2

Năm Hồng Đậu bảy tuổi, phụ thân nàng dành dụm đủ tiền cưới một tiểu quả phụ về làm vợ kế.

Tiểu phụ vốn không nơi nương tựa, vào cửa rồi lại làm cao, mà phụ thân Hồng Đậu vốn vì chuyện vợ cũ bỏ đi nên sẵn bực tức. Thấy người đàn bà kia làm bộ làm tịch, ông ta lập tức túm lấy đánh đập một trận thê thảm. Ông ta tự cho rằng mình đã bỏ ra mười mấy quan tiền là để lấy vợ về, chứ không phải rước tổ tông về để thờ phụng. Giặt giũ nấu nướng, nuôi gà quét sân, sáng phải có cơm nóng, tối phải có rượu ấm. Hễ trái ý một chút, tiểu quả phụ liền bị kéo ra đánh, thân thể xanh tím loang lổ, cuối cùng cũng học được cách cúi đầu nghe lời.

Thế nhưng với Hồng Đậu đương nhiên là ả ta chẳng thể có thái độ dễ chịu gì. Bao nhiêu tức giận do người chồng gánh hàng rong trút xuống, ả ta đều nhân lên gấp đôi rồi đổ lên người Hồng Đậu, đánh mắng không ngớt, cố ý giày vò nàng.

Khi ấy Hồng Đậu còn nhỏ, nào biết cách phản kháng, thường bị mẹ kế hành hạ đến khóc òa lên. Tiểu quả phụ thích nhéo phần thịt mềm bên hông nàng nhất. Thủ đoạn đó chỉ có mấy mụ đàn bà chanh chua ngoài chợ mới biết. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy tiểu nha đầu vẫn trắng nõn nà, duy mình Hồng Đậu là biết trên người mình toàn là vết thương.

Hồng Đậu khóc thì tiểu quả phụ chửi, đến tối khi lão gánh hàng rong trở về thấy vậy lại cùng nhau đánh mắng nàng. Ban ngày lão gánh gồng rong ruổi khắp phố đã đủ mệt rồi, tối về chỉ muốn yên tĩnh uống chén rượu, chẳng hơi đâu để tâm quan hệ giứa hai người thế nào.

Bị phụ thân đánh vài bận, Hồng Đậu dần khôn ra, không dám khóc lóc trước mặt mẹ kế nữa. Bởi vì nàng biết nếu nàng khóc lên thì cũng chỉ đổi từ một trận đánh thành hai mà thôi. Tiểu quả phụ càng đắc ý, lúc nào cũng sai Hồng Đậu làm việc vặt, còn mình thì nằm ngủ trong phòng.

Người ngoài không hay, nhưng Tô Triệt lại biết rất rõ.

Hồng Đậu thường lén vén áo cho y xem vết bầm ở eo, nơi đó đầy vết xanh tím không một chỗ lành lặn.

Năm ấy, Tô Triệt thường lén tiếp tế cho Hồng Đậu, nàng cũng tin tưởng vị ca ca nhà bên này nhất. Thấy mẹ kế càng lúc càng cay nghiệt, một đêm thừa dịp ả ta ngủ say, Hồng Đậu lén chạy sang Tô gia, xin người ca ca này giúp đỡ.

Tuy Tô Triệt nhỏ tuổi nhưng đầu óc nhạy bén. Y trầm ngâm một lúc, rồi ghé tai Hồng Đậu thì thầm…



Từ đó, tiểu quả phụ phát hiện ra một chuyện kỳ quái: mỗi khi ả ta hà khắc với Hồng Đậu, chắc chắn không bao lâu sau sẽ vô cớ bị ăn đánh.

Tỉ như sáng sớm hôm qua, trời rét căm căm, ả ta bắt Hồng Đậu đục băng trong chum để giặt y phục. Hôm nay lúc vào nhà, ả ta chẳng may trượt chân, hất thẳng chậu nước lạnh lên mình lão chồng còn đang say ngủ. Lão giận dữ, nắm tóc lôi ả ta ra quật cho một trận.

Hoặc như hôm kia, ả ta bắt Hồng Đậu cầm một xâu tiền đi mua ba xâu* gạo trắng. Buổi tối lão gánh hàng rong phát hiện rượu nhạt đi, nghi ngờ bị pha nước, liền thóa mạ rồi đá nàng một cước đau thấu ruột.

*Tui cũng không hiểu ba xâu gạo là như nào nhưng raw tiếng trung tác giả ghi đơn vị vậy, tui tra từ điển cũng không ra nên để vậy luôn. Mí bà biết thì chỉ tui với nha. Nhiều khi thấy sai sai nhưng kb đổi sao cho đúng

Lại có lần khác, trời chưa sáng tiểu quả phụ đã sai Hồng Đậu dậy chẻ rau cho gà ăn. Đến khi lão gánh hàng rong ăn cháo lại thấy lạo xạo toàn cát, lão lập tức đẩy tiểu quả phụ đang làm bộ lau bếp một cái. Tiểu quả phụ suýt úp mặt vào nồi cháo nóng, còn chưa kịp đứng vững liền bị lão vác gậy đập một gậy sau lưng, lảo đảo ngã úp sấp vào nồi, hét toáng lên vì bỏng. Lão gánh hàng rong quẳng gánh hàng lên vai, hậm hực bỏ đi bán hàng.



Sau mấy lần chịu khổ, tiểu quả phụ cũng dần hiểu ra đạo lý.

Tuy trong lòng ả ta biết rõ chuyện này không thể không có Hồng Đậu nhúng tay vào, nhưng cuối cùng cũng không dám ngang nhiên giày vò nàng như trước nữa. Chỉ là ả ta đã âm thầm ghi cho Hồng Đậu một món nợ thật lớn mà thôi.

