34.

Sau này tôi một mình cất bước sang Anh, lần này khoảng cách giữa tôi và cậu ấy đã lên tới 14000 km.

Tại sảnh nhà ga của sân bay Đại Hưng, tôi khẽ đưa mắt nhìn về phía khu vực cổng lên máy bay rồi mỉm cười cất bước lên chuyến bay của mình.

Lần này, chúc cho chính tôi tiền đồ rộng mở rực rỡ như gấm hoa.

Lớp sương mù của London còn dày đặc hơn cả độ ẩm ướt của những giọt nước mắt.

Hằng ngày tôi chỉ vùi đầu vào việc học tập, bước ra ngoài mở mang tầm mắt với một thế giới rộng lớn hơn, và cố gắng mài giũa bản thân để trở nên tốt đẹp hơn.

Thi thoảng tôi cũng sẽ lướt thấy dăm ba tin tức về Trần Trạch Lâm.

Những năm qua, cậu ấy đã thực sự ch.ói lọi rạng ngời trong chính lĩnh vực của mình.

Cậu ấy vẫn vẹn nguyên là chàng thiếu niên ấm áp, khiêm tốn mà lại tràn trề sức sống mãnh liệt.

Danh tiếng của Mạnh Thư cũng ngày càng lên như diều gặp gió.

Cư dân mạng cũng đã "đào" lại được thông tin cậu và Mạnh Thư từng là bạn học cùng lớp.

Vô số người dùng mạng bắt đầu rần rần đẩy thuyền hai người.

Tình cờ lướt trúng một đoạn phỏng vấn của Mạnh Thư, cô ấy vẫn cứ tự do tự tại, rạng rỡ phóng khoáng hệt như năm xưa.

"Đẩy thuyền thì được chứ đừng gán ghép vào đời thực nhé. Quả thực thời đại học tôi có theo đuổi Trần Trạch Lâm, nhưng mà bị từ chối hai lần xong là tôi cũng thôi luôn rồi. Tôi hỏi cậu ấy tại sao lại từ chối tôi, cậu ấy bảo bản thân sớm đã có người mình thương rồi, sau đó tôi có gặng hỏi là ai, cậu ấy mới tiết lộ cho tôi biết đó là một người bạn học cấp ba."

"Sau này tôi mới ngộ ra, thời cấp ba ngoại trừ tôi cứ suốt ngày lẽo đẽo bám riết lấy cậu ấy thì làm gì có bạn nữ nào nữa chứ, chắc đó chỉ là cái cớ để cậu ấy cự tuyệt tôi mà thôi. Nhưng thôi bỏ đi, tôi xinh đẹp ngời ngời thế này, để lỡ mất tôi là mất mát của cậu ấy, với lại đàn ông làm sao mà quan trọng bằng sự nghiệp được."

Dưới ống kính máy quay, cô ấy tinh nghịch chớp chớp mắt, dường như vẫn giống hệt bóng dáng của năm ấy.

Việc Trần Trạch Lâm từ chối cô ấy quả thực khiến tôi vô cùng bất ngờ, vốn dĩ tôi còn đinh ninh rằng hai người họ sẽ đi đến một cái kết nước chảy thành sông.

Dẫu sao thì sự mất mát hụt hẫng hiện rõ mồn một trên khuôn mặt Trần Trạch Lâm năm đó là không thể bàn cãi.

Một thoáng hoang mang thắc mắc lướt qua chớp nhoáng, nương theo guồng quay học tập áp lực nặng nề cũng đã sớm tan biến vào hư không.

Khi màn đêm buông rủ trên bờ sông Thames, tôi lắng nghe tiếng chuông đồng hồ Big Ben chậm rãi ngân vang.

Đã lâu lắm rồi tôi chẳng còn mường tượng nhớ đến Trần Trạch Lâm nữa.

Tôi nghĩ, bản thân từ lâu đã hoàn toàn buông bỏ và cởi mở chấp nhận rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

35.

Năm nay, tôi quay về Nam Thành, kể từ sau khi kết thúc kỳ thi đại học đến nay, bao năm bôn ba qua vô số vùng đất, ấy vậy mà lại hiếm khi dừng chân nán lại quê nhà.

"Bạn học mà cậu từng yêu thầm thời cấp ba trở thành ngôi sao nổi tiếng sẽ là một trải nghiệm như thế nào?"

Ngay khoảnh khắc lướt trúng bài đăng này, tôi đang ngồi thả mình trên ghế sô pha.

Bố mẹ ngồi bên cạnh vẫn đang tiếp tục tranh cãi kịch liệt về quyết định chuyển ngoặt từ Vật lý sang Lịch sử để thi cao học năm xưa của tôi.

Bảy năm ròng rã đã trôi qua, dẫu cho hiện tại tôi đã chính thức nhận chức tại Đại học Nam Thành và đứng lớp giảng dạy môn Lịch sử cổ đại ngót nghét được hai tháng.

Ông ấy vẫn không ngừng càu nhàu: "Con nói xem Vật lý có phải tốt biết bao không, bây giờ mà tốt nghiệp Tiến sĩ là con đã có thể yên vị công tác trong viện nghiên cứu khoa học, góp phần cống hiến cho đất nước rồi."

Tôi ngước mắt lên nhìn vị giáo viên dạy môn Vật lý đeo cặp kính cận với bề dày ba mươi năm kinh nghiệm đứng lớp ở ngay bên cạnh.

"Thầy Giang à, bố có thành kiến rồi đấy. Những người học Lịch sử như chúng con sao lại không thể cống hiến cho đất nước được chứ."

"Đúng đấy, ông bớt coi thường những người làm công tác nghiên cứu khối xã hội chúng tôi đi."

Mẹ tôi, người cũng xuất thân từ chuyên ngành khối xã hội, nghe xong liền như thể bắt trúng tần số với tôi, lập tức lên tiếng phản bác.

Tôi chẳng màng bận tâm đến hai người vẫn đang chí ch.óe ồn ào ngoài phòng khách nữa.

Bước vào phòng lấy ra cuốn nhật ký đã bị phủi bụi đóng màng từ lâu.

Tiện tay phủi lớp bụi mờ bám trên trang bìa, rồi nhẹ nhàng khép cửa phòng lại xoay người bước ra ngoài.

Trong lúc đứng chờ đèn đỏ, tôi khẽ đảo mắt nhìn người quen thuộc đang hiện diện trên tấm biển quảng cáo ở trạm xe buýt.

Đã lâu lắm rồi tôi chẳng còn được gặp gỡ Trần Trạch Lâm ngoài đời thực nữa, ấy thế nhưng cậu lại dường như chưa từng hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của tôi.

Tôi sẽ ca ngợi ngày đông buốt giá, ca ngợi mùa hạ oi ả, ca ngợi cả những bài toán hóc b.úa dẫu vắt óc cỡ nào cũng chẳng sao giải nổi.

Bởi lẽ những buốt giá oi ả ấy đều là thứ tôi và cậu cùng nhau kinh qua.

Tờ đề thi toán hóc b.úa đến bó tay bất lực ấy cũng là do cả hai chúng tôi cùng nhau đón nhận.

Tôi thấu hiểu sự ngưỡng mộ của các bạn, thế nhưng các bạn lại chẳng tài nào hiểu thấu được những nỗi bất đắc dĩ của tôi.

Câu chuyện giữa tôi và cậu ấy chung quy lại cũng chỉ là sự hoán đổi từ việc ngăn cách nhau bởi dăm ba bộ bàn ghế sang những dải gậy phát sáng cùng với biển người mênh m.ô.n.g mà thôi.

 

====================