7
Hồng Đậu và mấy cô nương khác bị bọn buôn người đưa về phương Bắc, cuối cùng đi đến kinh thành.
Trên đường đi, bọn buôn người không ngừng răn dạy, huấn luyện các nàng. Uy h**p, dụ dỗ, không thủ đoạn nào không dùng; còn có ma ma thường xuyên nhéo thịt, tát má để các nàng ngoan ngoãn nghe lời. Không ít cô nương không chịu nổi mà khóc lóc thảm thiết. Nhưng mặc cho bọn buôn người dạy dỗ thế nào, Hồng Đậu cũng chỉ cắn răng chịu đựng, nhất quyết không rơi một giọt lệ, khiến bọn chúng phải nhìn nàng bằng con mắt khác.
Bọn buôn người vốn muốn dạy dỗ Hồng Đậu cho tốt, nào ngờ vừa vào thành đã đụng phải mấy vị công tử tiểu thư cưỡi ngựa giữa phố. Người cầm đầu rõ ràng là một tên công tử phách lối, một thân hồng y, mắt sắc như dao, vừa ra roi chỉ đã muốn bọn buôn người bán Hồng Đậu cho hắn.
Bọn buôn người rất khó xử. Hạng chủ tử không coi trời đất ra gì thế này đương nhiên sẽ không trả giá cao, dù biết chuyến này lại lỗ vốn, nhưng cũng không ai dám từ chối hắn. Đang lúc khó xử, còn chưa kịp cắn răng dâng Hồng Đậu, bỗng nghe một giọng nữ êm tai: “Ta muốn mua tiểu nha đầu đó!”
Người lên tiếng là một tiểu thư áo hồng phấn cưỡi bạch mã, đôi mắt tròn, không chịu nhường nửa phần. Công tử dẫn đầu không chịu, nhưng thấy bên cạnh nàng có một công tử áo lam cưỡi hắc mã khẽ nói mấy câu, bốn phía liền bật cười, tên kia đành lủi thủi bỏ đi. Tiểu thư áo hồng phấn thúc ngựa tiến lên, công tử áo lam cũng theo sát phía sau.
Bọn buôn người báo giá, chỉ thấy công tử áo lam ném bạc rồi thúc ngựa rời đi.
Đám công tử tiểu thư xung quanh lại cười rộ lên, chỉ thấy tiểu thư áo hồng phấn đỏ mặt, mang Hồng Đậu về Thượng thư phủ.
Lúc ấy Hồng Đậu mới biết, người để mắt đến nàng chính là đại tiểu thư của Thượng thư phủ - Lâm Quân Quân.
……
Tiểu thư đặt cho nàng cái tên mới: Hồng Đậu.
Tiểu thư còn dạy nàng đọc thơ.
“Hồng đậu sinh Nam quốc, xuân lai phát kỷ chi.”
Hồng Đậu ngày ngày ghi nhớ trong lòng: xuân lai phát kỷ chi. Đây là lần đầu nàng thấy một tòa nhà lớn như vậy, nhiều sách vở đến thế, và một tiểu thư nhân từ hiền hậu nhường này.
Tiểu thư nói sẽ cho nàng học chữ, Hồng Đậu thực cảm kích vô cùng. Trước đây Tô Triệt ca ca đối xử với nàng cũng rất tốt, nhưng ca ca chưa từng dạy nàng học. Hồng Đậu không biết chữ, chỉ thấy chữ của Tô Triệt viết rất đẹp, nhưng nàng lại không đọc được chữ nào. Tô Triệt rất biết điều, mỗi lần nhắc tới chuyện đó đều khéo léo nói sang chuyện khác. Nhưng thỉnh thoảng bắt gặp Tô Triệt và bạn học trò chuyện sôi nổi, dẫn điển trích thơ, nàng khó tránh khỏi cảm thấy ngưỡng mộ.
