Vừa rồi đúng là Vương Tông Chính không nhịn được cao giọng quát lên.

Vương Thục Thiến không nhắc còn đỡ, cô ta chỉ vào bà Vương như vừa rồi, trong lòng ông ta càng bốc hỏa.

Vợ nuôi tình nhân không nói, thế mà còn to gan nuôi ngay bên cạnh ông ta, thậm chí còn chấm m*t thư ký của ông ta.

Đây đúng là chuyện hoang đường mà! Nghĩ đến mình bị che mắt, dù thấy thư ký đi chung với vợ cũng không thấy kì lạ, thậm chí còn thấy vui, nhất là hôm nay ông ta còn chủ động đưa thư ký tới bên cạnh vợ mình, bảo cậu ta đi với vợ mình.

Vẻ mặt Vương Tông Chính vặn vẹo kinh khủng, chỉ cảm thấy cả mặt đang bốc lên ánh xanh, thật sự là xanh từ đầu đến chân, giống như người khổng lồ xanh tái thế vậy.

"Vì sao hả? Chỉ vì bố là bố con, bố nói không được là không được." Ông ta không nhịn được căm tức cười lạnh: "Bố nói rõ ở đây, ai cũng được, chỉ có Kiều Trú là không được!"

Vương Tông Chính nói vậy, còn nhìn về phía thư ký, mặt cười nhưng trong lòng không hề cười: "Kiều Trú, cậu biết rõ nguyên nhân nhỉ?"

Kiều Trú: "..."

Tuy trong lòng đã từ bỏ cứu vãn, nhưng bề ngoài anh ta vẫn tỏ vẻ ngượng ngùng gật đầu, còn nhìn Vương Tông Chính với ánh mắt cảm kích, phảng phất như mình vẫn nghiêng về ông ta.

Hành động này, rốt cuộc lại khiến tâm trạng Vương Tông Chính thoải mái đôi chút, nhưng ông ta không biết thư ký lại thầm thở phào trong lòng thật.

Anh ta không có ý định lấy Vương Thục Thiến thật, càng không biết sao tự dưng nhắc đến chuyện kết hôn.

Nhưng trong tình huống vừa rồi, anh ta không dám trực tiếp lên tiếng ngăn cản từ chối, may mà bà Vương và Vương Tông Chính đều không đồng ý.

Mà phản ứng này của bọn họ lại khiến tâm trạng người ở giữa là anh ta có thể yên tâm.

Nhưng so với anh ta thở phào, hiển nhiên Vương Thục Thiến không có cách nào chấp nhận được.

Cô ta cao giọng: "Vì sao tất cả mọi người đều được mà chỉ có Kiều Trú không được? Bố đã thích anh ấy, thường xuyên dẫn anh ấy đi cùng, giờ hai người có thể thân càng thêm thân, chẳng phải rất tốt sao?"

Đã có sự ủng hộ của thư ký, Vương Tông Chính càng thêm kiên định: "Không cần nói nữa, tuyệt đối không có khả năng."

Thấy bố lòng gan dạ sắt hoàn toàn không hề d.a.o động chút nào, Vương Thục Thiến tức điên người.

Vì sao chú, vì sao cô ta yêu đương lại không được bố mẹ chấp nhận? Cô ta không chịu!

Đang tính giậm chân khóc lóc om sòm, cô ta chợt liếc qua mẹ mình đang cau mày, hiển nhiên đã ý thức được sự khác thường, đang đưa mắt đảo quanh thư ký và Vương Tông Chính.

Không biết nghĩ đến cái gì, mắt Vương Thục Thiến đột nhiên sáng lên.

Cô ta nghiến răng, trực tiếp chỉ vào mẹ, cố ý k*ch th*ch, nói: "Trừ phi bố giống mẹ, cũng có quan hệ bất chính với Kiều Trú, nếu không vì sao bố không đồng ý chứ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô ta không tin, trước mặt mẹ, bố còn có thể chịu thừa nhận chuyện hoang đường này vì ngăn cản bọn họ yêu đương.

Bởi vậy, chỉ cần bố còn muốn thể diện, ông tuyệt đối không thể ---

Đang thầm nghĩ mình quá nhanh trí, Vương Thục Thiến đột nhiên ý thức được gì đó khác thường, xung quanh quá yên tĩnh.

Cô ta chợt phản ứng lại, bố không những không giận dữ quát lớn như trong tưởng tượng của cô ta mà trái lại vẫn luôn yên lặng đến giờ vẫn chưa lên tiếng.

Vương Tông Chính: "..."

Nhìn thấy con gái bỗng mở to mắt, ông ta không nhịn được mất tự nhiên dời mắt đi, ánh mắt không ngừng trốn tránh.

Vừa rồi ông ta không ngờ lại bị con gái đoán đúng, bởi vậy không cẩn thận bị dọa, nhất thời không kịp phản ứng.

Nhưng đợi đến khi nhớ ra phải phản bác thì phát hiện đã im lặng quá lâu, lúc này lên tiếng lại có vẻ chột dạ.

Phát hiện ra ánh mắt hốt hoảng không thôi của con gái, lo lắng bị cô phát hiện ra gì đó thật, ông ta vẫn căng mặt lên tiếng.

"... Vương Thục Thiến, con câm miệng cho bố, câu này mà con còn nói ra được, đúng là nói không biết lựa lời." Ông ta thoáng ngừng lại: "Giờ con về với bố, đừng mất mặt ở đây thêm nữa!"

Úc Khả Khả lập tức lắc đầu: [Vương Tông Chính này không được rồi, không hề có chút thuyết phục nào, cô Vương mà tin được á?]

Hệ thống: [Thư ký đã không đành lòng nhìn thẳng mà nhắm mắt rồi, ha ha ha.]

Đương nhiên Vương Thục Thiến không tin.

Tuy vừa rồi cô ta nói vậy nhưng chỉ là nói bừa, muốn dùng cách khích tướng để ép bố đồng ý mà thôi, trong lòng cô ta thừa biết tuyệt đối không có khả năng.

Nhưng không ngờ bố lại không những không phản bác mà lại còn chột dạ quát cô ta về.

Vương Thục Thiến: "..."

Vẻ mặt cô ta dần dần cứng đờ, trong lòng cũng hốt hoảng không bình tĩnh lại được.

Trong đầu cô ta chợt xuất hiện thứ gì đó, cô ta đột nhiên khựng lại, giơ tay chỉ vào người bố.

Giọng nói ch.ói tai trở nên biến dạng, suýt nữa vỡ giọng: "Bố đừng nói với con, các người thật ---"

A a a a a!

Sao có thể, tuyệt đối không thể có chuyện này được!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện - Chương 170 | Đọc truyện chữ