Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện
Chương 171
Ngay cả cô Vương đã nghĩ đến điều này thì đương nhiên mọi người vây quanh xem chuyện không thể không phát hiện ra.
Vì vậy cùng với giọng nói ch.ói tai kia vang lên, tiếng hít mạnh vào chung quanh cũng gần như vang lên đồng thời, đúng là tình cảnh xôn xao.
Mẹ ơi, suy đoán của bọn họ lại là thật à? Đây là điều bọn họ có thể nghe được sao?
"Nếu quả thật là thế này, vậy thì nhà họ Vương có thể so sánh ai trong nhà chơi gắt hơn."
"Đúng, nhà bọn họ chỉ là ghiền trao đổi tình nhân, không giống thế này lắm."
"A, trước đó mẹ con thành tình địch đã rất gay gắt rồi, sao thế nào còn thành nguyên cả nhà vậy, đỉnh quá."
"Khỏi bàn, đây đúng là người một nhà mà, khẩu vị rất thống nhất đó."
"Cô Vương này đúng là không phân biệt nổi địch ta. Nếu như nhà họ Ôn biết được thì chắc phải đi cảm ơn họ quá."
"Cô nói là Ôn Tuyết bị kéo vào chuyện này ấy à? Thế này, thời gian trước nhà bọn họ vẫn luôn là nhân vật trọng tâm câu chuyện, huống chi còn có ông cụ Quý chèn ép, hoàn toàn không ngẩng đầu lên được, chậc chậc."
Lúc này mọi người đã hoàn toàn quên rằng đây là tiệc tối từ thiện, đều tự động tụ tập ở bên đây, nhìn ba người nhà họ Vương xì xào bàn tán.
Thậm chí ngay cả chủ nhân tổ chức bữa tiệc, vốn đang ân cần ghé vào bên cạnh Quý Cảnh Diệp trò chuyện với anh vào lúc này tuy không dám thể hiện quá công khai nhưng rõ ràng ánh mắt lại đang liếc qua bên đây.
Nhìn dáng vẻ đó, nếu như không phải ngại cậu cả Quý còn đứng ở đây thì chắc là ông ta phải bon chen tới để xem rồi.
Quả nhiên bản chất con người vẫn là hóng chuyện.
Mà sự phát triển của chuyện này, đến cả Úc Khả Khả cũng không thể ngờ đến.
Cẩn thận nhớ lại trước đó, cô không thể không xác định, quả nhiên vấn đề là do cô Vương.
Cô ta dựa vào sức một mình mình biến tiêu điểm của cả bữa tiệc thành nhà họ Vương bọn họ.
Chính cô ta lại càng xứng đáng nhân vật tiêu điểm, có thể nói hơn nửa sự chú ý của bữa tiệc đều ở trên người cô ta.
Không đề cập tới việc cô ta vô tình nói hớ chuyện của Úc Nhiễm ra sau đó không những cãi nhau với bà Vương còn để lộ ra sự tồn tại của thư ký.
Giờ thì trực tiếp kéo ra cả việc bố và thư ký gian díu với nhau.
Không thể không nói, đỉnh thật sự.
Nói nguyên tắc một cách công bằng chính trực ấy thì đúng là cả nhà đông đủ, không tha một ai.
Vì vậy thấy cô Vương đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ lại còn vạch trần được chuyện của Vương Tông Chính ra thật, Úc Khả Khả lập tức ngạc nhiên bật thốt lên: [Mẹ ơi, cô ta dám nói ra thật, dũng cảm vậy sao?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hệ thống cũng thốt lên theo: [Đây là cảnh mà thống có thể chứng kiến thật sao? k*ch th*ch quá trời quá đất huhu.]
[Cô Vương này có thể coi như all kill rồi, đúng là không tha một ai.] Cô không nhịn được cảm thán: [Yêu đơn phương mãi từ lâu vất vả lắm mới trở thành sự thật, thế mà giờ phát hiện ra người yêu đã lén gian díu với cả bố mẹ sau lưng mình. Cho nên cô ta không thể nào chấp nhận được, trực tiếp sụp đổ rồi.]
