Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 129: Báo tin diệt phỉ khấu và nỗi sợ của Vu Lai Thuận (2)

 

Lúc này thuyền quan chở quân lính đã tới. Thẩm Toại làm theo lời Hải Châu dặn bảo người lái thuyền hạ buồm xuống, rời xa bờ biển ngụy trang thành thuyền buôn. Hắn nôn nóng chờ đợi trên thuyền, xa xa thấy trên bờ sông có người vẫy tay, chốc lát sau liền nấp sau tảng đá ngầm thì trong lòng hắn nhẹ nhõm hẳn, Hải Châu chạy ra được là tốt rồi.

Khoảng một nén nhang sau, một hàng thuyền từ mặt sông đi ra, người trên thuyền thấy lâu thuyền trên biển, tên cầm đầu quyết định đi đường vòng.

Sau đó trên mặt biển bắt đầu diễn ra cuộc truy đuổi.

Trên mặt sông, người trong thôn chèo chiếc thuyền Hải Châu để lại định đi báo quan, thấy có thuyền tránh tới, y vội vàng xuống nước lật úp thuyền lại chặn ngang đường sông.

Hải Châu đi giúp y một tay để tránh bọn phỉ khấu trốn vào thôn g.i.ế.c người.

Lâu thuyền đ.â.m lật thuyền đ.á.n.h cá, lương thực, rau khô, thịt heo, gà vịt sống trôi nổi lềnh bềnh trên biển, người cũng vùng vẫy trong đó. Quân lính cầm đao nhảy xuống biển g.i.ế.c địch, binh và phỉ rượt đuổi nhau trong nước biển, đ.á.n.h đến một mất một còn.

Hải Châu đứng trên bãi đá ngầm nhìn mà sốt ruột thay cho cách tác chiến này. Có hai chiếc thuyền giặc chia làm hai hướng bỏ chạy, nàng gấp đến mức hét lớn:

"Đuổi theo đi! Có giặc chạy kìa!"

Hai chiếc thuyền đ.á.n.h cá từ trên lâu thuyền được đẩy xuống, vài người nhảy xuống theo, sau đó người lái thuyền kéo buồm đuổi theo một chiếc thuyền giặc trong số đó.

Tốc độ của thuyền đ.á.n.h cá kém xa lâu thuyền. Lâu thuyền đ.â.m lật một chiếc thuyền giặc xong liền đẩy thuyền đ.á.n.h cá ra rồi quay đầu đuổi theo chiếc còn lại.

Biển rộng mênh m.ô.n.g, người rơi xuống biển có bơi đến kiệt sức cũng không vào được bờ.

Hải Châu thấy chiến cuộc đã định, nàng cùng người trong thôn quay về xem tình hình.

"Hai lính canh trú trong thôn c.h.ế.t rồi."

Tên nam nhân ốm yếu nói.

"Ta đoán được rồi, những người khác trong thôn đâu? Bọn phỉ khấu này đến từ sáng nay à?"

Hải Châu hỏi.

"Ừ, nam nhân đi đ.á.n.h cá vừa ra khỏi thôn thì bọn chúng tới, cướp bóc các nhà trong thôn. Gạo, bột mì, lương thực, dầu và cá mặn, thịt muối chúng đều lấy hết, cướp cả tiền bạc rồi áp giải nương t.ử của trưởng thôn ra bến tàu mua thịt mua lương thực."

Trong thôn có người bị thương nhưng may là không ai t.ử vong. Trưởng thôn tổ chức người chèo thuyền đưa người bị thương ra bến tàu khám thầy t.h.u.ố.c, ông cũng phải đi báo cáo tình hình với quan phủ, t.h.i t.h.ể hai lính canh cũng phải đưa đi.

Nương t.ử trưởng thôn thấy Hải Châu thì nhận ra ngay, nhìn thấy nàng bà vừa khóc vừa cười:

"May mà cô nương tới, may mà cô nương lanh lợi, nghĩa nữ của Hàn đề đốc quả nhiên không tầm thường."

Bà từng nghe trượng phu nhắc đến chuyện Hàn đề đốc nhận nghĩa nữ, ra đến phố liền nảy ra ý định lại không dám chọc giận bọn cướp nên chỉ có thể nói những lời hàm hồ, đầu Ngô mình Sở, trông mong Hải Châu có thể cảnh giác mà nhận ra.

Hải Châu vẫn mang danh nghĩa nữ của Hàn đề đốc, nàng ở lại trong thôn trấn an lòng dân khuyên giải mọi người, khen ngợi nương t.ử trưởng thôn là Hàn thị có dũng có mưu, dám vạch trần tung tích bọn cướp.

"Hàn thiếu tướng quân hàng tháng đi tuần tra trên biển chính là để răn đe bọn cướp, hiện giờ bắt được tên trùm sò chắc chắn sẽ c.h.é.m đầu thị chúng. Bắt được bọn chúng cũng có công lao dám phản kháng của bà con. Quân dân ta trên dưới một lòng, nhất định có thể đ.á.n.h cho bọn phỉ khấu không dám lên bờ làm loạn nữa."

Hải Châu ra sức cổ vũ. Nàng định bàn với Hàn Tễ phải tuyên truyền thật tốt hành động của Hàn thị, dựng lên một tấm gương ở làng chài, cổ vũ ngư dân có ý niệm dám vạch trần hành vi của bọn trộm cướp.

"Thiếu tướng quân tháng nào cũng đến thôn tuần tra, chúng ta cũng biết quan phủ đang bảo vệ mình nên ta mới dám đi tìm cô nương."

Hàn thị vừa sợ hãi vừa kích động, bà tin tưởng vị Thiếu tướng quân hàng tháng đi tuần tra, tin tưởng binh lính dưới trướng hắn nên mới có ý niệm báo tin bắt trộm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chờ Thẩm Toại đến, hắn lại khen ngợi trưởng thôn vài câu. Lúc rời đi cùng Hải Châu, hắn nói:

"Việc phái binh trú thôn, phái thuyền tuần tra biển đã thấy hiệu quả rồi, đây là lần đầu tiên có người dám báo tin tố giác khi phỉ khấu lên bờ mua lương thực và thịt thà đấy."

"Trước kia thì thế nào?"

Hải Châu hỏi.

"Ngư dân và phỉ khấu lén lút qua lại, ngư dân giúp phỉ khấu mua thịt, mua rau, mua lương thực. Phỉ khấu dụ dỗ ngư dân làm loạn, g.i.ế.c người phóng hỏa cướp bóc xong thì trốn ra biển làm phỉ khấu." Thẩm Toại vỗ tay đầy sảng khoái, lúc lên thuyền ân cần đỡ Hải Châu nói: “Đại công thần, Lục ca mời muội về ăn một bữa ngon, chờ nghĩa huynh của muội về, hai ta lại bắt chẹt huynh ấy một bữa.”

"Hải Châu, đợi ta với."

Vu Lai Thuận hô to. Ông ta vừa lật chiếc thuyền đ.á.n.h cá bị kẹt trong sông lên, đầu thuyền đuôi thuyền dính đầy bùn đất, cột buồm bị gãy, cánh buồm cũng bị xé rách. Ông ta đứng trong dòng sông nước triều dâng đợt sau cao hơn đợt trước, nửa người ướt sũng bẩn thỉu.

"Thuyền hỏng rồi, ta về cùng cháu."

Ông ta nói đầy ẩn ý.

Hải Châu sực nhớ ra, náo loạn một hồi nàng mụ mị cả đầu óc, quên bẵng chiếc thuyền đ.á.n.h cá mượn tạm.

"Lục ca, lúc sang đây muội có mượn thuyền của người bán hàng, giờ thuyền hỏng rồi..."

"Lưu Võ, ngươi nhớ báo việc này lên trên đình trưởng, bảo quan phủ bồi thường tổn thất thuyền bè cho chủ thuyền." Thẩm Toại sai bảo người làm việc, "Cử vài người xuống rửa sạch thuyền rồi khiêng lên, vớt hết t.h.i t.h.ể và những chiếc thuyền còn dùng được trên biển lên."

"Vâng, thuộc hạ đi làm ngay."

"Chúng ta về trước thôi, đến bến tàu rồi bảo người lái thuyền quay lại đây." Thẩm Toại nói với Hải Châu. Hắn đứng trên thuyền hỏi Vu Lai Thuận: "Ông về cùng chúng ta luôn hay đợi đi chuyến sau cùng đám thuyền đ.á.n.h cá? Hay là đợi một chút, lát nữa bảo Lưu Võ đi cùng ông tìm chủ thuyền nói đỡ vài câu, kẻo chủ thuyền lại giận cá c.h.é.m thớt lên đầu ông."

"Vậy ta đợi thêm lát nữa, Hải Châu các cháu cứ về trước đi."

Vu Lai Thuận nói.

"Vâng, thúc đợi thêm lát nữa nhé."

Hải Châu sờ soạng trong tay áo, năm lượng bạc bán hàng lúc nãy chắc rơi mất dưới sông rồi.

"Chiều ta sẽ qua nhà tìm thúc."

Nàng nói.

Người lái thuyền kéo buồm lên, thuyền quan đón gió lướt đi.

Trên boong thuyền vẫn còn nằm hai t.h.i t.h.ể c.h.ế.t không nhắm mắt, Hải Châu không dám quay đầu lại nhìn, chỉ dựa vào mạn thuyền nói chuyện với Thẩm Toại. Nhắc đến bọn phỉ khấu, nàng nói:

"Bọn phỉ khấu này có vẻ nghèo túng, lên bờ một chuyến toàn đi cướp bóc các nhà, vét sạch cá mặn, rau khô và gạo lứt, bột thô mà người trong thôn tích cóp được."

"Đời sống của bọn phỉ khấu vốn dĩ chẳng khấm khá gì, nếu sung sướng thì đã chẳng phải lặn lội xa xôi lên bờ làm loạn." Phỉ khấu sống trên đảo hoang giữa biển, nơi nào rộng một chút thì còn nuôi gà nuôi heo ăn chút thịt, đảo nhỏ thì chỉ có thể bắt cá dưới biển. Chúng ăn lương thực, ăn muối, ăn dầu đều phải lên bờ mua, không mua được thì c.h.ế.t đói. "Nên ta mới nói tuyệt đối không có chuyện phỉ khấu hết đường lên bờ, trừ khi g.i.ế.c sạch bọn chúng."

Trước khi Hàn đề đốc được điều tới đây, đề đốc tiền nhiệm là kẻ mặc kệ mọi sự, bến tàu ven biển chính là vườn rau và kho lương của bọn phỉ khấu, chúng dám ngang nhiên lên bờ trước mắt bao người. Thậm chí những tên phỉ khấu gây án mạng bỏ trốn còn dám về nhà, ngày lễ ngày tết là mò về, ỷ vào thân phận phỉ khấu mà làm loạn không ít, chuyện cướp bóc phụ nhân, buôn bán tiểu hài t.ử xảy ra như cơm bữa.

--

Hết chương 66.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 129 | Đọc truyện chữ