Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện
Chương 172
Đúng là lúc này bà Vương đang rất bực dọc.
Đầu tiên không nói bà và Vương Tông Chính là vợ chồng, bà ta có thể giải tán hết tình nhân cũ vì bí thư, đủ để biết được bà ta yêu thích anh ta nhiều cỡ nào, đến bây giờ, bà lại phát hiện, thì ra thư ký với chồng bà đã qua lại với nhau, đây là cái chuyện quái quỷ gì thế!
Nếu nói thư ký là tiểu tam, thế thì rốt cuộc là tiểu tam của ai? Nghĩ đến đây, mặt bà Vương cũng sắp xanh rồi.
Sao bà ta có thể chậm chạp như vậy, rõ ràng thư ký thường xuyên ra ra vào vào với chồng, chuyện mà bà ta không thể nhúng tay đều giao cho thư ký làm.
Thế mà bà ta lại không hề thấy lạ, còn cảm thấy như vậy dễ cho bà ta lén lút với thư ký hơn, thậm chí còn yên lòng để mặc cho thư ký tiếp cận con gái.
Rõ ràng con gái thể hiện rõ ràng như vậy, rất ỷ lại thư ký, thậm chí còn thân thiết hơn với người làm cha làm mẹ như bà và Vương Tông Chính.
Bà Vương hối hận rồi, hối hận đến mức muốn xanh ruột.
Cho nên rốt cuộc làm sao chuyện lại biến thành thế này?!
...
Cuối cùng, việc này cùng với Vương Tông Chính miễn cưỡng ổn định tâm trạng, cưỡng chế kéo Vương Thục Thiến hoàn toàn không phối hợp còn cố khóc lóc om sòm rời đi trước khép lại.
Bà Vương thì lập tức nghiêm mặt, hoàn toàn không nhìn người xung quanh, đi sát đằng sau rời khỏi buổi tiệc.
Trò hề này rốt cuộc đã đi đến hồi kết.
Còn người khởi xướng trò hề này, Úc Khả Khả lập tức nhận được ánh mắt rửa tội phức tạp từ mọi người.
Cô không nhịn được chớp mắt, tỏ vẻ vô tội nhìn qua lại.
Mắt cô nhìn đến đâu đều không có ai dám đối mặt với cô, vội vàng dời mắt. Nhìn lên nhìn xuống, trông trái trông phải, tóm lại bọn họ đều tỏ ra vẻ rất bận rộn.
Tình cảnh này lại có vẻ hơi giống như cảnh né chủ nhiệm lớp điểm danh.
Úc Khả Khả: ?
Cô khẽ nhướng hàng mày xinh đẹp: [Bọn họ làm thế này chẳng phải là tâm trạng suy sụp à, nếu không sao lại tỏ vẻ thế này?]
[Nói cho cùng cũng là tự dưng cô biết được bí mật giấu kín của nhà họ Vương, còn vạch trần tại chỗ ấy.] Ngược lại, hệ thống hiểu rất rõ: [Mà trước đó bọn họ đã xem trò hay của cô nên giờ chột dạ trong vô thức. Sợ cô trả thù nhà họ Vương chưa đủ tận hứng, lại muốn ngẫu nhiên chọn ra một người 'may mắn', vạch trần bí mật bọn họ không muốn người khác biết, sẽ thành khung cảnh mất mặt quy mô lớn ấy.]
Úc Khả Khả: [...]
Cô nghĩ nghĩ rồi không nhịn được kêu ca: [Bọn họ có lòng tin với tôi thế à, sao mà chắc chắn tôi biết được bí mật của bọn họ chứ?]
[Mà thôi khỏi nói, tôi muốn biết thật đó.]
Không đợi hệ thống trả lời, Úc Khả Khả đã sờ cằm: [Nếu bọn họ đã sợ vậy chứng tỏ nhất định có bí mật không thể nói ra, chắc là k*ch th*ch lắm nhỉ?]
Hệ thống: [Cô hỏi đúng rồi đó, còn là nhiều đến nỗi đếm không xuể ý.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mắt Úc Khả Khả lập tức sáng rực, vội vàng giục giã nói: [Mau bóc đi nào thống ơi.]
