Lời bình luận có lượng tương tác cao nhất trong bài đăng ấy đã vô tình kéo tôi chìm sâu vào l.ồ.ng giam của hồi ức.

Một Trần Trạch Lâm với bộ đồng phục tươm tất sạch sẽ.

Cứ như thể đã vĩnh viễn hóa thành một mảnh ghép bất t.ử nằm lại trong độ tuổi 18 của tôi.

36.

Nam Thành vào tháng Tư, bầu không khí đã sớm ngấm ngầm nhuốm mùi vị thanh tao nhàn nhạt của sắc xuân.

"Chế độ Tô Dung Điều, một hệ thống thuế khóa được thi hành vào thời nhà Tùy và đầu thời nhà Đường, chủ yếu là thu lúa gạo, vải vóc hoặc phục dịch cho triều đình, là một chế độ phú dịch được xây dựng dựa trên cơ sở ban hành chế độ Quân điền. Tô, tức là thuế ruộng, mỗi năm phải nộp hai thạch lúa..."

Đứng trên bục giảng, tôi đăm đăm nhìn cậu sinh viên ngồi ngay hàng ghế đầu tiên bên cạnh một bạn nữ đã ngủ gà ngủ gật từ thuở nào, rốt cuộc vẫn không nhịn được mà gọi tên cậu ta.

"Cậu sinh viên ngồi hàng ghế đầu tiên kia, xin mời cậu giải thích qua một chút về chế độ Tô Dung Điều."

Bạn nữ ngồi cạnh giật mình thúc cùi chỏ một cú trời giáng vào người cậu bạn, ngay tức thì cậu ta lồm cồm bật dậy với khuôn mặt đỏ bừng, đưa tay vò vò mái tóc rối bù, nhìn tôi với vẻ mặt đầy áy náy.

"Thật xin lỗi cô, em là sinh viên của khoa Cơ điện ạ. Em chỉ đến học cùng bạn gái thôi, câu này em thực sự không biết ạ."

Câu trả lời vừa dứt, xung quanh ngay lập tức bùng nổ những tràng âm thanh hò reo trêu chọc inh ỏi.

Tôi đưa mắt nhìn cô bạn gái bên cạnh lúc này cũng đang đỏ bừng cả mặt.

Dẫu sao thì cũng chỉ mới là những cô cậu sinh viên năm nhất, trên mình vẫn còn in đậm những dấu vết tàn dư của thời cấp ba.

"Thôi được rồi, cùng bạn gái em ngồi xuống đi, dẫu biết rằng những tiết học tám giờ sáng cũng là một cực hình đối với giảng viên, nhưng mà em cũng không thể ngang nhiên ngủ gật ngay trước mặt tôi như thế được, làm vậy tôi sẽ ghen tị đấy."

"Hahaha, cô ơi thời đại học cô học tiết tám giờ sáng có buồn ngủ không ạ?"

"Cô ơi, hồi học đại học cô có trốn tiết bao giờ không?"

"Cô ơi, lần sau em có bạn gái rồi thì em có thể dẫn bạn ấy tới nghe cô giảng được không ạ?"

"Cô ơi,..."

Một phòng học vốn dĩ đang chìm trong sự ủ rũ rã rời bỗng chốc lại bừng bừng sức sống.

Thời học sinh dường như lúc nào cũng là một hệ quy chiếu chung như vậy, đối với những câu chuyện chẳng mảy may dính líu gì tới chuyện học tập lại luôn tỏ ra đặc biệt hứng thú.

Thế nên tôi cũng bị cuốn theo đà không ngắt quãng mà đi trả lời hết câu hỏi này đến câu hỏi khác.

"Được rồi, câu hỏi cuối cùng nhé, chúng ta thực sự phải bắt đầu bài học rồi."

"Cô ơi, lúc học đại học cô có từng phải lòng ai không ạ? Cô với người đó có hẹn hò với nhau không?"

