"Ở nơi này có bố mẹ tôi, có những người bạn và có cả những người thầy của tôi, thành phố này chính là cội nguồn ấp ủ những giấc mơ của tôi, từng ngóc ngách đều in hằn dấu ấn những tháng năm tuổi trẻ rực rỡ nhất của tôi."

"Những năm qua tôi đã đi đến rất nhiều thành phố để tổ chức concert, thế nhưng đây lại là lần đầu tiên tôi trở lại Nam Thành, ngày hôm nay có lẽ dưới hàng ghế khán giả kia sẽ có sự hiện diện của những người bạn năm xưa, mà dẫu không có thì cũng chẳng sao cả, bài hát này xin được gửi tặng đến tất cả mọi người."

Nơi rìa sân khấu, một giọng ca trầm ấm từ tính vang lên, toàn bộ hàng ghế khán đài như bừng tỉnh rồi ngay lập tức rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối, cứ như thể ai đó vừa nhấn vào nút tạm dừng vậy.

"Cô ấy đến nghe tôi hát trong buổi hòa nhạc"

"Là buổi hẹn hò đầu tiên với mối tình thuở mười bảy"

"Cậu thiếu niên vì cô mà thức trắng đêm xếp hàng"

"Dốc hết nửa năm trời tích cóp để mua bằng được một cặp vé"

"Tôi hát khiến cô ấy say đắm, tôi hát khiến trái tim cô ấy vỡ nát"

"Đoạn tình cảm ba năm chỉ bằng một bức thư đã vội vàng thu lại"

"Cô ấy vẫn nhớ như in tiếng còi tàu hối hả hối thúc trên sân ga"

"Mở bài hát của tôi bầu bạn cùng những giọt nước mắt tuôn rơi"

"Hei, bầu bạn cùng những giọt nước mắt tuôn rơi"

"Cô ấy đến nghe tôi hát trong buổi hòa nhạc"

……

"Người phụ nữ sau tuổi bốn mươi nghe nhạc trông thật xinh đẹp"

"Đứa trẻ bên cạnh thắc mắc hỏi cô tại sao lại khóc"

"Người đàn ông bên cạnh đã sớm chìm vào giấc ngủ từ lúc nào"

"Cô ấy vẫn cứ lặng lẽ hòa mình vào buổi hòa nhạc của chúng ta"

Lần này toàn bộ không gian hội trường vỡ òa trong tiếng hò reo vang dội, vô số người đồng thanh gào thét gọi tên cậu.

"Trần Trạch Lâm, tớ thích cậu."

Dưới vô vàn những dải gậy phát sáng rực rỡ đan xen cùng ánh đèn sân khấu ch.ói lọi, câu nói ấy sau ngần ấy năm trời kìm nén rốt cuộc tôi cũng đã tự mình nói ra thành lời.

Cậu ấy giống như một cái cây với những tán lá xum xuê rậm rạp cắm rễ sâu trong trái tim tôi, vĩnh viễn nán lại ở những tháng năm quang âm tươi đẹp rực rỡ nhất.

Đơm hoa kết trái vốn dĩ chẳng phải là sứ mệnh của cái cây ấy, mà là mãi mãi xanh tươi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

38.

Sau khi concert kết thúc, tôi rơi vào hội chứng "hậu concert", làm bất cứ chuyện gì cũng chẳng thể xốc nổi tinh thần.

"Bà nói xem bọn trẻ bây giờ cũng thật là, tuổi còn nhỏ đã bày đặt yêu với đương, ảnh hưởng đến việc học biết bao nhiêu."

"Ai mà chẳng phải trải qua cái thời kỳ nổi loạn của tuổi dậy thì chứ, ông cứ khuyên bảo hướng dẫn chúng nó đàng hoàng là được."

"Nhưng mà tôi cũng không ngờ thời buổi này mà vẫn còn đứa viết thư tình đấy, cứ trực tiếp tỏ tình trên mạng có khi còn chẳng tóm được ấy chứ."

Vừa đẩy cửa bước vào nhà, tôi đã nghe thấy tiếng bố mẹ đang tíu tít kể cho nhau nghe những câu chuyện thú vị trong công việc ngày hôm nay ở dưới bếp.

"Vũ Yên về rồi đấy à, mau đi rửa tay đi con, lát nữa là có thể ăn cơm rồi." Vừa thấy bóng tôi, mẹ đã lập tức lên tiếng nhắc nhở.

"Chuyện này tự nhiên lại làm tôi nhớ tới hồi trước tôi còn thu được cơ man nào là thư tình viết gửi cho cái Vũ Yên ở trên lớp cơ đấy."

Nghe thấy lời này của thầy Giang, động tác cởi giày của tôi bỗng khựng lại, có chút nghi hoặc lên tiếng: "Sao con lại không biết chuyện này nhỉ?".

"Con làm sao mà biết được, bố sợ làm chểnh mảng chuyện học tập của con nên đã tịch thu hết toàn bộ rồi cất vào trong ngăn kéo thư phòng của bố rồi."

"Lại còn, có một bức thư là do thầy giáo Toán của con phát hiện ra trong lúc chấm bài tập của con đấy, lúc đó thầy ấy có đem hỏi bố xem nên xử lý thế nào, bố thiết nghĩ học sinh đang vào giai đoạn nước rút của năm cuối cấp không thể làm chậm trễ việc học được nên đã trực tiếp xử lý trong im lặng luôn."

Ngồi trên bàn ăn, mẹ tôi cau mày nhăn nhó, "Sao ông lại không thèm báo cho Vũ Yên lấy một tiếng thế?"

"Giai đoạn then chốt của năm học cấp ba làm sao có thể để nó bị ảnh hưởng chuyện học tập được, với lại cái tuổi ranh con đấy thì hiểu thế nào là thích cơ chứ?"

"Tôi xem qua mấy bức thư tình đó rồi, viết lách lủng củng lộn xộn vớ va vớ vẩn, hành văn cái kiểu đấy mà cũng đòi thích Vũ Yên nhà ta." Hiệu trưởng Giang chau mày không kìm được bèn lên tiếng mỉa mai.

Tôi nhìn phản ứng của hai người họ mà chẳng nhịn nổi liền bật cười ra tiếng.

Đây đích thị là phong cách làm việc thường thấy của Hiệu trưởng Giang nhà tôi rồi, bất luận là vào thời khắc nào thì việc học cũng luôn được đặt lên hàng đầu.

Có điều tôi thực sự không ngờ được thời cấp ba lại cũng có người gửi thư tình cho mình.

Tôi cứ đinh ninh rằng sẽ chẳng có ai thèm để ý đến một đứa khô khan tẻ nhạt giống hệt một tờ giấy trắng như mình cơ chứ.

Cơm nước xong xuôi, tôi lao vào thư phòng lục tung lục lọi cuối cùng cũng tìm ra được một xấp thư bị đè c.h.ặ.t ở tận dưới cùng của ngăn kéo.

Trải qua biết bao nhiêu thăng trầm của thời gian, chúng đã sớm bị một lớp bụi mờ che phủ, ngay đến cả lớp vỏ bao bọc bên ngoài cũng đã nhuốm màu ố vàng.

Tôi tỉ mẩn gỡ từng phong thư ra, quả đúng y chang như những gì thầy Giang đã nói, bên trong đa số đều là những câu từ sáo rỗng được chắp vá nhặt nhạnh một cách hoàn toàn thiếu logic.

 

====================