Nhưng khi Tô Triệt ca ca nói muốn dạy nàng học chữ, nàng lại từ chối. Nàng cho rằng mình quá ngu dốt, huống chi Tô Triệt vừa qua kì thi huyện, đang lúc chuẩn bị thi phủ, sao nàng có thể làm lỡ việc ôn bài của huynh ấy.
Giờ đây, Hồng Đậu có được cơ hội học chữ, đương nhiên sẽ ngày đêm học tập. Chẳng mấy chốc ba năm trôi qua, nàng đã theo kịp Thanh Quả tỷ tỷ - người từ nhỏ đã ở bên tiểu thư - cũng học thuộc không ít thi từ.
Hồng Đậu đã biết được hai câu sau của bài thơ:
“Nguyện quân đa thái hiệt, thử vật tối tương tư.”
Thử vật tối tương tư… Hồng Đậu đọc xong câu thơ ấy, lại không khỏi u sầu.
Tô Triệt ca ca, muội rất nhớ huynh.
Muội đã biết chữ rồi, cũng biết thêu hoa rồi. Tiểu thư nói muội lại cao thêm, các ma ma trong viện đều khen muội càng ngày càng đẹp. Hôm qua muội lại học được một bài thơ mới, tiểu thư nói sau này người xuất giá sẽ cho mọi người xuất phủ…
Nhưng Tô Triệt ca ca, huynh đang ở đâu?
……
Mọi người đều thấy rõ sự nỗ lực của Hồng Đậu. Năm ấy, tiểu thư thăng nàng làm đại nha hoàn nhất đẳng.
Hồng Đậu thực sự đã trưởng thành, cũng càng thêm đoan trang, dịu dàng; bóng dáng tiểu cô nương nhút nhát bị mẹ kế hành hạ ngày nào đã không còn nữa. Đám nha hoàn, tiểu tư trong phủ đều cung kính với Hồng Đậu tỷ tỷ bên cạnh tiểu thư. Ai mà chẳng biết Hồng Đậu tỷ tỷ là người được tiểu thư thích nhất chứ.
8
Hồng Đậu lớn rồi, tiểu thư cũng lớn rồi.
Nhị công tử Tiêu gia, Tiêu Dực - chính là vị thiếu niên áo lam năm đó - thường nhân lúc đến Thượng thư phủ nghe Thượng thư đại nhân giảng bài mà ghé tìm tiểu thư. Khi thì mang đến một con dế cỏ, khi thì một hộp bánh hoa quế. Tuy hai người chưa từng nói rõ điều gì, nhưng giờ Hồng Đậu đã hiểu chuyện, liếc nhìn thôi đã biết tám phần là chàng có tình, thiếp có ý.
Tiểu thư đối xử với Hồng Đậu vô cùng tốt, mà cái tính “một bụng ý đồ xấu” nàng học từ Tô Triệt ca ca cũng rất được tiểu thư coi trọng. Đôi khi Nhị công tử Tiêu gia lỡ khiến tiểu thư không vui, tiểu thư và Hồng Đậu chỉ cần liếc mắt nhìn nhau là có thể xoay Tiêu Dực như chong chóng rồi.
Có một buổi trưa sắc xuân tươi sáng, Nhị công tử Tiêu gia trốn buổi học của Thượng thư đại nhân, tới tìm tiểu thư để “bồi dưỡng tình cảm”. Kết quả lại ăn ngay một cái “cửa đóng then cài”. Bấy giờ hắn mới nhận ra mình lại đắc tội tiểu thư chỗ nào đó rồi, nhưng nghĩ trái nghĩ phải cũng không biết vì sao, bèn chặn Hồng Đậu đang bưng trà vào hỏi: “Tiểu thư nhà ngươi lại giận ta chuyện gì thế?”
