế này?"
"Con đi đâu mà tìm mãi không thấy? Mau vào thay quần áo rồi cùng tam thúc con về quê một chuyến, Trịnh thúc của con mất rồi."
Tề A Nãi nói.
"Người đang khỏe mạnh sao lại mất? Gặp chuyện trên biển ư?" Sắc mặt Hải Châu tái mét. Mới đó được bao lâu? Nàng cũng mới chuyển đi được ba tháng. Nhớ lại người nam nhân đã luôn chăm sóc ba tỷ đệ nàng từ khi nàng tỉnh lại, Hải Châu bật khóc. Nàng ngồi phịch xuống bậc cửa, vẫn còn nuôi hy vọng hỏi: "Không nhầm lẫn gì chứ ạ? Đã tìm thấy người chưa?"
Trịnh Nhị Lang lắc đầu:
"Cả người và thuyền đều không tìm thấy, đã sáu ngày rồi. Nương bảo ta sang đây một chuyến, ngày mai hạ táng, xem các muội có thời gian về đưa tiễn cha ta một đoạn đường không."
Hải Châu quệt nước mắt:
"Để ta đi thay quần áo."
Đông Châu và Phong Bình cũng đã khóc đỏ cả mắt, hai đứa ngẩn ngơ ngồi bên cạnh Trịnh Nhị Lang, lúc này mới lên tiếng nói cũng muốn về.
"Về đi con, Trịnh thúc của các con là người tốt mà mệnh bạc. Các con về dập đầu lạy ông ấy một cái, ông ấy cũng đã chăm sóc ba tỷ đệ các con rất nhiều."
Tề A Nãi thở dài, nếu không phải Tề lão nhị đi lại bất tiện thì bà cũng muốn về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hải Châu thay quần áo xong bước ra, vục gáo nước rửa mặt rồi nói:
"Đi thôi."
"Giờ này không còn thuyền đâu."
Trịnh Nhị Lang lên tiếng.
"Ta có thuyền, có thể về được." Hải Châu đưa năm lượng bạc cho nãi nãi rồi dặn: "Chiều người sang tìm nương con, đưa năm lượng bạc này cho Vu Lai Thuận, ông ấy sẽ hiểu ý. Sau đó bảo nương con chiều nay cũng đi nhờ thuyền buôn về, đến bến tàu Hồi An thuê thuyền đưa nương về Tề Gia Loan."
Tề A Nãi gật đầu:
"Được, ta biết rồi."
Đoàn người ra khỏi cửa, người trong ngõ tò mò nhìn theo. Thấy Trịnh Nhị Lang đầu đội khăn tang, ai nấy đều hiểu là nhà có tang sự nên không ai lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn họ bước nhanh đi.
"Haizzz..."
Không biết là ai khẽ thở dài.
Đi ngang qua t.ửu lầu, Hải Châu gọi với lại tiểu nhị đang tiễn khách:
"Nhắn với Tiểu Lục gia một tiếng, ta có việc gấp phải về quê một chuyến."
Nói xong nàng chạy thẳng ra bến tàu.
Chiếc lâu thuyền Hàn Tễ tặng giờ mới phát huy tác dụng, chở được cả năm người, căng hai cánh buồm lên chạy được đường xa.
Trên đường đi, Hải Châu hỏi thăm sự tình mới biết, ngày xảy ra hiện tượng “Rồng hút nước” Trịnh Hải Thuận đang ở cách tâm bão không xa. Theo lời người sống sót trở về kể lại, lúc đó gió cực lớn, dòng hải lưu cũng biến đổi, các thuyền quanh đó bị tách ra. Đến khi mưa tạnh gió ngừng, mọi người tìm được phương hướng chạy suốt đêm về mới phát hiện thiếu mất bảy chiếc thuyền.
Bảy chiếc thuyền, ít nhất có mười bốn ngư dân đã biến mất giữa biển khơi mênh m.ô.n.g.
Mấy ngày nay thuyền bè vẫn liên tục ra khơi tìm kiếm nhưng mưa to gió lớn không thể đi xa. Mãi đến hôm qua mưa nhỏ bớt, mọi người lại ra tìm nhưng trên mặt biển chẳng còn lại dấu vết gì.
Chạng vạng tối, lâu thuyền rẽ vào sông nhập biển. Ráng chiều rực rỡ sau cơn mưa in bóng xuống mặt sông, cá lớn dẫn đàn cá con nổi lên mặt nước đớp bèo tấm. Mũi thuyền rẽ nước làm chúng hoảng sợ lặn mất tăm, để lại trên mặt nước những chuỗi bọt khí lăn tăn.
Vào đến thôn, hai bên bờ sông có người ngồi ăn cơm, tiểu hài t.ử cầm cào tre cắt cỏ ven sông. Nhị Đản đứng đầu cầu nhìn chiếc thuyền vào thôn, thấy Hải Châu liền gọi với xuống:
"Tiểu Ngư, cha muội chưa c.h.ế.t đâu!"
"Hả?" Trịnh Nhị Lang mừng rỡ như điên, "Cha ta về rồi sao?"
Hải Châu cũng nhìn về phía Nhị Đản rồi nhìn những người khác:
"Nhị bá nương, Trịnh thúc con về rồi ạ?"
"Bị phỉ khấu bắt đi rồi, con sang nhà ông ấy khắc biết."
Cửa Trịnh gia vẫn còn treo dải lụa trắng, trong sân vắng tanh. Dây phơi cá mặn xiêu vẹo rủ xuống đất, quần áo bẩn chất đống, bát đũa ăn xong chưa rửa chất đầy trên bệ bếp ruồi muỗi bay vo ve.
"Hải Châu về rồi đấy à, haizz, chuyện này là sao chứ."
Ngụy Kim Hoa từ ngoài cửa bước vào, bà gầy đi một vòng lớn, quần áo rộng thùng thình treo trên người, khóe miệng nổi đầy vết nhiệt, mặt gầy hóp lại, hai gò má nhô cao, cả người mệt mỏi như sắp ngất nhưng đôi mắt lại sáng đến dọa người.
"Thuyền đi tìm người vừa mới về, họ gặp phỉ khấu trên biển. Hôm đó thúc con bị gió thổi dạt đến sào huyệt của bọn chúng, bị bắt giữ rồi. Giờ chúng đòi tiền chuộc, ngày mai ta sẽ đi chuộc người."
Ngụy Kim Hoa khàn giọng nói.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận