Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi
Chương 207
“Hạng nhì, thí sinh số 8 Đỗ Diệc Vân!”
“Hạng nhất!” Người dẫn chương trình cười nói: “Thí sinh số 156 Giang Mãn Y!”
“Xin chúc mừng, bây giờ mời các vị giám khảo lên trao giải cho các thí sinh!”
Giang Mãn Y và các thí sinh khác đứng theo thứ hạng, cô đứng ở vị trí chính giữa, hai bên là Quản Ngọc và Đỗ Diệc Vân.
Trương Lão và các vị giám khảo cầm giải thưởng lần lượt bước lên sân khấu, top 10 có giải thưởng một vạn tệ, top 5 có giải thưởng mười vạn tệ.
Nói cách khác, Giang Mãn Y chuyến này có thể nhận được mười một vạn tệ cộng thêm một nhà hàng.
Đúng vậy, bây giờ mọi người đều mặc định cô sẽ chọn nhà hàng.
Dù sao thần bếp cũng muốn bái cô làm sư phụ rồi, cô hà cớ gì phải bái thần bếp làm sư phụ.
Quả nhiên khi Trương Vĩnh Xuân trao giải cho cô, đã hỏi cô: “Cô đã chọn xong giải thưởng chưa?”
Giang Mãn Y không chút do dự: “Tôi muốn nhà hàng.”
Trương Vĩnh Xuân gật đầu, sau đó cười nói: “Tôi đã chuẩn bị mười nhà hàng ở đây, chờ kết thúc tôi sẽ dẫn cô đi lựa chọn.”
Sau khi trao giải xong, đương nhiên là chụp ảnh tập thể, buổi chụp ảnh kết thúc cũng là lúc cuộc thi vua đầu bếp kết thúc.
Hoắc Tiểu Sương và mọi người lập tức cười tươi đến chúc mừng cô: “Đại sư quả nhiên là đại sư, ngay cả tài nấu nướng cũng giỏi đến vậy!”
“Thần bếp cũng phải bái cô làm sư phụ rồi, lợi hại quá!”
Giang Mãn Y mỉm cười, cô còn chưa kịp nói gì thì thấy một nhóm thí sinh đi tới.
Người dẫn đầu đương nhiên là Đỗ Diệc Vân và Quản Ngọc, Quản Ngọc cúi gập người thật sâu: “Chúng tôi lần này thua tâm phục khẩu phục.”
“Chỉ là chúng tôi có một thỉnh cầu không phải phép, đó là chúng tôi cũng muốn bái cô làm sư phụ!”
“Học hỏi tài nấu nướng từ cô!”
Đỗ Diệc Vân nghiêm túc nói: “Tôi đã từ bỏ cơ hội làm bếp trưởng ở nhà hàng này, chỉ muốn cầu xin cô nhận tôi làm đồ đệ!”
Các thí sinh khác cũng nhao nhao gật đầu: “Cầu xin cô nhận chúng tôi!”
Giang Mãn Y nhìn đám đầu bếp này, đang định mở miệng thì thấy trên bảng điều khiển hiện ra một nhiệm vụ.
[Chúc mừng người chơi đã giành chức vô địch trong cuộc thi vua đầu bếp! Khiến một đám thí sinh và giám khảo phải tâm phục khẩu phục! Hiện đang thưởng cho người chơi danh hiệu – Sư phụ của thần bếp.]
[Sư phụ của thần bếp: Ngay cả thần bếp cũng muốn bái bạn làm sư phụ, đeo danh hiệu này có thể nhận được sự kính trọng của các đầu bếp.]
[Nhiệm vụ sư đồ: Phát hiện mọi người có ý muốn mạnh mẽ bái bạn làm sư phụ, hãy nhận họ làm đồ đệ (Chưa hoàn thành).]
“Các người thật sự muốn bái tôi làm sư phụ sao?” Giang Mãn Y nghiêm túc nói: “Một ngày làm thầy, cả đời làm cha, các người phải suy nghĩ kỹ.”
“Hơn nữa, nếu bái tôi làm sư phụ thì điều đó có nghĩa là sau này các bạn phải nghe theo sự sắp xếp của tôi.”
Các thí sinh nghiêm túc gật đầu: “Chúng tôi nghĩ kỹ rồi, chúng tôi muốn bái cô làm sư phụ, học hỏi tài nấu nướng!”