Hồng Đậu thầm khinh bỉ. Tiêu Dực đúng là xứng với biệt hiệu “nhị ngốc” tiểu thư hay gọi sau lưng hắn. Nhưng tiểu thư cố ý lạnh nhạt với hắn, nàng đâu tiện nhiều lời, đành nhạt giọng đáp: “Sao nô tỳ biết được chuyện của thiếu gia với tiểu thư.”
“Ờ… nể tình bản thiếu gia bỏ bạc chuộc thân cho ngươi, cho ta chút gợi ý đi?” Tiêu nhị lang gãi đầu, vẫn không hiểu vì sao tiểu thư nổi giận.
“Giờ nô tỳ là người của tiểu thư.” Hồng Đậu nói rõ từng chữ, ý tứ chính là: tiểu thư không cho nói.
Ba canh giờ sau.
Tiêu nhị lang dỗ ngon dỗ ngọt, xin lỗi đủ đường, cuối cùng cũng miễn cưỡng gặp được tiểu thư. Tiểu thư hừ hừ lạnh lùng, nhất quyết không tha thứ cho hắn.
Một người đứng, một người ngồi, kẻ thì cười xòa xin lỗi, người lại lạnh mặt xoắn khăn tay tới sắp rách. Nhìn từ xa đúng thật là một đôi thanh mai trúc mã.
Hồng Đậu vừa nhìn vừa cười, lại không nhịn được mà rơi lệ, vội trốn vào gốc chuối, lau nước mắt qua loa.
……
Từ cái ngày ấy, Hồng Đậu không còn tin tức gì về Tô Triệt nữa.
Mụ mẹ kế vì bồi bổ quá độ, lúc sinh nở đã một xác hai mạng. Hồng Đậu từng nhờ đồng hương về quê hỏi thăm, chỉ nghe nói tiệm điểm tâm Tô gia vẫn mở, Tô nương tử và gia đình vẫn khỏe, chỉ là Tô Triệt đã nhập ngũ hai năm trước, nói rằng muốn nhanh chóng lập công danh rồi đi tìm nàng.
Kỳ thi phủ ấy, cuối cùng y đã không tham gia.
Hồng Đậu vừa cảm động vừa lo lắng. Chiến trường đao thương không có mắt, Tô Triệt lại tuấn tú như vậy, không biết có bị thương không. Nàng không chê y, chỉ sợ y không còn mạng trở về.
Ba năm bặt vô âm tín, Tô Triệt, rốt cuộc huynh đi đâu rồi?
……
Hồng Đậu vừa lau khô nước mắt, lại thấy Tiêu Dực vỗ vai mình, nàng vội quay người giả vờ như không có chuyện gì.
Thật ra hôm nay Tiêu nhị lang còn mang tới cho tiểu thư một món quà, nhưng sợ làm trái ý lại bị “tiểu tổ tông” trách nên hắn không dám đưa thẳng, bèn hỏi ý Hồng Đậu: “Hồng Đậu, ta mua hai con diều, ngươi đưa một cái cho tiểu thư giúp ta.”
Hồng Đậu đang buồn, cũng có lòng tác hợp hai người.
Nàng nhìn ra được cả hai đều thật lòng thích nhau.
Lần này hai người giận dỗi cũng chỉ là hiểu lầm. Phu nhân Tiêu gia sinh được hai nhi tử, giờ cả hai đều có người mình thích nên không ai còn quanh quẩn bên bà nữa, phu nhân thấy… ghen tỵ.
Tiêu Dực vốn rất hiếu thuận, tặng gì cho tiểu thư cũng đều mua một phần cho mẫu thân. Nhưng phu nhân ghen thì ghen, qua rồi lại thấy buồn cười, mấy món đồ tiểu cô nương thích bà cũng không dùng được, lại ngại vứt đi, vừa hay biểu muội Triệu gia đang ở nhờ Tiêu phủ, phu nhân thấy thế liền cho nàng ta.
Ai ngờ Triệu tiểu thư lại là bạn khuê mật của tiểu thư, tiểu thư vừa đến Tiêu phủ đã thấy nàng ta có món y hệt mình, thấy không vui là điều đương nhiên.
……
“Mua hai cái giống hệt nhau?” Hồng Đậu quyết định cứu Tiêu nhị lang một phen.
Tiêu nhị lang sững lại:“Đúng vậy, một cái cho Quân Quân, một cái cho mẫu thân ta.”
“Còn cái kia, có lẽ Hầu phu nhân đã đưa cho Triệu biểu tiểu thư?”
“Nếu Triệu tiểu thư cầm diều, vậy có tính là thiếu gia tặng không?”
“Tiểu thư thấy thiếu gia tặng cho Triệu tiểu thư món y hệt, tâm trạng sẽ ra sao?”
“Nhị công tử Tiêu gia, rốt cuộc ngài thích tiểu thư nhà ta hay Triệu tiểu thư?”
Bốn câu hỏi chí mạng của Hồng Đậu như đâm thẳng vào tim. Cuối cùng Tiêu nhị lang cũng hiểu vì sao mình bị giận: nếu ngươi tặng ta giống hệt như tặng người khác, vậy ta không cần nữa.
Từ đó Tiêu Dực đã khai phá ra kỹ năng mới: khen thê tử bất kể hoàn cảnh, đặc biệt là rất biết cách đè người khác xuống, nâng thê tử lên. (Đương nhiên là thê tử tương lai)
Tiêu nhị lang vốn dung mạo tuấn tú, trong kinh cũng có không ít tiểu thư để mắt tới, nhưng lần nào cũng bị hắn độc mồm độc miệng chọc đến cho che mặt khóc chạy mất.
Nhưng dù gì thì đó đều là chuyện sau này.
……
Lại hai năm nữa, tiểu thư vừa tròn mười sáu, Thượng thư phủ bắt đầu bàn chuyện hôn sự cho nàng. Tiêu nhị lang với khí thế sét đánh không kịp bịt mắt, trống dồn không kịp bịt tai, đã định xong hôn ước, không để Lưu Trác Viễn và đám công tử thế gia nào có cơ hội chen chân.
Đương nhiên là không thể thiếu công trợ giúp của Hồng Đậu.
9
Nhưng suốt năm năm qua, Hồng Đậu vẫn không nghe được chút tin tức nào về Tô Triệt.
Nàng từng xin tiểu thư nghỉ một tháng về thăm quê nhà.
Lúc rời đi, Hồng Đậu chỉ là một cô bé gầy gò, mái tóc hoe hoe, tuy có thể thấy là một tiểu mỹ nhân, nhưng giữa lông mày luôn vương nét sầu và rụt rè.
Khi trở về đã là một thiếu nữ yểu điệu. Giờ Hồng Đậu đã mười bảy, vóc dáng nở nang, lại thêm được tiểu thư thiên vị, Hồng Đậu cũng trở nên cởi mở, hay cười; gương mặt hoa sen ấy nay đã nở rộ, đến Tô nương tử lần đầu gặp lại còn không dám nhận người quen.
Khí chất này của Hồng Đậu, nếu bảo là con gái nhà quan lại, e rằng cũng không ai nghi ngờ.
Nay cha mẹ nàng đều đã mất, về quê chỉ có thể ở nhờ nhà Tô nương tử. Bà thật lòng thương Hồng Đậu, chỉ là trước kia còn ngại đôi cha mẹ quá quắt của nàng nên không dám thể hiện ra. Giờ Hồng Đậu không nơi nương tựa, Tô nương tử dứt khoát đón nàng về nhà mình.
Ngược lại Hồng Đậu lại thấy áy náy với Tô nương tử.
Nếu không vì nàng, Tô Triệt đã không bỏ dở kỳ thi phủ ấy, càng không phải lao ra chiến trường gươm giáo vô tình để liều mạng.