Úc Khả Khả nghĩ nghĩ, hình như cũng đúng.
Dù sao có là ai đi chăng nữa thì đều không thể chấp nhận nổi người sau bao ngày yêu đơn phương trở thành người yêu, thật ra đã sớm một mẻ hốt gọn cả nhà bọn họ. Còn chưa kể cô ta vẫn luôn cho rằng bố mẹ đằm thắm, gia đình hòa thuận.
Nhất là Vương Thục Thiến vốn được nuông chiều, giờ suy sụp đến bất chấp nổi điên, có vẻ có thể hiểu được.
[Chỉ có thể nói yêu đương mù quáng thật đáng sợ. Chỉ e là trong lòng cô ta, đến cả bố mẹ cũng không quan trọng bằng người mình yêu.]
Úc Khả Khả xoa tai còn hơi ù ù, xuýt xoa: [Tôi cược, giờ chắc là cô ta không ngờ đến mình có thế làm chuyện ầm ĩ đến như vậy, nên làm thế nào để kết thúc gọn ghẽ.]
Hệ thống: [Nếu như cô ta nghĩ đến rồi thì sẽ không làm ầm ĩ thành thế này.]
Đúng là Vương Thục Thiến chưa nghĩ đến.
Lúc này cô ta chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không thể nghĩ nổi nữa.
Bố và Kiều Trú, lại là quan hệ đó sao?
Sao có thể có chuyện này, rõ ràng hai người đều là đàn ông mà. Hơn nữa, hơn nữa... nếu như không có chuyện này, quan hệ của bọn họ sắp trở thành bố vợ - con rể rồi mà!
Cả người cô ta run rẩy, vành mắt lập tức đỏ lên, dáng vẻ hồn bay phách lạc, giờ này lại có vài phần khiến người ta thương xót.
Nhưng đã chứng kiến ban nãy cô ta nổi điên ra sao, đương nhiên sẽ không có ai tin tưởng vẻ bề nổi này.
Mà đến cả Vương Tông Chính chiều con gái thật, giờ lại bị trực tiếp vạch trần nội tình, nhận lấy sự chỉ trỏ của mọi người cũng không tránh được mặt lúc xanh lúc đỏ, chỉ cảm thấy tâm trạng cực kỳ khó chịu.
Thế nên hiện tại thấy vẻ này của con gái, ông ta hoàn toàn không hề có chút mềm lòng nào, thậm chí nếu như không phải ngại chút thể diện cuối cùng, ông ta chỉ hận không thể tát con gái một cái.
Úc Khả Khả cũng bùi ngùi: [Nhìn thế này, Vương Tông Chính thật sự đã rất yêu thương cô Vương rồi. Dù như vậy nhưng vẫn không ra tay thật.]
Hệ thống: [Đúng là vợ chồng nhà họ Vương rất chiều cô ta, nếu không sẽ không chiều đến độ thành như bây giờ.]
Được thống nhắc nhở, Úc Khả Khả như đột nhiên nhớ đến gì đó, vội vàng quay đầu.
Quả nhiên cô thấy được bà Vương ở cách đó không xa, lúc này đang nhăn mặt nhìn chồng, rồi lại nghiến răng lườm thư ký.
Ánh mắt phẫn nộ đảo quanh tới lui giữa hai người, thật sự bận bịu đến nỗi nhất thời không biết nên mắng ai trước.
Úc Khả Khả lập tức không nhịn được cười: [Cho nên giờ này đến lượt bà Vương cảm thấy mình bị đội hai lớp nón xanh à? Bọn họ đúng không hổ là vợ chồng, Vương Tông Chính đã tự cảm nhận, đến bà ta cũng phải trải nghiệm.]
Hệ thống: [Rõ ràng là ban nãy bà ta đã phát hiện có gì đó không bình thường nhưng tạm thời chưa lên tiếng. Kết quả không ngờ cô Vương sẽ vạch trần, vẫn là không giữ được thể diện.]