Quản Ngọc cũng vô cùng nghiêm túc, tuy cô ấy là truyền nhân duy nhất của món ăn gia truyền Quản Gia Thái nhưng bố cô từng nói với cô rằng tài nấu nướng học không có giới hạn.
Cô ấy chưa bao giờ bị giam hãm trong vai trò người kế thừa Quản Gia Thái mà là muốn trở thành một đầu bếp giỏi thực sự, học hỏi thêm nhiều món ăn, phát huy nguyên liệu đến đỉnh cao.
Mấy ngày nay họ vẫn luôn học hỏi ở nhà bếp cách dung hòa cảm xúc và nguyên liệu nhưng đều thất bại.
Vì vậy cô ấy phải bái sư!
Đỗ Diệc Vân cũng vậy, anh ta đến đây vốn là để bái thần bếp làm sư phụ, tinh tiến tài nấu nướng.
Bây giờ có một đầu bếp mà anh ta càng tôn sùng hơn, vậy thì anh ta tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.
Các thí sinh khác cũng vậy, tuy họ có thể trở thành bếp trưởng trong nhà hàng của Trương Lão rồi từ nay về sau cơm áo không lo nhưng với tư cách là một đầu bếp, điều họ muốn hơn nữa là đi hết con đường ẩm thực.
Chứ không phải bỏ cuộc giữa chừng, từ nay về sau chỉ là một bếp trưởng của nhà hàng.
Họ vẫn muốn làm tốt hơn, học hỏi thêm nhiều món ăn.
Giang Mãn Y nhướng mày: “Được thôi, tôi nhận các bạn rồi nhưng việc bái sư vẫn theo quy tắc của các bạn, chờ tôi bận xong, các bạn hãy đến tìm tôi.”
Cô và nhóm thí sinh này trao đổi số điện thoại với nhau.
Nói thật, dù bảng điều khiển không đưa ra nhiệm vụ này thì cô cũng có ý muốn nhận họ làm đồ đệ.
Anan
Dù sao họ có thể lọt vào top 10 thì tài nấu nướng cũng là rất giỏi, cô không bằng dạy họ, sau đó sẽ có món ăn ngon ăn không hết!
Hơn nữa, các thành viên bang phái của cô… Học sinh, sau này tu tiên trước khi Trúc Cơ đều phải ăn cơm đó.
Không thể lại tìm một cô chú cấp dưỡng canteen được, Giang Mãn Y không muốn cho người khác vào bang phái của mình.
Nhưng nếu họ đã là đồ đệ của cô, vậy thì có thể ăn chùa rồi!
“Sư phụ!” Đỗ Diệc Vân nghiêm túc gọi, các thí sinh khác cũng hô theo.
Tuy chưa chính thức bái sư nhưng cứ định danh trước đã.
Cô Helena đứng bên cạnh nghe bản dịch của Cork mà gần như phát điên, bà vội vàng tiến lên nhìn Giang Mãn Y: “Cô giáo.”
“Vậy còn tôi thì sao?”
Giang Mãn Y nhìn bà: “Nếu hữu duyên gặp lại lần sau, tôi sẽ nhận cô làm đồ đệ.”
Helena hơi thất vọng nhưng trong lòng cũng không hề từ bỏ.
Cùng lúc đó, thần bếp Trì Lâm Lãng và một vị giám khảo khác cũng nhanh chóng chạy tới.
Anh ta sắp phát điên rồi. Giang Mãn Y đã nhận nhóm thí sinh này làm đồ đệ, còn anh ta thì sao chứ.
Không biết cô có muốn nhận anh ta làm đồ đệ không.
“Cầu xin cô nhận tôi làm đồ đệ!” Trì Lâm Lãng đến trước mặt Giang Mãn Y: “Tài nấu nướng của cô trên tôi, lẽ ra tôi không nên chấm điểm cho cô nhưng vì để cuộc thi vua đầu bếp có thể kết thúc viên mãn nên đành phải làm vậy.”
“Tôi vẫn muốn nói rằng tôi muốn đi theo cô chuyên tâm học hỏi tài nấu nướng, cầu xin cô dạy tôi!”
Giang Mãn Y suy nghĩ một lát rồi lại nghiêm túc hỏi lại: “Anh bây giờ là thần bếp, nếu bái tôi làm sư phụ thì anh nên rõ bên ngoài sẽ nói gì chứ?”
“Hơn nữa anh đã rất lợi hại rồi, không cần thiết phải tự làm mất uy tín.”