Từ hàng ghế cuối cùng của phòng học, một bạn nữ bất thình lình cất tiếng.

Vấn đề này có vẻ như đã nhận được sự đồng thuận tuyệt đối của cả lớp, tất cả mọi người đều đồng loạt mở to mắt trân trân nhìn tôi chờ đợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Em à, em hỏi như thế là thành hai câu rồi đấy nhé? Tôi sẽ chỉ trả lời câu đầu tiên thôi, không có."

Cả phòng học tức thì ồ lên những tràng âm thanh chán nản ảo não, rõ ràng là vô cùng thất vọng trước câu trả lời của tôi.

"Nhưng mà hồi cấp ba tôi từng thích một người, là một cậu bạn biết đ.á.n.h đàn guitar, có điều cậu ấy trước nay chưa từng hay biết chuyện tôi thích cậu ấy."

"Hả? Cô ơi, cô là kiểu tình yêu thầm kín á?"

"Cô ơi, tại sao cô lại không nói ra vậy?"

"Cô ơi, bạn ấy có đẹp trai không ạ?"

Những lời gặng hỏi xung quanh lại tiếp tục dấy lên liên hồi, trên mặt ai nấy cũng đều chình ình hiện rõ một chữ hóng hớt.

"Cô ơi, cô có biết Trần Trạch Lâm không ạ? Anh ấy cũng hay chơi đàn guitar đấy, cô có thích kiểu người như thế không?"

Bạn nữ ở hàng cuối cùng lại tiếp tục đặt ra nghi vấn.

Cuối cùng, tôi khẽ gật đầu: "Đúng thế, chính là kiểu người như vậy đấy".

Đã bao nhiêu năm ròng rã trôi qua, khoảnh khắc nghe lại cái tên thân thuộc ấy, nhịp tim tôi vẫn trật đi một nhịp trong vô thức.

37.

Kể từ sau lần đó, cô bạn sinh viên ngồi ở hàng cuối cùng kia lúc nào cũng lăm le "đẩy thuyền" giới thiệu Trần Trạch Lâm cho tôi bằng được.

Từ đó tôi mới nắm bắt được thông tin Trần Trạch Lâm chuẩn bị về Nam Thành tổ chức concert.

Tôi cũng có chút sững sờ ngạc nhiên khi bản thân thế mà lại săn được một tấm vé.

Kỳ thực vào năm tư đại học, tôi đã từng một lần đặt chân đến hiện trường lễ hội âm nhạc của cậu ấy.

Ngày ấy, chen chúc giữa biển người mênh m.ô.n.g, tôi đưa mắt dõi theo dáng hình cậu trong chiếc áo sơ mi trắng đứng trên sân khấu từ một vị trí xa xôi tít tắp.

Tôi đã không thể săn được những tấm vé ở hàng ghế đầu.

Lại giống hệt như cái thuở học sinh chỉ dám lén lút đứng ngắm nhìn bóng lưng của cậu ấy vậy.

Đứng dưới sân khấu, tôi ngây ngốc chăm chú nhìn cậu rồi cứ thế rơi nước mắt lã chã đầm đìa.

Lần này cũng lại y như vậy, ngăn cách bởi một khoảng cách xa xôi vời vợi, tôi chỉ có thể lờ mờ hình dung được đường nét vóc dáng của cậu.

Ánh mắt của cậu ấy xuyên thấu qua những đám đông ồn ào chen chúc, giữa biển người mênh m.ô.n.g ấy dường như đã lướt ngang qua tôi.

"Xin chào tất cả các bạn fan, tôi thực sự rất vinh hạnh và hạnh phúc khi có thể tổ chức buổi biểu diễn này tại Nam Thành. Chắc hẳn những khán giả luôn theo dõi và ủng hộ tôi đều biết tôi vốn là một người con của Nam Thành, vậy nên đối với bản thân tôi, buổi biểu diễn này lại càng mang một ý nghĩa đặc biệt hơn bao giờ hết."

 

====================