[Để tôi nghĩ chút xem nên kể ai trước.] Hệ thống nghĩ ngợi: [Cô đi lên đằng trước chút đã rồi nhìn góc sau bên trái.]
Úc Khả Khả nghe lời quay đầu theo hướng dẫn, hình như nhìn thấy bóng dáng có vẻ quen mắt.
Nhưng vì bị đám người che chắn, cô lại tự giác đi về bên trái, đằng sau vài bước.
Người xung quanh đều vội vàng nhường đường cho cô, vô tình chạm phải mắt cô đều không nhịn được tỏ vẻ tươi cười ân cần.
Lần này hiển nhiên không phải vì khiếp sợ địa vị của Quý Cảnh Diệp mà là chính Úc Khả Khả rồi.
Nói gì thì nói cô Úc này mạnh quá rồi, ngay cả bí mật này cũng biết được.
Có ví dụ nhà họ Vương mất mặt quy mô lớn vì đắc tội cô, bọn họ không dám đ.á.n.h cuộc cô Úc có biết chuyện nhà bọn họ hay không, rồi lại có thể có bi kịch xảy ra lần nữa vì trả thù hay không.
Thậm chí Úc Khả Khả nhìn về hướng nào nhiều hơn chút, bọn họ đều không nhịn được cảm thấy có phải cô đã biết gì rồi hay không.
Vì thế gương mặt xinh đẹp tươi cười ấy, lúc này tự dưng lại có phần bí hiểm khó dò.
Có thể nói là Úc Khả Khả hoàn toàn dùng thực lực của mình lấy được sự tôn trọng và khiếp sợ của tất cả mọi người ở tiệc rượu.
Nhưng đối diện với mấy ánh mắt khác nhau này, cô vẫn thích ứng tốt như trước.
Cô tỏ ra như không có việc gì dừng bước, quay đầu lần nữa, quả nhiên lần này vừa khéo chạm phải mấy cô gái có phần quen mắt.
Cẩn thận nhớ lại, cô chợt bừng tỉnh: Đây không phải mấy cô nàng đứng cùng chỗ với cô Vương, tỏ vẻ ngạo mạn hình như có vẻ có quan hệ khá tốt với cô Vương đó sao?
Dường như không ngờ Úc Khả Khả đột ngột quay đầu, mấy cô nàng bất ngờ chưa kịp chuẩn bị chạm phải ánh mắt cô.
Mấy cô thiên kim giàu có còn chưa kịp thả lỏng, vẻ mặt lập tức cứng đờ, trong lòng thì nảy sinh dự cảm chẳng lành.
... Không phải chứ?
Thực tế là, nhà họ Vương vừa đi, mấy người này đã cố gắng hết sức giảm cảm giác tồn tại của mình xuống, lặng lẽ dịch bước tính đi vào trong góc khuất.
Ai ngờ mấy cô nàng đã hạ mình vậy rồi mà vẫn bị Úc Khả Khả vừa khéo túm được.
Có lẽ là cảm thấy xấu hổ, cũng có thể là kiêng dè chuyện trước đó của cô.
Cô gái đứng trước nhất đang mặc bộ váy dạ tiệc ngắn màu đen, miễn cưỡng giữ vững tinh thần, cười với Úc Khả Khả: "Cô Úc mệt rồi nhỉ, hay là đến chỗ chúng tôi ngồi chút?"
Mấy cô gái vây quanh cô ta, tuy vẻ mặt càng thêm cứng ngắc nhưng liếc nhau lại không có ai dám mở miệng từ chối.
Chỉ có thể miễn cưỡng nhếch miệng, tỏ vẻ thân thiết với Úc Khả Khả, chứng minh cho cô thấy bọn họ hoàn toàn khác với cô Vương.
Mà nghe được lời mời của mấy cô nàng, đương nhiên là Úc Khả Khả vui vẻ đồng ý.
Cô thản nhiên đi qua đám mấy cô gái túm tụm lại tới sô pha trong góc đằng trước.
Đầu tiên không nói bà và Vương Tông Chính là vợ chồng, bà ta có thể giải tán hết tình nhân cũ vì bí thư, đủ để biết được bà ta yêu thích anh ta nhiều cỡ nào, đến bây giờ, bà lại phát hiện, thì ra thư ký với chồng bà đã qua lại với nhau, đây là cái chuyện quái quỷ gì thế!
Nếu nói thư ký là tiểu tam, thế thì rốt cuộc là tiểu tam của ai? Nghĩ đến đây, mặt bà Vương cũng sắp xanh rồi.
Sao bà ta có thể chậm chạp như vậy, rõ ràng thư ký thường xuyên ra ra vào vào với chồng, chuyện mà bà ta không thể nhúng tay đều giao cho thư ký làm.
Thế mà bà ta lại không hề thấy lạ, còn cảm thấy như vậy dễ cho bà ta lén lút với thư ký hơn, thậm chí còn yên lòng để mặc cho thư ký tiếp cận con gái.
Rõ ràng con gái thể hiện rõ ràng như vậy, rất ỷ lại thư ký, thậm chí còn thân thiết hơn với người làm cha làm mẹ như bà và Vương Tông Chính.
Bà Vương hối hận rồi, hối hận đến mức muốn xanh ruột.
Cho nên rốt cuộc làm sao chuyện lại biến thành thế này?!
...
Cuối cùng, việc này cùng với Vương Tông Chính miễn cưỡng ổn định tâm trạng, cưỡng chế kéo Vương Thục Thiến hoàn toàn không phối hợp còn cố khóc lóc om sòm rời đi trước khép lại.
Bà Vương thì lập tức nghiêm mặt, hoàn toàn không nhìn người xung quanh, đi sát đằng sau rời khỏi buổi tiệc.
Trò hề này rốt cuộc đã đi đến hồi kết.
Còn người khởi xướng trò hề này, Úc Khả Khả lập tức nhận được ánh mắt rửa tội phức tạp từ mọi người.
Cô không nhịn được chớp mắt, tỏ vẻ vô tội nhìn qua lại.
Mắt cô nhìn đến đâu đều không có ai dám đối mặt với cô, vội vàng dời mắt. Nhìn lên nhìn xuống, trông trái trông phải, tóm lại bọn họ đều tỏ ra vẻ rất bận rộn.
Tình cảnh này lại có vẻ hơi giống như cảnh né chủ nhiệm lớp điểm danh.
Úc Khả Khả: ?
Cô khẽ nhướng hàng mày xinh đẹp: [Bọn họ làm thế này chẳng phải là tâm trạng suy sụp à, nếu không sao lại tỏ vẻ thế này?]
[Nói cho cùng cũng là tự dưng cô biết được bí mật giấu kín của nhà họ Vương, còn vạch trần tại chỗ ấy.] Ngược lại, hệ thống hiểu rất rõ: [Mà trước đó bọn họ đã xem trò hay của cô nên giờ chột dạ trong vô thức. Sợ cô trả thù nhà họ Vương chưa đủ tận hứng, lại muốn ngẫu nhiên chọn ra một người 'may mắn', vạch trần bí mật bọn họ không muốn người khác biết, sẽ thành khung cảnh mất mặt quy mô lớn ấy.]
Úc Khả Khả: [...]
Cô nghĩ nghĩ rồi không nhịn được kêu ca: [Bọn họ có lòng tin với tôi thế à, sao mà chắc chắn tôi biết được bí mật của bọn họ chứ?]
[Mà thôi khỏi nói, tôi muốn biết thật đó.]
Không đợi hệ thống trả lời, Úc Khả Khả đã sờ cằm: [Nếu bọn họ đã sợ vậy chứng tỏ nhất định có bí mật không thể nói ra, chắc là k*ch th*ch lắm nhỉ?]
Hệ thống: [Cô hỏi đúng rồi đó, còn là nhiều đến nỗi đếm không xuể ý.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mắt Úc Khả Khả lập tức sáng rực, vội vàng giục giã nói: [Mau bóc đi nào thống ơi.]