Vì vậy cùng với giọng nói ch.ói tai kia vang lên, tiếng hít mạnh vào chung quanh cũng gần như vang lên đồng thời, đúng là tình cảnh xôn xao.
Mẹ ơi, suy đoán của bọn họ lại là thật à? Đây là điều bọn họ có thể nghe được sao?
"Nếu quả thật là thế này, vậy thì nhà họ Vương có thể so sánh ai trong nhà chơi gắt hơn."
"Đúng, nhà bọn họ chỉ là ghiền trao đổi tình nhân, không giống thế này lắm."
"A, trước đó mẹ con thành tình địch đã rất gay gắt rồi, sao thế nào còn thành nguyên cả nhà vậy, đỉnh quá."
"Khỏi bàn, đây đúng là người một nhà mà, khẩu vị rất thống nhất đó."
"Cô Vương này đúng là không phân biệt nổi địch ta. Nếu như nhà họ Ôn biết được thì chắc phải đi cảm ơn họ quá."
"Cô nói là Ôn Tuyết bị kéo vào chuyện này ấy à? Thế này, thời gian trước nhà bọn họ vẫn luôn là nhân vật trọng tâm câu chuyện, huống chi còn có ông cụ Quý chèn ép, hoàn toàn không ngẩng đầu lên được, chậc chậc."
Lúc này mọi người đã hoàn toàn quên rằng đây là tiệc tối từ thiện, đều tự động tụ tập ở bên đây, nhìn ba người nhà họ Vương xì xào bàn tán.
Thậm chí ngay cả chủ nhân tổ chức bữa tiệc, vốn đang ân cần ghé vào bên cạnh Quý Cảnh Diệp trò chuyện với anh vào lúc này tuy không dám thể hiện quá công khai nhưng rõ ràng ánh mắt lại đang liếc qua bên đây.
Nhìn dáng vẻ đó, nếu như không phải ngại cậu cả Quý còn đứng ở đây thì chắc là ông ta phải bon chen tới để xem rồi.
Quả nhiên bản chất con người vẫn là hóng chuyện.
Mà sự phát triển của chuyện này, đến cả Úc Khả Khả cũng không thể ngờ đến.
Cẩn thận nhớ lại trước đó, cô không thể không xác định, quả nhiên vấn đề là do cô Vương.
Cô ta dựa vào sức một mình mình biến tiêu điểm của cả bữa tiệc thành nhà họ Vương bọn họ.
Chính cô ta lại càng xứng đáng nhân vật tiêu điểm, có thể nói hơn nửa sự chú ý của bữa tiệc đều ở trên người cô ta.
Không đề cập tới việc cô ta vô tình nói hớ chuyện của Úc Nhiễm ra sau đó không những cãi nhau với bà Vương còn để lộ ra sự tồn tại của thư ký.
Giờ thì trực tiếp kéo ra cả việc bố và thư ký gian díu với nhau.
Không thể không nói, đỉnh thật sự.
Nói nguyên tắc một cách công bằng chính trực ấy thì đúng là cả nhà đông đủ, không tha một ai.
Vì vậy thấy cô Vương đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ lại còn vạch trần được chuyện của Vương Tông Chính ra thật, Úc Khả Khả lập tức ngạc nhiên bật thốt lên: [Mẹ ơi, cô ta dám nói ra thật, dũng cảm vậy sao?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hệ thống cũng thốt lên theo: [Đây là cảnh mà thống có thể chứng kiến thật sao? k*ch th*ch quá trời quá đất huhu.]
[Cô Vương này có thể coi như all kill rồi, đúng là không tha một ai.] Cô không nhịn được cảm thán: [Yêu đơn phương mãi từ lâu vất vả lắm mới trở thành sự thật, thế mà giờ phát hiện ra người yêu đã lén gian díu với cả bố mẹ sau lưng mình. Cho nên cô ta không thể nào chấp nhận được, trực tiếp sụp đổ rồi.]
