4
Đêm khuya vắng lặng, tiểu quả phụ và lão gánh hàng rong đều đã ngủ say. Tô Triệt lặng lẽ trèo tường sang, mang cho Hồng Đậu ít điểm tâm.
Cả ngày nay Hồng Đậu bị bỏ đói, mẹ kế nào cho nàng ăn no. Nàng chỉ có thể trông chờ chút điểm tâm Tô Triệt mang tới để lấy sức. Chỉ có trước mặt Tô Triệt, Hồng Đậu mới có thể buông xuống lớp ngụy trang và phòng bị, trở lại làm một tiểu cô nương ngây thơ.
Tiểu nha đầu vừa ăn ngấu nghiến vừa rưng rưng rơi lệ, khe khẽ nói: “Triệt ca ca, nếu huynh là ca ca ruột của muội thì tốt biết mấy.”
Tô Triệt dịu dàng lau nước mắt cho nàng, động tác nhẹ nhàng, cẩn thận. Y khẽ gõ vào chóp mũi nàng: “Ta chính là ca ca của muội mà.”
Hồng Đậu vừa khóc vừa cười: “Triệt ca ca.”
“Ừ?”
“Triệt ca ca?”
“Ừm?”
Hồng Đậu nghẹn ngào, chợt lại bật cười: “Cái này…” nàng lắc lắc chiếc bánh trong tay, “Bánh hoa huynh làm là loại bánh ngon nhất mà muội từng được ăn. Ngon nhất, ngon nhất luôn đó.”
“Vậy ngày mai ta lại làm cho muội.” Tô Triệt vẫn đưa tay chậm rãi lau đi nước mắt nàng, dịu dàng như cũ.
…
Thoắt cái đã bốn, năm năm trôi qua. Hồng Đậu mười hai tuổi đã trở thành một tiểu mỹ nhân, nét ngọc ngà chưa nở rộ, không biết sau này thực sự trưởng thành còn đẹp đến nhường nào.
Tô Triệt vừa tròn mười lăm. Khuôn mặt tuấn tú, dáng người cao, học vấn nổi trội. Nghe đâu tiên sinh định năm sau để y tham gia trường thi, là thiếu niên tài hoa được khắp mười dặm tám làng nhắc đến. Tô Triệt còn thạo việc, tay nghề làm điểm tâm cũng rất tuyệt, những món đêm đêm đưa cho Hồng Đậu đều do chính tay y làm.
Đêm xuống, Tô Triệt chỉ khẽ gõ cửa sổ. Giờ y đã lớn, không tiện bước vào phòng nữ tử nữa. Hồng Đậu thì rón rén nhận lấy gói giấy dầu. Mặc cho mẹ kế khắt khe đến đâu, nàng vẫn cầm cự được nhờ vào những món điểm tâm ấy.
Năm đó, cuối cùng mẹ kế của Hồng Đậu cũng có thai. Lão gánh hàng rong muốn có nhi tử nên cũng ít đánh mắng vợ đi nhiều. Tiểu quả phụ được nước lấn tới, càng thêm vênh váo, mọi việc nặng nhọc trong nhà đều đổ lên đầu Hồng Đậu.
Mùa hạ mưa như trút nước, mẹ kế sai Hồng Đậu đi mua vải may áo cho đứa con chưa ra đời. Tiệm vải ở tận phía tây thành, Hồng Đậu phải đi một quãng xa mới mua được mấy xấp vải về, người ướt như chuột lột.
Vốn thân thể đã yếu, thêm nhiễm phải khí lạnh, nàng càng lạnh run cầm cập. Mẹ kế lại cố ý làm khó, giả bộ nói mình động thai, sai Hồng Đậu đi mời đại phu.
Hồng Đậu vừa thay bộ y phục khô, tóc hãy còn ướt đã bị bắt phải chạy tiếp ra ngoài mưa.
Đúng lúc này Tô Triệt vừa đi học về, tay cầm dù giấy dầu. Vừa mở cửa thấy Hồng Đậu định lao ra mưa, y vội tiến lại, đưa dù cho nàng: “Hồng Đậu, mưa lớn như vậy muội còn muốn đi đâu?”
Dù nhỏ, vai Tô Triệt khó tránh khỏi bị ướt. Hồng Đậu thấy vậy liền bước lại gần che mưa cho y, cười khổ: “Mẹ kế muội nói bà ấy bị động thai, bắt muội đi tìm đại phu.” Nàng khẽ chỉ về phía nhà mình, ánh mắt bất đắc dĩ.