[Để tôi nghĩ chút xem nên kể ai trước.] Hệ thống nghĩ ngợi: [Cô đi lên đằng trước chút đã rồi nhìn góc sau bên trái.]
Úc Khả Khả nghe lời quay đầu theo hướng dẫn, hình như nhìn thấy bóng dáng có vẻ quen mắt.
Nhưng vì bị đám người che chắn, cô lại tự giác đi về bên trái, đằng sau vài bước.
Người xung quanh đều vội vàng nhường đường cho cô, vô tình chạm phải mắt cô đều không nhịn được tỏ vẻ tươi cười ân cần.
Lần này hiển nhiên không phải vì khiếp sợ địa vị của Quý Cảnh Diệp mà là chính Úc Khả Khả rồi.
Nói gì thì nói cô Úc này mạnh quá rồi, ngay cả bí mật này cũng biết được.
Có ví dụ nhà họ Vương mất mặt quy mô lớn vì đắc tội cô, bọn họ không dám đ.á.n.h cuộc cô Úc có biết chuyện nhà bọn họ hay không, rồi lại có thể có bi kịch xảy ra lần nữa vì trả thù hay không.
Thậm chí Úc Khả Khả nhìn về hướng nào nhiều hơn chút, bọn họ đều không nhịn được cảm thấy có phải cô đã biết gì rồi hay không.
Vì thế gương mặt xinh đẹp tươi cười ấy, lúc này tự dưng lại có phần bí hiểm khó dò.
Có thể nói là Úc Khả Khả hoàn toàn dùng thực lực của mình lấy được sự tôn trọng và khiếp sợ của tất cả mọi người ở tiệc rượu.
Nhưng đối diện với mấy ánh mắt khác nhau này, cô vẫn thích ứng tốt như trước.
Cô tỏ ra như không có việc gì dừng bước, quay đầu lần nữa, quả nhiên lần này vừa khéo chạm phải mấy cô gái có phần quen mắt.
Cẩn thận nhớ lại, cô chợt bừng tỉnh: Đây không phải mấy cô nàng đứng cùng chỗ với cô Vương, tỏ vẻ ngạo mạn hình như có vẻ có quan hệ khá tốt với cô Vương đó sao?
Dường như không ngờ Úc Khả Khả đột ngột quay đầu, mấy cô nàng bất ngờ chưa kịp chuẩn bị chạm phải ánh mắt cô.
Mấy cô thiên kim giàu có còn chưa kịp thả lỏng, vẻ mặt lập tức cứng đờ, trong lòng thì nảy sinh dự cảm chẳng lành.
... Không phải chứ?
Thực tế là, nhà họ Vương vừa đi, mấy người này đã cố gắng hết sức giảm cảm giác tồn tại của mình xuống, lặng lẽ dịch bước tính đi vào trong góc khuất.
Ai ngờ mấy cô nàng đã hạ mình vậy rồi mà vẫn bị Úc Khả Khả vừa khéo túm được.
Có lẽ là cảm thấy xấu hổ, cũng có thể là kiêng dè chuyện trước đó của cô.
Cô gái đứng trước nhất đang mặc bộ váy dạ tiệc ngắn màu đen, miễn cưỡng giữ vững tinh thần, cười với Úc Khả Khả: "Cô Úc mệt rồi nhỉ, hay là đến chỗ chúng tôi ngồi chút?"
Mấy cô gái vây quanh cô ta, tuy vẻ mặt càng thêm cứng ngắc nhưng liếc nhau lại không có ai dám mở miệng từ chối.
Chỉ có thể miễn cưỡng nhếch miệng, tỏ vẻ thân thiết với Úc Khả Khả, chứng minh cho cô thấy bọn họ hoàn toàn khác với cô Vương.
Mà nghe được lời mời của mấy cô nàng, đương nhiên là Úc Khả Khả vui vẻ đồng ý.
Cô thản nhiên đi qua đám mấy cô gái túm tụm lại tới sô pha trong góc đằng trước.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận