"Ui, các người có phát hiện ra không..."

"Mau nhìn cà vạt của hai người đó đi, có phải chúng ta cùng nghĩ tới một cái hay không?"

"Kiều Trú chọn bộ vest này khá ổn, ban đầu tôi nghĩ là tone sur tone với cô Vương, nhưng giờ nhìn lại ---"

Sau khi được nhắc nhở, ánh mắt mọi người vô thức đảo quanh giữa hai người đàn ông.

Thế mà đến giờ mới phát hiện ra, hai người này đeo cùng kiểu cà vạt, hơn nữa cách thắt cà vạt cũng giống y như đúc.

Giờ đứng cùng một chỗ, thật sự giống như đồ đôi vậy, có cảm giác tone sur tone khó tả.

Bọn họ giật mình chợt phản ứng được: Lẽ nào, lẽ nào ---? Đại não chợt xuất hiện một ý nghĩ kinh hoàng, mọi người liếc nhau, phảng phất đều có thể trông thấy sự khiếp sợ đồng thời lại phấn khích trong mắt đối phương.

"Không phải là như tôi đoán chứ, chẳng lẽ không chỉ có mẹ con xài chung mà còn là cả nhà xài chung luôn à?"

"Không phải chứ, thế này thì ảo quá. Tuy là tôi thừa nhận cậu thư ký này có bề ngoài ưa nhìn, trước kia đã không nhịn được nhìn thêm vài lần nhưng chuyện này, chuyện này thì quá hoang đường rồi, sao có thể chứ!"

"Cảm giác thư ký này một mẻ hốt gọn thật ý, thảo nào anh ta không hề sợ hãi chuyện bị vạch trần. Thì ra trước khi tổng giám đốc Vương chăm sóc gia đình thì anh ta đã chăm sóc ông ta đàng hoàng từ sớm rồi."

"Thế thì cô Vương nói đúng mà, tổng giám đốc Vương thật sự hiểu rất rõ những ưu điểm của thư ký mà ha ha ha."

"Có điều tôi thấy biểu cảm này của ông Vương, hình như không giống như đã biết chuyện cậu thư ký này còn gian díu cả với vợ và con gái mình đâu."

"Đỉnh thật, thế này thì chẳng phải là 'Cờ đỏ trong nhà không đổ, cờ màu bên ngoài phấp phới'*, cảm thấy sướng khôn cùng. Kết quả cờ màu bên ngoài đã sớm thông đồng với cờ đỏ trong nhà, song song đội nón xanh cho ông ta?"

(*) Cờ đỏ trong nhà không đổ, cờ màu bên ngoài phấp phới: Ý chỉ đàn ông ở nhà có vợ, ra ngoài có tình nhân, nhưng duy trì được mối quan hệ hài hòa giữa vợ và tình nhân. Cờ đỏ ý chỉ người vợ còn cờ màu ý chỉ tình nhân.

Nếu thế này thật --- vậy thì còn thú vị hơn chuyện cả nhà ba người cùng dùng chung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mọi người kịp phản ứng, lập tức càng phấn kích hơn.

Nhà họ Vương này thật thú vị, hoàn toàn bị thư ký giỡn trong lòng bàn tay, họ đều cho rằng chỉ có mình là người yêu của thư ký, thực ra cả nhà bọn họ đều giống nhau, còn không biết tình hình của nhau!

Ôi má ơi, chỉ nghĩ đã thấy rất k*ch th*ch rồi!

Trong ánh nhìn trở nên ngờ vực và mờ ám của mọi người, lúc này rốt cuộc Vương Tông Chính đã bình tĩnh lại.

Ông ta chợt giật mình, gần như lập tức thấp giọng quát lớn con gái: "Vương Thục Thiến, con điên thật rồi, con nói bậy nói bạ ở đây cái gì đấy! Gì mà giỏi, gì mà yêu, con nghe lại xem mình đã nói cái gì?"

Vương Thục Thiến: "Nhưng ---"

"Con còn nói nữa, sao bố lại hài lòng Kiều Trú rồi? Hừ, đúng là không biết liêm sỉ." Không đợi con gái nói hết câu, Vương Tông Chính đã lạnh lùng nói: "Bố nói cho con biết, Vương Thục Thiến, cho dù sau này con không có cách nào liên hôn thương nghiệp được, tuyệt đối không có khả năng bố nhận Kiều Trú thành --- con - rể!"

Hai chữ cuối cùng gần như nghiến c.h.ặ.t răng nhả ra, cái nghiến răng đã đủ để chứng minh việc này khó chấp nhận cỡ nào.

Vương Thục Thiến hoàn toàn không ngờ được, cô ta chỉ yêu đương thôi, không những bị mẹ đ.â.m sau lưng còn đ.á.n.h mình mà giờ ngay cả bố cũng phản đối, thậm chí còn trực tiếp ập tới một trận mắng mỏ giận dữ.

Đầu cô ta thoáng cái trống rỗng, một lúc lâu sau mới mất kiểm soát hoàn toàn hét ầm lên: "Vì sao chứ, bố, bố làm thế này là không công bằng! Vì sao mẹ có thể nuôi tình nhân mà con ngay cả yêu đương cũng không được chấp nhận!"

"Rõ ràng là mẹ có lỗi với bố, bố không dạy dỗ mẹ thì thôi, sao lại mắng con?" Vương Thục Thiến chỉ thẳng vào bà Vương, nói với giọng phẫn nộ: "Con nói cho bố mẹ biết, con và Kiều Trú là bạn gái - bạn trai danh chính ngôn thuận đó. Cho dù bố mẹ không đồng ý thì chúng con vẫn yêu đương, tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp đâu!"

Sắc mặt bà Vương chợt thay đổi, gần như vô thức quát lên: "Vương Thục Thiến, con câm miệng lại cho mẹ!"

Mà đợi bà ta quát xong, lúc này mới ý thức được là hai giọng nói, thì ra Vương Tông Chính cũng cùng lúc quát con gái với bà ta.

Bà ta hoảng hốt quay đầu sang, quả nhiên đã thấy mặt chồng mình u ám đến tận cùng.

Bà Vương: "..." Xong rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện - Chương 169 | Đọc truyện chữ