Nhưng những nét chữ có phần non nớt nguệch ngoạc ấy lại khiến tôi như đang thấp thoáng nhìn lại được những tháng ngày thanh xuân ngây ngô dại dột của một thời.
Hóa ra, cũng đã từng có người phát hiện ra một đứa con gái luôn quen chui rúc ở một góc nhỏ bé như tôi.
Mãi cho đến khi tôi mở tới phong thư trông có vẻ giản dị và mộc mạc nhất trong số tất thảy.
"Chào bạn học Giang Vũ Yên. Mạn phép xin được làm phiền một chút, tôi là Trần Trạch Lâm học sinh lớp 12A17 đây, tôi có thể xin thông tin liên lạc của cậu được không? Nếu có thể thì lần tới lúc đi nộp bài tập môn Toán, cậu có thể viết thông tin liên lạc của mình vào một mẩu giấy nhỏ rồi kẹp vào trong vở bài tập, tôi nhất định sẽ cất giữ cẩn thận ngay lập tức."
"Bạn học Giang Vũ Yên, bình thường tôi cũng rất ít khi tán gẫu trên mạng, tôi xin cam đoan sẽ không làm ảnh hưởng đến việc học của cậu đâu."
Dưới cùng của bức thư, dường như cậu ấy đã vô cùng gượng gạo gắng gượng để bồi thêm câu nói này.
"Cái con bé này đọc thư kiểu gì mà lại nước mắt ngắn nước mắt dài giàn giụa thế kia." Thầy Giang bước vào thư phòng, đứng nhìn tôi với vẻ mặt hoảng hốt bàng hoàng.
Hai bàn tay cầm bức thư của tôi không ngừng run lên bần bật: “Bố à, đáng lẽ ra bố nên cho con nhìn thấy bức thư này sớm hơn mới phải".
Nhiều năm về trước tôi đã từng trúng một tấm vé số với số tiền thưởng khổng lồ.
Giờ đây siết c.h.ặ.t lấy trang giấy đã ố vàng từ lâu trên tay.
Thế nhưng, dường như nó đã sớm bỏ lỡ mất kỳ hạn để đổi thưởng mất rồi.
Cứ thế trôi qua vô số năm ròng rã, nhịp đập của con tim tôi, những chuỗi ngày trong quá khứ của tôi.
Sớm đã chỉ thuộc về một mình tôi.
Vậy nhưng khoảnh khắc bắt gặp bức thư này, tôi vẫn chẳng thể kìm nén nổi mà buông một tiếng thở dài thườn thượt.
Thì ra cái người đã từng trói buộc giam cầm cả một thời thanh xuân tươi đẹp của tôi, hóa ra cũng đã từng ngoảnh đầu lại nhìn tôi dẫu chỉ một lần.
Vậy mà mười năm sau, tôi lại một lần nữa vô tình va phải đoạn thanh xuân có hình bóng của cậu.
39.
Tháng Năm, trường Trung học số 1 tổ chức lễ kỷ niệm ngày thành lập trường.
Thầy Giang ép buộc tôi phải lấy tư cách cựu học sinh ưu tú để đến trường khích lệ tinh thần các em học sinh khối 12.
"Bố ơi, con thực sự rất bận."
Tôi đặt điện thoại cạnh bàn máy tính, nhìn luận văn tốt nghiệp của sinh viên mà không nhịn được phải cau mày.
"Con bận thì người khác không bận chắc?" Thành kiến của thầy Giang đối với những người làm việc trong ngành khoa học xã hội lại bắt đầu bộc lộ.
Bao năm qua, trong lòng ông vẫn luôn canh cánh chuyện tôi từ bỏ môn Vật lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói xong, ông căn dặn tôi không được đến muộn rồi cúp máy cái rụp.
Tôi nhìn màn hình điện thoại đã tắt, bất giác thở dài một hơi.
Thôi vậy, về thăm trường cũ một chuyến cũng được.
Hôm đó vốn dĩ tôi là người phát biểu thứ hai, nhưng thầy giáo dạy Toán nói rằng có một học sinh của thầy vẫn đang trên đường tới.
Thế là thầy bảo tôi lên nói thay trước.
Chỉ là tôi không ngờ, cậu học sinh mà thầy nói đến lại là Trần Trạch Lâm.
Đã nhiều năm trôi qua, tôi cũng từng ảo tưởng về một ngày nào đó sẽ được gặp lại cậu ấy.
Nhưng không ngờ rằng, cậu ấy lại xuất hiện tại lễ kỷ niệm của trường số 1.
Đôi mắt đen nhánh của Trần Trạch Lâm lướt qua một vòng dưới khán đài, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, cậu ấy khẽ sững người, nhưng rồi lập tức trở lại vẻ bình thường.
"Chào mọi người, anh là Trần Trạch Lâm. Mười năm trước, anh cũng giống như các em, ngồi ở ngay dưới khán đài này. Hôm nay, giáo viên chủ nhiệm năm xưa mời anh đến đây để khích lệ các bạn học sinh khối 12, anh đã không từ chối. Khoảng thời gian thi đại học của anh đã trôi qua rất nhiều năm rồi, nhưng anh vẫn luôn nhớ về những tháng ngày cắm cúi ôn thi miệt mài ấy."
"Trường Trung học số 1 đã nuôi dưỡng anh. Tại ngôi trường này, anh đã gặp được những người thầy tuyệt vời, kết giao được những người bạn tốt, và cũng chính tại đây, anh đã bước những bước đầu tiên trên con đường theo đuổi ước mơ của mình... Cuối cùng, chúc các em thi đại học suôn sẻ, anh vững tin rằng tương lai thuộc về các em." Giọng nói của cậu ấy trầm ấm, vẫn vương chút thanh tao, trong trẻo của chàng thiếu niên năm nào.
Bài phát biểu kết thúc, dưới khán đài tĩnh lặng trong chốc lát rồi ngay lập tức bùng nổ những tràng vỗ tay rền vang như sấm.
Tiếng reo hò và cổ vũ kéo dài không ngớt, tôi ngước mắt nhìn người đàn ông đứng trên bục cách đó không xa.
Trên người cậu ấy dường như lúc nào cũng tỏa ra ánh hào quang.
"Đàn anh ơi, năm đó anh học tập như thế nào vậy ạ?"
"Đàn anh, em cũng là học sinh năng khiếu nghệ thuật, em muốn hỏi anh là lên đại học thì học chuyên ngành nào sẽ dễ xin việc ạ?"
"Đàn anh ơi, lúc đó anh phân bổ thời gian hợp lý ra sao ạ?"
"Về kỳ thi nghệ thuật, anh có bí quyết gì không ạ?"
……
Một loạt câu hỏi liên tiếp dồn dập hướng về phía cậu ấy, nhưng cậu đứng trên bục vẫn thong dong đáp lời, giải quyết vô cùng trôi chảy.
Cho đến khi một nam sinh đứng lên hỏi: "Đàn anh ơi, hồi cấp ba anh có người mình thích không ạ? Anh có lén lút yêu đương không?"
Câu hỏi này vừa được tung ra, cả hội trường bắt đầu ồ lên trêu chọc.
====================