Y vốn nên là một thư sinh cầm bút làm thơ, tiền đồ sáng lạn, công danh rộng mở. Thế nhưng vì nàng, y lại phải ra chiến trường, sống chết chưa biết, bặt vô âm tín.
Tô nương tử không trách nàng: “Lúc con vừa bị đưa đi, Tô Triệt suýt phát điên, mấy đêm liền không ngủ, cứ tìm cách làm sao đưa con về. Thậm chí nó còn muốn lén cướp người trên đường vào kinh, may mà cha nó còn chút lý trí, khuyên nó: ‘Nhà dân đen chúng ta sao có thể đấu với quan lớn quyền cao chức trọng? Con đi thế chỉ e chẳng cứu được Tang Tang, ngược lại còn mất luôn tính mạng.’”
Tô nương tử nắm tay Hồng Đậu: “Khuyên bảo mãi, Tô Triệt mới chịu ở nhà chuyên tâm đèn sách. Nhưng năm sau đó, có người về huyện chiêu binh, Tô Triệt động lòng... Lúc đó ta mới biết ý của nó với con, trước nay ta cứ tưởng nó chỉ coi con như muội muội. Tô Triệt đã thuyết phục cả ta lẫn cha nó.” Bà cười khổ, “Nhi tử lớn rồi đâu còn nghe lời mẹ, nó đã quyết, sao ta ngăn được?”
“Chỉ là…” Tô nương tử lau nước mắt, “Năm năm rồi, thằng nhóc vô tâm ấy cũng chẳng gửi nổi một bức thư về nhà.”
Hồng Đậu ôm Tô nương tử: “Huynh ấy sẽ về thôi, huynh ấy còn nói sẽ về cưới con mà.”
……
Mấy năm nay Tô nương tử dồn tâm huyết vào tiệm bánh, thành ra cũng thấy ngày đợi Tô Triệt về không còn quá khó khăn nữa. Tiệm bánh của bà ngày càng phát đạt, đã có ba chi nhánh trong huyện. Tô nương tử nói, thêm vài năm nữa, biết đâu có thể mở được cả ở kinh thành.
Hồng Đậu cười nói: “Đến lúc ấy nhất định con sẽ rủ các tỷ muội ở kinh đến ủng hộ.”
Tô nương tử đưa cho nàng một hộp bánh hoa tươi. Hồng Đậu không nhận, vẫn không giấu được nét u sầu trong mắt, nhìn bánh mà rơi lệ.
Hồng Đậu chỉ muốn ăn bánh hoa tươi do Tô Triệt làm.
Tô nương tử vỗ lưng nàng. Người làm mẹ đương nhiên là đau lòng nhưng sống thì vẫn phải sống, họ phải cùng nhau chờ Tô Triệt trở về.
Hồng Đậu ở Tô gia vài hôm, học làm điểm tâm cùng Tô nương tử mấy ngày rồi phải trở lại kinh. Tô nương tử thấy cỗ xe lụa xanh tới đón Hồng Đậu liền biết chủ nhân của nàng đối đãi nàng rất tốt, bà rất yên tâm.
Ban đầu Tô nương tử rất sợ Hồng Đậu bị gia chủ ức h**p, dù sao thì Hồng Đậu quá đẹp, khó tránh khỏi bị tiểu thư nào đó ghen ghét. Nhưng nghe Hồng Đậu nói tiểu thư chẳng những không bạc đãi, còn dạy nàng đọc sách viết chữ, Tô nương tử mừng đến rơi nước mắt. Nếu không bị Hồng Đậu cản lại, e rằng bà đã đem tiểu thư nhà nàng ra mà thờ như Bồ Tát sống.
Còn Hồng Đậu thì nhìn cỗ xe mà nhức đầu: rõ ràng đây là xe tiểu thư mới được ngồi, tiểu thư lại lấy ra trêu nàng. Hồng Đậu và Thanh Quả học chữ, biết có câu gọi là “cẩm y hồi hương” - áo gấm về làng.
