Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi
Chương 208
Bên ngoài sẽ nói gì? Trì Lâm Lãng đều có thể tưởng tượng được.
Chẳng qua là thần bếp lại bái một thí sinh làm sư phụ, anh ta có phải bị điên rồi không, những lời như vậy.
Và một khi bái Giang Mãn Y làm sư phụ, cũng có nghĩa là anh ta thừa nhận tài nấu nướng của mình không bằng một thí sinh.
Các giám khảo khác tham gia cuộc thi vua Đầu bếp biết nội tình nhưng trong mắt người khác, đó là Trì Lâm Lãng có lẽ thật sự bị điên rồi.
Hoặc tài nấu nướng của anh ta cũng chỉ đến thế mà thôi.
“Tôi đều biết.” Trì Lâm Lãng hít sâu một hơi: “So với danh hiệu thần bếp, tôi càng muốn hoàn thành tấm lòng ban đầu của mình hơn.”
Và Như Tòng, người đi cùng anh ta cũng mở lời; “Tôi cũng muốn trở thành một đầu bếp giỏi hơn, nghiên cứu ra những món ăn ngon hơn, tôi muốn bái cô làm sư phụ!”
Giang Mãn Y thấy họ thật sự đã suy nghĩ kỹ, liền gật đầu đồng ý.
Lần này chỉ có hai vị giám khảo này đến, các vị giám khảo khác cuối cùng sau nhiều cân nhắc vẫn chọn bỏ cuộc.
Dù sao họ cũng đều là những nhân vật có danh tiếng, chọn bái một thí sinh vô danh làm sư phụ, quả thật rất khó xử.
Huống hồ đa số họ cũng đều có trách nhiệm và sư phụ của riêng mình, không thể phản bội sư môn.
Như Tòng và Trì Lâm Lãng có thể nói là hai người duy nhất không có quá nhiều vướng bận.
Giang Mãn Y và họ trao đổi số điện thoại cho nhau, sau đó mới tính rời đi.
Cô cũng đã ở đây mấy ngày rồi, qua một thời gian nữa còn phải lo chuyện khai giảng của bang phái.
Hoắc Tiểu Sương và Hoắc Tinh Vũ hai người họ sau khi xem xong cuộc thi vua dầu bếp cũng chọn về nhà, dù sao nhà cũng không thể bỏ mặc mãi được.
Còn về lời cảm ơn, bà đã và đang nghĩ cách giới thiệu khách hàng cho đại sư rồi.
Hàng Nhược cũng chọn rời đi, cô ấy định ở thành phố Giang Triều chơi vài ngày, chờ mấy ngày nữa khai giảng cũng có chút hiểu biết về thành phố Giang Triều.
Gia đình Raphael thì không muốn đi, mãi đến khi Cork nói đừng nên cứ đi theo cô giáo mãi, kẻo cô giáo không vui, Helena mới quyết định đến lúc đó sẽ lén lút đi theo.
Giang Mãn Y đương nhiên cũng biết ý nghĩ của bà nhưng đối với cô thì điều đó không quan trọng.
Cô muốn cắt đuôi một người thì quá dễ dàng.
Chờ mọi người tản đi hết, Trương Vĩnh Xuân mới cười đi tới: “Cô đến chuyến này, bếp trưởng chỗ tôi lại mất rồi.”
Ông vốn định mời cả top 10 về làm bếp trưởng cho nhà mình nhưng không ngờ Giang Mãn Y lại chen ngang.
“Cô thật sự không định làm đầu bếp riêng của ta sao?” Trương Vĩnh Xuân vẫn không bỏ cuộc.
Giang Mãn Y cười nói: “Tôi vẫn muốn có một nhà hàng thuộc về riêng mình hơn.”
Trương Vĩnh Xuân nghe vậy cúi đầu mỉm cười: “Vậy bây giờ đi xem nhà hàng của cô nào.”
Hai người đi ra ngoài, Trương Vĩnh Xuân trong lòng nghĩ đến mười nhà hàng mà mình đã chọn ra, không biết cô sẽ ưng ý cái nào.
Tuy nhiên, dù là nhà nào thì đến lúc đó ông cũng có thể đến ăn vài bữa.
Cũng không cần lo lắng không tìm được Giang Mãn Y nữa.
Tài xế của Trương Vĩnh Xuân đã đỗ xe sẵn nhưng đúng lúc ông chuẩn bị lên xe, ông lại thấy một bà lão tóc bạc phơ, ăn mặc trông rất sạch sẽ đang nhìn ông từ đằng xa.
Không biết tại sao, Trương Vĩnh Xuân cảm thấy người này trông hơi quen mắt.
Bà mặc một chiếc áo khoác hoa văn, khuôn mặt đầy nếp nhăn, thân hình hơi khom lưng, đôi mắt cũng hơi vẩn đục.
Chỉ là đôi mắt đó lại khiến Trương Vĩnh Xuân như nhìn thấy Tư Vũ ngày xưa.
Mấy ngày nay ông mỗi đêm đều mơ thấy Tư Vũ, mơ thấy người phụ nữ mà ông đã đặt trong lòng cả đời.
Ông không kìm được lẩm bẩm, “Tư Vũ…”
Không ngờ bà lão nghe thấy cái tên ông lẩm bẩm trong miệng thì quay người muốn đi.
Giang Mãn Y bên cạnh cười nói: “Tư Vũ muốn đi rồi, ông còn không đi đuổi theo sao?”
Trương Vĩnh Xuân lúc này mới vội vàng cất bước: “Tư Vũ!”
Khuôn mặt Tư Vũ trong ký ức ông cũng trùng khớp với khuôn mặt của bà lão này ngay tại khoảnh khắc đó.
Trương Vĩnh Xuân thở gấp, vội vàng chạy đuổi theo bà lão, ông sợ lần này mình không đuổi theo nữa thì sẽ không gặp được Tư Vũ lần nào nữa.
Bà lão đi nhanh đến mấy cũng không nhanh bằng Trương Vĩnh Xuân chạy.
Ông chạy đến trước mặt bà lão, nghiêm túc nhìn khuôn mặt bà, bà đã có tàn nhang trên mặt, dung nhan cũng không còn như xưa nhưng Trương Vĩnh Xuân vẫn biết, đây chính là Tư Vũ.
“Tư Vũ.”
Tư Vũ dùng tay che mặt, bàn tay bà đầy vết chai sạn: “Tôi không phải Tư Vũ, ông nhận lầm người rồi.”
Giọng bà nói hơi run rẩy nhưng Trương Vĩnh Xuân lại cười lên: “Bà không phải Tư Vũ, vậy sao bà lại khóc.”
Ông đưa tay gỡ tay Tư Vũ xuống, chỉ thấy nước mắt của Tư Vũ đã rưng rưng trong khóe mắt.
Tư Vũ nước mắt lưng tròng ngẩng đầu, lại thấy trên mặt Trương Vĩnh Xuân sớm đã đầy nước mắt.
“Đừng…” Trương Vĩnh Xuân khó khăn phát âm: “Đừng đi nữa, được không?”
Tư Vũ nhắm mắt ch** n**c mắt: “Tôi già rồi, không còn là cô gái nhỏ ngày xưa nữa.”
“Cũng… Không xứng với ông nữa.”
Trương Vĩnh Xuân từ trong túi lấy ra một chiếc khăn tay đưa cho Tư Vũ lau nước mắt, giống hệt như ngày xưa.
Hai người cứ như thể quay về quãng thời gian niên thiếu năm xưa.
"Em già rồi, anh cũng già rồi." Trương Vĩnh Xuân dịu dàng nói: "Vừa rồi chạy có mấy bước mà tim anh đập loạn xạ cả lên."
Tư Vũ nghe vậy vội ngẩng đầu: "Anh không sao chứ? Có cần đi bệnh viện kiểm tra không?"
Trương Vĩnh Xuân thấy Tư Vũ xót xa cho mình, ông cười đến nỗi những nếp nhăn trên mặt cũng cong theo.
"Không sao đâu, chỉ cần em không đi thì anh sẽ không sao cả."
Tư Vũ dở khóc dở cười: "Giờ anh sao lại thành ra thế này rồi, nói chuyện cứ dẻo mồm dẻo miệng thế."
Người yêu mà bà từng hằng mong nhớ bấy lâu nay đã già đi trước mắt nhưng Trương Vĩnh Xuân vẫn chỉ chăm chú nhìn bà như thể Tư Vũ vẫn là Tư Vũ của ngày xưa.
Ông không nhịn được lại bật cười, cười rồi mới nói: "Anh cứ nghĩ cả đời này em cũng sẽ không quay về nữa."
Đúng vậy, thành phố Giang Triều chính là nơi họ từng sống cùng nhau, sau này Tư Vũ được bố đưa đi khỏi đây.
Anan
Trương Vĩnh Xuân ở lại đây đợi bà, đợi đến khi tóc bạc trắng, đợi đến khi răng cũng sắp rụng.