3

Hồng Đậu vô cùng cảm kích mưu kế của Tô Triệt ca ca, len lén hái mấy quả ngọt trong vườn đem đi tạ ơn.

Tiểu quả phụ vốn keo kiệt, vừa thấy trong nhà vơi đi mấy quả liền nổi giận đùng đùng. Ả ta mỉa mai Hồng Đậu không hổ là con của kỹ nữ, mới nứt mắt ra đã biết quyến rũ đàn ông, e rằng sau này không giữ nổi, sớm muộn gì cũng chạy theo Tô Triệt cho mà xem.

Giọng ả the thé vang ra khắp sân. Hồng Đậu tức đến mắt đỏ hoe, lệ rưng rưng, nhưng không cam lòng cúi đầu trước mẹ kế, nên vẫn cắn răng đem mấy quả kia đưa cho Tô Triệt.

Tiểu quả phụ càng thêm tức giận, thóa mạ đủ lời th* t*c. Hồng Đậu nghẹn họng, làm sao nàng cãi lại miệng lưỡi chua ngoa của một mụ đàn bà hai đời chồng. Tuy trong lòng Tô Triệt phẫn nộ, nhưng tuổi còn nhỏ, chẳng thể đôi co ngoài đường cùng một mụ đàn bà chợ búa.

Đúng lúc khó xử, tiểu quả phụ đang vênh váo lại chọc giận cả Tô nương tử bên cạnh. Tô nương tử tay bưng chậu nước rửa, dứt khoát hắt thẳng qua vách tường thấp, dội ướt cả người tiểu quả phụ. Bà làm ăn buôn bán nhiều năm, hạng người nào mà chưa từng gặp. Tô nương tử lập tức mắng một tràng, không nói một chữ th* t*c nào, vậy mà câu nào câu nấy đều chọc đúng chỗ đau. Tiểu quả phụ tức đến run người, quay vào trong phòng đóng cửa “rầm” một tiếng rung cả khung gỗ.

Tuy Hồng Đậu nhờ Tô Triệt giúp mà mấy lần bẫy mẹ kế chịu khổ, nhưng hôm nay lại lỡ để ả bắt gặp nàng lấy quả nhà đem đi cho, nếu để cha nàng biết, tất sẽ ăn trận đòn nên thân. Nàng buồn rầu, gương mặt nhỏ nhắn vừa mới hồng hào lại sa sầm ủ rũ.

Tô Triệt bèn đưa cho nàng hai xâu tiền, ra hiệu bảo Hồng Đậu cầm lấy.

Hồng Đậu xấu hổ vô cùng. Nhà nàng chẳng có thứ gì quý giá, chỉ có mấy gốc cây sau viện đơm quả, nàng vốn muốn mang sang để tạ ơn, chẳng ngờ cuối cùng lại phải phiền Tô Triệt giải vây.

Hồng Đậu không chịu nhận: “Triệt ca ca, sao muội có thể lấy tiền của huynh được?”

“Muội cầm đi.” Tô Triệt nhảy qua vách, thẳng tay nhét xâu tiền vào tay nàng, “Nếu cha muội có hỏi, cứ nói là ta mua quả của muội.”

Nước mắt mà Hồng Đậu cố nén cuối cùng cũng rơi xuống:
“Triệt ca ca, cảm ơn huynh… xin lỗi huynh, muội lại làm phiền huynh rồi.”

“Không sao. Huynh là ca ca, ca ca giúp muội muội nhà mình chẳng phải là lẽ thường sao?” Tô Triệt mỉm cười, xoa đầu nàng, lại nắm lấy bàn tay nhỏ kia, dáng vẻ như muốn che chở, “Đi thôi, để huynh trả thù cho muội.”



Tiểu quả phụ quen thói lười nhác, ngủ một giấc tới tận tối. Lão gánh hàng rong về nhà thấy không có cơm nước, bếp nguội lạnh, lửa giận bốc lên. Lão đứng giữa sân quát tháo, hằn học gằn giọng.

Tiểu quả phụ quýnh quáng xỏ giày chạy ra, nhưng do vừa mới ngủ dậy, vội vàng một cái liền ngã úp mặt xuống, miệng đập thẳng vào ghế gỗ, răng cửa cứ vậy mà ra đi.

Lão gánh hàng rong đang đói cồn cào, giờ lại mất thêm mấy xâu tiền mời đại phu cầm máu, lửa giận càng bốc lên cao, vừa đánh vừa mắng vợ.

Tiểu quả phụ muốn kể tội Hồng Đậu, song trong miệng toàn máu, nói năng mơ hồ, lão gánh hàng rong nào có kiên nhẫn nghe, lại càng thêm cáu bẳn. Nhìn quanh không thấy Hồng Đậu đâu, cơn giận trong lão sôi sùng sục.

Đúng lúc ấy, Hồng Đậu ôm vò rượu và mấy đĩa mồi bước vào. Lão gánh hàng rong liếc nàng, chẳng nói một lời, lập tức ngồi xuống uống. Tiểu quả phụ hậm hực muốn chỉ trích, Hồng Đậu chỉ đứng đó giả vờ không biết gì. Lão gánh hàng rong vừa uống được một hớp rượu, thấy vợ còn muốn ầm ĩ, bèn tung một cước, quát ả cút đi.

Hồng Đậu cúi đầu, mượn cớ cho gà ăn để rời đi, khoé môi khẽ cong, giấu nụ cười trong bóng tối. 

 
Quảng cáo
Hồng Đậu Hà Linh Lung - Thập Lý Thiều Quang - Chương 2 | Đọc truyện chữ