Mưa như trút, hơi nước bốc lên trắng xoá. Tô Triệt kéo nàng vào nhà: “Muội thật ngốc. Mưa to thế này, nếu muội đi gọi đại phu, thì e là đến mai người phải mời đại phu chữa trị chính là muội đó.”
Trong nhà chỉ có hai người, cha mẹ Tô Triệt đều đã đi vắng.
“Để huynh nấu ít nước nóng, muội rửa qua rồi lau khô tóc đi kẻo ốm.”
Hồng Đậu cũng không khách khí. Nhiều năm nay Tô Triệt đã giúp nàng không ít. Trong lòng nàng, y chính là ca ca ruột.
…
Tô Triệt rất giữ lễ. Y đóng cửa cho nàng xong mới lui ra ngoài.
Hồng Đậu tắm xong không thấy Tô Triệt đâu. Nàng ngồi trên giường y vắt khô tóc thì thấy Tô Triệt từ ngoài bước vào.
“Triệt ca ca, huynh đi đâu thế?”
Thì ra y vừa trèo tường qua nhà Hồng Đậu, y muốn xem xem mẹ kế nàng có thật sự động thai hay không. Vừa vào cửa Tô Triệt đã thấy áo nàng chưa kịp cài kín, xương quai xanh tinh xảo lộ ra. Tiểu cô nương lại không hay biết, cứ thế dùng khăn của y lau tóc, đôi mắt sáng ngời nhìn thẳng vào y.
Cổ họng Tô Triệt khẽ động, vội quay đi tránh né: “Ta đi xem thử mẹ kế muội, sợ bà ta lấy cớ làm khó muội.”
Tiểu cô nương tiến lại gần, trên người còn vương hương xà phòng.
“Đa tạ ca ca.” Nói rồi dùng chính chiếc khăn mình vừa lau tóc thấm giọt nước mưa trên trán y, “Nhưng sao huynh không che dù…”
Tô Triệt lùi lại một bước. Hồng Đậu chưa hiểu chuyện, nhưng y thì đã không còn là trẻ con nữa rồi.
“Mưa nhỏ rồi, muội cứ che dù mà đi. Tới Nhân Đường đưa Lý đại phu một xâu tiền, bảo vì mưa lớn khó đi lại nên mới đến muộn là được.”
Hồng Đậu vốn ngây thơ, nghe vậy liền gật đầu đi ngay. Trong phòng chỉ còn lại hương xà phòng phảng phất, Tô Triệt lại thấy lòng mình như mê loạn.
Từ đó về sau, Tô Triệt có phần né tránh Hồng Đậu. Ở bên nàng, y lại sinh ra chút lúng túng. Thế nhưng hễ thấy nàng chịu khổ, y đã ra tay giúp đỡ nàng theo thói quen, không kịp nghĩ ngợi gì.
5
Đến khi góa phụ kia sắp lâm bồn, một hôm Hồng Đậu đang giặt áo quần sau viện, Tô Triệt ở bên kia bức tường thấp hối hả gọi nàng.
“Tang Tang, Tang Tang.”
Hồng Đậu ngẩng đầu lên khỏi đống quần áo, thấy Tô Triệt ra hiệu nàng mau ra ngoài. Hai người gặp nhau ở cổng, Tang Tang nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Tô Triệt, bất giác lo lắng: “Tô Triệt ca ca, xảy ra chuyện gì vậy?”
“Cha muội… mất rồi.” Tô Triệt khó khăn mở lời.
Hóa ra buổi trưa lão gánh hàng rong lên cơn nghiện rượu, sau khi uống xong thì lảo đảo cưỡi lừa, đi được vài bước đã ngã nhào xuống, không ngờ lại ngã chết ngay tại chỗ.
Hồng Đậu không biết nên nói gì, không kìm nổi sự buồn bã. Tô Triệt đỡ nàng, không để nàng ngã quỵ, nhưng chân tay Hồng Đậu vẫn mềm nhũn, cuối cùng Tô Triệt phải nửa đỡ nửa ôm nàng vào lòng.
Hồng Đậu dựa vào Tô Triệt, cả hai đều không nói một lời.
Dù cha nàng thực sự chẳng phải người cha tốt, cũng không thể gọi là người tốt, nhưng dẫu sao bấy lâu nay trong nhà vẫn sống nhờ ông ta đi khắp phố phường bán hàng kiếm tiền. Giờ ông ta chết rồi, trong nhà chỉ còn nàng và mẹ kế, sau này phải sống sao đây?
Huống chi, nếu tương lai rơi vào tay mẹ kế, liệu nàng có thể có kết cục tốt đẹp gì chứ?
Mắt Hồng Đậu tối sầm lại, Tô Triệt đỡ nàng: “Tang Tang, còn có ta đây.”
Hồng Đậu dần trấn tĩnh lại, giờ mẹ kế sắp sinh nở, việc lớn nhỏ trong nhà đều dồn lên vai nàng. Chuyện quan trọng nhất trước mắt dĩ nhiên là phải lo cho cha được an táng yên ổn.
Tuy cha nàng thực sự chẳng phải bậc hiền phụ, nhưng tình phụ tử không thể chối cãi, Hồng Đậu vẫn phải tận tâm lo liệu tang sự.
Tô Triệt cùng lo tang sự cho cha nàng, lại đi vay tiền dựng linh đường, viết thư báo tin tang cho thân bằng cố hữu cũng là nhờ vào Tô Triệt.
Trong linh đường, tiểu góa phụ ôm bụng to khóc lóc thảm thiết, thề thốt nhiều lần rằng từ nay không tái giá, chỉ thương cho đứa trẻ chưa sinh ra đã mất cha.
Khách khứa, người thân, láng giềng qua lại đều ca tụng tiết hạnh của góa phụ, thương cảm cho số mệnh hẩm hiu. Có người hào phóng, biết sau này ả ta và Hồng Đậu sống sẽ không dễ dàng gì, bèn rộng lòng giúp đỡ chút tiền.
Góa phụ chỉ khóc lóc tạ ơn, dáng vẻ thảm thương thực khiến người ta mủi lòng, khiến ai cũng quên mất thói cay nghiệt thường ngày của ả, chỉ thở dài than cho cảnh ngộ, tranh nhau bỏ ra ít bạc gọi là tấm lòng.
……
Thế nhưng chỉ vừa mới qua tuần tang đầu lão gánh hàng rong, khách khứa vừa về không bao lâu, góa phụ liền gọi bọn buôn người tới, muốn bán Hồng Đậu đi.
Hôm đó là ngày Tô Triệt vào trường thi, cha mẹ Tô đặt nhiều kỳ vọng nên cũng đóng cửa tiệm, đến ngoài trường thi đợi Tô Triệt.
Tuy hàng xóm có lòng can ngăn, nhưng dù sao cũng không tiện xen vào việc nhà người ta. Hồng Đậu giãy giụa không nổi, bị bọn buôn người trói chặt muốn đem đi. Có họ hàng gần đó đến khuyên, góa phụ liền chống cái bụng lớn, chỉ tay vào mặt người ta mắng:
“Ta không bán nó thì lấy đâu ra tiền sinh con trai? Chẳng lẽ các ngươi không muốn ta giữ lại nòi giống cho Mộc gia sao? Chỉ thương cho đứa bé, cha nó mới mất mấy ngày, các ngươi đã muốn dày vò mẹ con ta rồi?! Nếu không cho ta bán đứa của nợ này đi, thì các người bỏ tiền ra cho ta sinh con đi!”
Ai mà chẳng biết trong tay góa phụ còn nhiều bạc người thân bằng hữu giúp đỡ. Giờ ả còn không thèm che giấu bộ mặt thật, lộ rõ dáng vẻ tham lam, như thể chỉ chực chờ nằm ra đất ăn vạ nếu không được như ý. Lời vừa dứt, không ai còn khuyên nổi; tuy ai cũng thương Hồng Đậu, nhưng suy cho cùng cũng chẳng ai muốn dính vào đống rắc rối ấy.
Góa phụ hoàn toàn không che giấu sự chán ghét với Hồng Đậu, trái lại còn cười đầy ngạo mạn. Ả ta đã tính sẵn hôm nay cả nhà Tô Triệt không có ở nhà, nên mới dám bán Hồng Đậu đi.
Hồng Đậu kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay, chỉ đành để bọn buôn người dẫn đi.
6
Lần tiếp theo Tô Triệt gặp lại Hồng Đậu là ở chỗ của bọn buôn người trong trấn.
Góa phụ độc ác kia không bán Hồng Đậu để đi làm nô bộc, mà bán cho chỗ chuyên thu nhận những cô nương xinh đẹp nhất, để đưa vào kinh thành hầu hạ cho các thiếu gia, công tử nhà quyền quý hưởng lạc.
Hồng Đậu thực sự rất đẹp, bọn buôn người mong kiếm được món hời lớn nên cũng chưa từng làm tổn thương da thịt nàng, chỉ cẩn thận nhét giẻ vào miệng, trói chặt tay chân, phòng nàng chạy trốn hoặc tự vẫn.
Tiểu cô nương co ro nơi góc tường, mắt ngấn lệ, lòng đầy tuyệt vọng. Vừa trông thấy Tô Triệt, nàng vừa kinh ngạc vừa gấp gáp, cố sức vùng vẫy, tựa như có ngàn lời muốn nói.
Tô Triệt chỉ vào Hồng Đậu, hỏi bọn buôn người: “Ta muốn mua nàng ấy, cần bao nhiêu bạc?”
Mụ vợ của bọn buôn người hé ra cái răng vàng lóe sáng, cười nhạt: “Hai trăm lượng.”
Tô Triệt nắm chặt mười lượng bạc trong tay áo.
Mụ răng vàng cười khẩy một tiếng: “Ta định đưa cô nương này vào kinh hưởng phúc đấy, tiểu lang quân chớ đau lòng quá. Nếu sau nếu lọt vào mắt quý nhân, thì chẳng phải là phúc lớn trời ban sao?”
Lời nói nghe có vẻ khách khí, nhưng mụ lại làm động tác tiễn khách vô cùng khinh thường.
Tô Triệt nghiến răng, nhét mười lượng bạc vào tay mụ: “Xin ma ma nể mặt, để huynh muội ta nói với nhau vài câu.”
Mụ hơi lộ vẻ chê bai, cân nhắc túi bạc trong tay: “Một khắc thôi đấy.”
Nói xong liền khép cửa lại, để hai người ở riêng.
Tô Triệt vừa tháo miếng vải nhét miệng Hồng Đậu ra, tiểu cô nương đã vội vã hỏi: “Tô Triệt ca ca, huynh…” lẽ ra hôm nay huynh phải đi thi mà!
Tô Triệt dịu dàng lau nước mắt cho nàng: “Không sao cả.”
“Nhưng mà…” Hồng Đậu gấp gáp, lần thi phủ này Tô Triệt đã chuẩn bị từ lâu, sao có thể vì nàng mà bỏ dở, lại nghe Tô Triệt nói: “Muội đã bị bán mất rồi, ta nào còn lòng dạ nào đi thi nữa.”
Hồng Đậu khẽ thở dài, mà nước mắt rốt cuộc vẫn rơi:
“Đều là muội không tốt, là muội khiến huynh lỡ dở…”
“Tang Tang.” Tô Triệt đưa tay chặn môi nàng, “Nghe ca ca nói.” Y cởi dây trói cho nàng, “Nghe lời ta được không?”
Hồng Đậu gật đầu, ôm chặt cổ Tô Triệt, nghe giọng nói khàn khàn của thiếu niên vang lên bên tai: “Muội phải sống thật tốt, rõ chưa? Đợi ta vào kinh tìm muội.”
“Đợi ta có bản lĩnh đón muội về nhà, ta sẽ vào kinh tìm muội, đưa muội trở về nhé?”
Hồng Đậu gật đầu thật mạnh, nước mắt làm ướt vai áo Tô Triệt.
“Muội đừng khóc nữa.” Tô Triệt quỳ xuống, ôm lấy tiểu cô nương gầy gò, “Đừng khóc nữa, Tang Tang, sau này đừng khóc nữa.”
Hồng Đậu ôm chặt Tô Triệt, hơi thở của nàng phả lên cổ thiếu niên: “Tô Triệt ca ca, muội… thật ra muội rất thích, rất thích huynh. Trước đây muội không dám nói, muội sợ muội nói rồi, huynh sẽ không tốt với muội như thế nữa. Nhưng muội sợ, muội sợ không nói ra thì sẽ không còn cơ hội nữa.”
Tô Triệt ôm nàng: “Muội ngốc vậy, sao ta có thể không để ý đến muội.”
“Huynh thích muội không?” Hồng Đậu khẽ hỏi.
Tô Triệt bật cười, trong giọng chứa cả vui mừng lẫn đắng chát:
“Tô Triệt ca ca cũng rất thích, rất thích Tang Tang.”
Chưa đợi Hồng Đậu nói thêm, mụ răng vàng đã dẫn hai tên gia nô xông vào kéo hai người ra. Tô Triệt chỉ kịp để lại bên tai nàng một câu: “Chờ ta đón muội về nhà.”
Rồi y bị lôi đi, cửa lớn lại đóng sầm, Hồng Đậu không còn trông thấy Tô Triệt nữa.