Úc Khả Khả nghĩ nghĩ, hình như cũng đúng.
Dù sao có là ai đi chăng nữa thì đều không thể chấp nhận nổi người sau bao ngày yêu đơn phương trở thành người yêu, thật ra đã sớm một mẻ hốt gọn cả nhà bọn họ. Còn chưa kể cô ta vẫn luôn cho rằng bố mẹ đằm thắm, gia đình hòa thuận.
Nhất là Vương Thục Thiến vốn được nuông chiều, giờ suy sụp đến bất chấp nổi điên, có vẻ có thể hiểu được.
[Chỉ có thể nói yêu đương mù quáng thật đáng sợ. Chỉ e là trong lòng cô ta, đến cả bố mẹ cũng không quan trọng bằng người mình yêu.]
Úc Khả Khả xoa tai còn hơi ù ù, xuýt xoa: [Tôi cược, giờ chắc là cô ta không ngờ đến mình có thế làm chuyện ầm ĩ đến như vậy, nên làm thế nào để kết thúc gọn ghẽ.]
Hệ thống: [Nếu như cô ta nghĩ đến rồi thì sẽ không làm ầm ĩ thành thế này.]
Đúng là Vương Thục Thiến chưa nghĩ đến.
Lúc này cô ta chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không thể nghĩ nổi nữa.
Bố và Kiều Trú, lại là quan hệ đó sao?
Sao có thể có chuyện này, rõ ràng hai người đều là đàn ông mà. Hơn nữa, hơn nữa... nếu như không có chuyện này, quan hệ của bọn họ sắp trở thành bố vợ - con rể rồi mà!
Cả người cô ta run rẩy, vành mắt lập tức đỏ lên, dáng vẻ hồn bay phách lạc, giờ này lại có vài phần khiến người ta thương xót.
Nhưng đã chứng kiến ban nãy cô ta nổi điên ra sao, đương nhiên sẽ không có ai tin tưởng vẻ bề nổi này.
Mà đến cả Vương Tông Chính chiều con gái thật, giờ lại bị trực tiếp vạch trần nội tình, nhận lấy sự chỉ trỏ của mọi người cũng không tránh được mặt lúc xanh lúc đỏ, chỉ cảm thấy tâm trạng cực kỳ khó chịu.
Thế nên hiện tại thấy vẻ này của con gái, ông ta hoàn toàn không hề có chút mềm lòng nào, thậm chí nếu như không phải ngại chút thể diện cuối cùng, ông ta chỉ hận không thể tát con gái một cái.
Úc Khả Khả cũng bùi ngùi: [Nhìn thế này, Vương Tông Chính thật sự đã rất yêu thương cô Vương rồi. Dù như vậy nhưng vẫn không ra tay thật.]
Hệ thống: [Đúng là vợ chồng nhà họ Vương rất chiều cô ta, nếu không sẽ không chiều đến độ thành như bây giờ.]
Được thống nhắc nhở, Úc Khả Khả như đột nhiên nhớ đến gì đó, vội vàng quay đầu.
Quả nhiên cô thấy được bà Vương ở cách đó không xa, lúc này đang nhăn mặt nhìn chồng, rồi lại nghiến răng lườm thư ký.
Ánh mắt phẫn nộ đảo quanh tới lui giữa hai người, thật sự bận bịu đến nỗi nhất thời không biết nên mắng ai trước.
Úc Khả Khả lập tức không nhịn được cười: [Cho nên giờ này đến lượt bà Vương cảm thấy mình bị đội hai lớp nón xanh à? Bọn họ đúng không hổ là vợ chồng, Vương Tông Chính đã tự cảm nhận, đến bà ta cũng phải trải nghiệm.]
Hệ thống: [Rõ ràng là ban nãy bà ta đã phát hiện có gì đó không bình thường nhưng tạm thời chưa lên tiếng. Kết quả không ngờ cô Vương sẽ vạch trần, vẫn là không giữ được thể diện.]
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận