"Em..." Tư Vũ không kìm được lại rơi lệ.

 

"Em không có mặt mũi nào để về gặp anh. Năm xưa em theo bố rời khỏi đây nhưng không ngờ bố em vì tiền lại gả em cho một... Một..."

 

Giang Mãn Y đứng bên cạnh lắng nghe, thì ra Tư Vũ không hề muốn thất hứa, chỉ là chuyện xảy ra năm đó khiến bà thật sự không còn mặt mũi nào để quay về gặp Trương Vĩnh Xuân.

 

Năm đó họ mới chớm yêu, Tư Vũ lại theo bố đi về phương Bắc. Bố bà nóng tính, Tư Vũ khi ấy còn là một thiếu nữ non nớt, đành phải nghe lời bố.

 

Nhưng Tư Vũ vẫn thầm nghĩ Trương Vĩnh Xuân vẫn luôn đợi bà nên bà cũng nghĩ, đợi đến khi tới đó, bà trưởng thành rồi, bà sẽ cầu xin bố gả bà cho Trương Vĩnh Xuân.

 

Tuy nhiên, bà không ngờ bố bà lại mất nhân tính đến vậy, vì chút tiền mà lại gả Tư Vũ, lúc ấy mới mười sáu tuổi, cho một lão già khốn kiếp.

 

Lão già đó có chút thế lực, Tư Vũ muốn trốn thoát nhưng lại bị bắt về.

 

Bà muốn phản kháng nhưng hoàn toàn không thể thoát được.

 

Bố của Tư Vũ cầm số tiền đó rồi bỏ đi, chỉ còn lại một mình Tư Vũ ở lại nơi đó.

 

Lão già đó vì tuổi cao không còn khả năng làm chuyện đó nên đã nghĩ đủ mọi cách để hành hạ Tư Vũ.

 

Tư Vũ tuy là vợ nhưng các con riêng của lão ta, đứa nào đứa nấy đều lớn tuổi hơn bà và cũng chẳng coi bà ra gì.

 

Ở đó, cuộc sống của bà còn không bằng một con chó.

 

Tư Vũ đã vô số lần muốn tự t.ử nhưng lại nhớ đến Vĩnh Xuân vẫn luôn chờ đợi bà.

 

Bà cứ thế cố gắng sống thêm mười năm, cho đến khi lão già c.h.ế.t đi, các con riêng vì tranh giành tài sản mà đuổi bà ra khỏi nhà.

 

Tư Vũ cũng thực sự giành được tự do.

 

Lúc đó bà chỉ nghĩ đến việc quay về, tìm Vĩnh Xuân nhưng trên đường bà vô tình nhìn thấy khuôn mặt mình trong một tấm gương vỡ.

 

Khuôn mặt bà vô hồn, gầy gò, rõ ràng trước kia còn rạng rỡ đến thế, giờ đây lại như già đi mấy chục tuổi.

 

Tư Vũ lúc này mới nhận ra thì ra thời gian đã trôi qua lâu đến vậy, vậy Vĩnh Xuân có lẽ nào đã lấy người khác rồi, sớm đã quên bà rồi sao.

 

Những năm tháng hao mòn đã khiến Tư Vũ mất đi tự tin, bà hoàn toàn không dám quay lại nhìn Vĩnh Xuân một lần nữa.

 

Bà sợ mình sẽ nhìn thấy Trương Vĩnh Xuân ở bên người phụ nữ khác, đã có gia đình và có con cái.

 

Sợ Trương Vĩnh Xuân đã sớm quên bà, cũng sợ bộ dạng này của bà xuất hiện trước mặt ông, càng sợ làm phiền cuộc sống hiện tại của Trương Vĩnh Xuân.

 

Khiến cả hai đều lúng túng.

 

Thế là Tư Vũ tìm một nơi, sống một mình, sau này lại kiếm tiền mở một cửa hàng.

 

Tuy kiếm được không nhiều tiền nhưng cũng đủ cho bà sống qua ngày.

 

Bao nhiêu năm qua, bà chưa từng nghe tin tức gì về Trương Vĩnh Xuân, mãi cho đến vài năm trước, bà mới nhìn thấy tên Trương Vĩnh Xuân trên báo.

 

Doanh nhân nổi tiếng thành phố Giang Triều, Trương Vĩnh Xuân.

 

Anan

Trương Vĩnh Xuân trên báo tuy đã già nhưng khí chất phi phàm, Tư Vũ cũng từ trong tin tức biết được Trương Vĩnh Xuân bây giờ có thể nói là danh lợi song toàn.

 

Bà nhìn rồi nước mắt cứ thế chảy dài nhưng vẫn không dám đến tìm Trương Vĩnh Xuân.

 

Ông đã giàu có như vậy, tự nhiên cũng đã cưới vợ sinh con rồi nhỉ.

 

Biết đâu đã sớm quên bà rồi.

 

Tư Vũ ôm suy nghĩ đó, mãi không dám nhúc nhích thêm một bước, chỉ sợ ông thật sự đã quên bà.


 

Mãi cho đến hôm kia, bà nhìn thấy Trương Vĩnh Xuân trong buổi livestream ăn một miếng cơm rồi bật khóc, không hiểu sao, Tư Vũ lại nảy sinh ý muốn gặp ông một lần.

 

Bà nghĩ chỉ cần đến nhìn một cái, dù chỉ một cái thôi.

 

Nhìn xong bà sẽ đi, dù sao Trương Vĩnh Xuân chắc cũng đã quên bà rồi.

 

Thế là Tư Vũ hôm nay vội vã đến đây, bà chải mái tóc bạc của mình thật gọn gàng rồi mặc bộ quần áo đẹp nhất.

 

Đến cửa nhà hàng này, không ngờ Trương Vĩnh Xuân lại nhận ra bà ngay lập tức.

 

Tư Vũ cũng không biết phải làm sao, bà chỉ có thể chạy, bà không muốn Trương Vĩnh Xuân nhìn thấy bộ dạng hiện tại của mình.

 

"Em già rồi phải không." Tư Vũ lẳng lặng lùi lại một bước, trên mặt nở một nụ cười.

 

"Anh thì vẫn như xưa, chỉ là thêm chút nếp nhăn thôi."

 

Trương Vĩnh Xuân lắc đầu: "Anh cũng già rồi, chúng ta đều già rồi."

 

Tư Vũ thở dài: "Nếu như năm đó em không đi thì tốt quá."

 

Bà nói đến đây, trên mặt nở một nụ cười nhạt: "Người cũ gặp lại, cũng xem như đã hoàn thành tâm nguyện của em rồi."

 

"Anh cũng nên đi làm việc của mình đi, nhớ thay em hỏi thăm vợ anh một tiếng."

 

Trương Vĩnh Xuân nghe câu đầu tiên thì nụ cười trên mặt biến mất nhưng khi nghe đến câu cuối cùng thì vội vã nói: "Anh không có vợ."

 

"Anh chưa từng lấy vợ."

 

Tư Vũ nghe vậy đột ngột ngẩng đầu rồi nghe Trương Vĩnh Xuân tiếp tục nói: “Anh vẫn luôn đợi em, Tư Vũ."

 

Nghe ông nói ra câu này, nước mắt trên mặt Tư Vũ không ngừng tuôn rơi.

 

"Thì ra chỉ có mình em..."

 

"Chỉ có mình em đã thất hứa."

 

Cô gái trong ký ức nói với chàng trai: "Em sẽ quay về."

 

Chàng trai trả lời: "Anh đợi em, anh sẽ luôn ở đây đợi em!"

 

Cô gái cười rồi nói mình sẽ quay về thật nhanh.

 

Không ngờ một cuộc đợi chờ kéo dài đến khi tóc bạc trắng, một cuộc đợi chờ kéo dài đến khi nửa đời người đã chôn vùi trong đất.

 

"Đừng khóc nữa." Trương Vĩnh Xuân vừa khóc vừa lau nước mắt cho Tư Vũ: "Là anh cam tâm tình nguyện đợi em."

 

"Dù có phải đợi thêm một kiếp nữa thì anh cũng nguyện ý."

 

Tư Vũ khóc đến mức suýt nghẹt thở, Trương Vĩnh Xuân chỉ đành ôm bà vào lòng nhẹ giọng an ủi.

 

Giang Mãn Y đứng bên cạnh nhìn, cảm thấy trong lòng cũng vô cùng xúc động, cô không nhịn được lên tiếng: "Tôi có một món ăn."

 

"Có thể giúp hai người hồi phục một ngày thanh xuân, hai người có muốn thử không?"

 

Trương Vĩnh Xuân ngẩn người: "Thật sự có món ăn nào có thể giúp người ta hồi phục thanh xuân sao?"

 

Ông cúi đầu nhìn Tư Vũ, Tư Vũ lại nhìn Giang Mãn Y, giọng nói vô cùng dịu dàng: "Tôi biết cô, món ăn cô làm rất thần kỳ, nếu thật sự có thể hồi phục một ngày thanh xuân thì tôi c.h.ế.t cũng không hối tiếc."

 

Đương nhiên, phần lớn là bà muốn trở về quãng thời gian xưa, khi bà còn trẻ tuổi.

Quảng cáo
Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi - Chương 209 | Đọc truyện chữ