Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 131: Về quê (2)
Lại là phỉ khấu. Hải Châu nhíu mày:
"Người còn sống là tốt rồi, cần bao nhiêu bạc để chuộc người? Tiền trong nhà có đủ không? Không đủ thì ta về lấy."
"Một trăm lượng, vay mượn thêm cũng đủ rồi."
"Ngày mai ta sẽ đi cùng thẩm."
Nhà đã ba tháng không có người ở, trong phòng phủ một lớp bụi dày, cỏ mọc đầy sân, khóa cửa bị gió biển ăn mòn đã rỉ sét. Hải Châu mở cửa vào đi một vòng rồi quay ra, nhà đá ẩm mốc, góc tường có bọ, xà nhà giăng đầy mạng nhện không thích hợp để ngủ qua đêm.
"Tối nay con ngủ trên thuyền, Đông Châu và Phong Bình ngủ cùng con. Tam thúc đi tìm chỗ ở nhờ hai đêm, nếu không có gì thay đổi thì ngày kia chúng ta về."
Hải Châu nói.
Tề lão tam nghe lời nàng:
"Ngụy thẩm bảo tối nay sang nhà bà ấy ăn cơm."
"Thôi ạ, tinh thần thẩm ấy không tốt, cứ để thẩm ấy nghỉ ngơi nhiều hơn. Thúc mượn thuyền đi đ.á.n.h hai thùng nước, chúng ta nấu cơm trên thuyền."
Vừa lúc thủy triều xuống, Hải Châu chèo thuyền đưa Đông Châu và Phong Bình đi bắt hải sản. Nàng cũng mệt rồi, không muốn tốn công sức nên chỉ tính bắt vài c.o.n c.ua, con tôm, đào ít ốc, cạy mấy con hàu sống, hái thêm ít rau xanh nấu nồi cháo với rong biển là xong bữa.
"Hải Châu, chiếc lâu thuyền này là ngươi mới mua à? Hay là mượn của ai?"
Người trong thôn hỏi.
“Hàn đề đốc tặng đấy, ngài ấy nhận ta làm nghĩa nữ.”
Tuy giải thích hơi phiền nhưng Hải Châu không nói dối, thân phận này cũng chẳng có gì phải giấu giếm. Huống chi Đông Châu và Phong Bình đang ở bên cạnh, nếu nàng vì muốn bớt việc mà nói dối thì chúng cũng sẽ học theo.
Quả nhiên câu nói này khiến mọi người vừa kinh ngạc vừa tò mò, xúm lại hỏi han tại sao nàng lại được Hàn đề đốc nhận làm nghĩa nữ.
Chờ khi đi bắt hải sản về, lúc Hải Châu đang rửa cua thì trưởng thôn tìm đến. Ông ta hỏi nàng liệu có thể liên hệ với nghĩa phụ phái binh tiêu diệt phỉ khấu hay không.
"Mỗi người một trăm lượng, mười sáu người là một ngàn sáu trăm lượng, cả cái thôn này vét sạch cũng không đủ."
Trưởng thôn nói.
Hải Châu cũng có tính toán này, nếu không nàng đã chẳng đi theo. Nhưng nhất thời nàng cũng không tìm được Hàn Tễ nên chỉ có thể tự mình đi thám thính trước, nếu việc chuộc người có biến thì còn có thể trốn về báo tin.
"Hàn thiếu tướng quân hiện giờ tuần tra ở vùng biển nào ta cũng không rõ, chờ gặp được huynh ấy ta sẽ nói chuyện này. Còn việc có tiêu diệt phỉ khấu hay không thì ta không làm chủ được."
Hải Châu kín miệng như bưng, sợ để lộ tin tức sẽ gây nguy hiểm cho chính mình.
"Cũng phải."
Trưởng thôn thở dài rồi bỏ đi.
Hải Châu tiếp tục cúi đầu rửa cua. Rửa sạch sẽ xong, nàng dùng d.a.o cạy mai, bẻ bỏ mang và phổi, c.h.ặ.t đôi, đập dập càng cua rồi đưa cho Đông Châu bảo bỏ vào nồi đất:
"Nhớ cho nhiều gừng vào, trên bàn trong khoang thuyền hình như còn mấy quả táo đỏ, muội tìm xem, rửa sạch rồi cho vào cùng nhé."
"Vâng."
Đông Châu chạy lên thuyền, chốc lát sau lại huỳnh huỵch chạy xuống.
Màn đêm buông xuống, tiếng nói chuyện náo nhiệt từ bờ biển theo gió truyền vào thôn, trong thôn yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng côn trùng kêu.
Cháo nấu xong, Tề lão tam bê chiếc bàn ăn đã rửa sạch ra sân. Hải Châu và Đông Châu bưng bát đũa mượn được đi theo sau, chờ Tề lão tam bưng nồi cháo tới.
Trịnh Đại Lang từ trong nhà bưng ra một đĩa cá mặn hấp đưa sang. Nhà xảy ra chuyện, cậu trầm tính hẳn đi, ít nói, trông cũng hiểu chuyện hơn, khách sáo nói với Hải Châu đã làm phiền nàng phải đi một chuyến vất vả.
Đang ăn thì nương t.ử trưởng thôn mang sang một đĩa thịt xào, bảo ba tỷ đệ Hải Châu sang nhà bà ngủ.
"Không phiền đâu, trên thuyền có giường, chúng ta ngủ trên thuyền là được."
Hải Châu không muốn làm phiền người khác.
"Phiền gì chứ, các ngươi cũng khó khăn lắm mới về một lần."
Nương t.ử trưởng thôn kéo cái ghế băng bám đầy bụi ngồi xuống, bà cũng không đi ngay mà cứ ngồi nhìn mấy tỷ muội Hải Châu ăn cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thẩm còn việc gì sao?"
Hải Châu hỏi.
"Ngươi cứ ăn cơm trước đi, cũng không vội."
Hải Châu húp vội bát cháo, gặm hai cái càng cua rồi đứng dậy đi ra ngoài:
"Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi."
Bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, một vầng trăng sáng treo cao. Những ngôi nhà đá trong thôn ẩn hiện dưới ánh trăng. Dải lụa trắng trên cửa nhà họ Trịnh đã được tháo xuống, trong sân có ánh đèn hắt ra, tiếng chổi quét sân sột soạt vang lên.
"Hải Châu, ngươi thấy ngày mai đi chuộc người liệu có xảy ra chuyện gì không? Ngươi có thể không biết, bọn phỉ khấu chẳng phải người tốt biết giữ chữ tín gì đâu, ta lo chúng nhận bạc rồi vẫn g.i.ế.c người."
Nương t.ử trưởng thôn hạ thấp giọng nói, trượng phu bà là trưởng thôn, ngày mai đi chuộc người chắc chắn phải có ông ấy, bà sợ lần này đi là một đi không trở lại.
"Trước đây đã từng có chuyện chuộc người với phỉ khấu chưa ạ?"
Hải Châu hỏi.
"Thôn ta thì chưa nhưng thôn bên cạnh thì có rồi. Bọn phỉ khấu bắt người không phải cùng một nhóm, có bọn g.i.ế.c người, có bọn thả người."
"G.i.ế.c người đối với chúng chẳng có lợi lộc gì, chắc là sẽ không g.i.ế.c đâu."
Hải Châu nói.
"Nhưng chỉ sợ ngộ nhỡ."
"Vậy cũng hết cách, đành phải đ.á.n.h cược thôi, chẳng lẽ không đi chuộc người."
Hải Châu buông tay.
Nương t.ử trưởng thôn trong lòng cũng hiểu rõ, nếu bà ngăn cản không cho đi chuộc người thì lòng dân trong thôn sẽ tan rã, trượng phu bà cũng không ngồi vững cái ghế trưởng thôn này được.
"Chẳng phải ngươi là nghĩa nữ của Hàn đề đốc sao? Ngươi có thể ra mặt ngăn cản không?"
Hải Châu liếc nhìn bà một cái, không nói gì mà quay người bỏ đi.
Buồn cười thật, người này trong lòng toan tính cũng nhiều gớm, sợ đắc tội với người khác liền đẩy nàng ra hứng chịu tiếng xấu.
"Bà ấy nói gì thế?"
Tề lão tam hỏi.
"Không có gì đâu. Tam thúc rửa bát xong thì đi ngủ đi, chúng con tắm rửa rồi cũng ngủ đây."
"Đêm nay ta ngủ trên boong thuyền, trải chiếu đắp chăn là được."
Lúc ăn cơm Tề lão tam đã đổi ý. Hải Châu hơn nửa năm nay ăn uống đầy đủ nên phổng phao hẳn ra, ra dáng thiếu nữ rồi, hắn không yên tâm để nàng ngủ một mình trên thuyền. Người trong thôn tuy quen biết nhau nhưng không phải ai cũng tốt.
Thời tiết này ngủ trên thuyền không lạnh nhưng hơi nước nặng, ngủ lộ thiên trên sông một đêm có thể ướt đẫm nửa đầu tóc. Hải Châu không cho hắn canh chừng:
"Con bơi giỏi lắm, có trộm con nhảy xuống sông là xong."
"Con nhảy xuống sông thì Đông Châu với Phong Bình làm thế nào?" Tề Tam thúc hỏi, "Hôm nay con phải nghe ta, ta là tam thúc của con, là bậc trưởng bối, con mà còn bướng bỉnh cãi lời là ta đ.á.n.h đòn đấy."
Hải Châu: ...
Đông Châu và Phong Bình đứng một bên xem náo nhiệt cười trộm.
Hải Châu cũng bật cười:
"Vậy được rồi, thúc ngủ ở khoang đáy nhé, ban đêm trên thuyền có người đi lại thúc có thể nghe thấy."
Thế nhưng nửa đêm có người mò lên thuyền mà tiếng ngáy của Tề lão tam vẫn không ngớt chút nào.
"Ai?"
Hải Châu vớ lấy chiếc rìu nhọn dưới gối.
--
Hết chương 67.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận