Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi
Chương 206
[Cơm chiên trứng vàng: Đây là một món ăn được chế biến với năm phần hồi ức, ba phần sơ tâm, hai phần nghiêm túc. (Món ăn này có thể khiến người thưởng thức nhớ lại sơ tâm ban đầu khi học nấu ăn).]
Có thể nói món ăn này được làm ra đặc biệt dành riêng cho các giám khảo.
Bởi vì hầu hết họ đều là đầu bếp trừ Trương Vĩnh Xuân.
Nhưng thực ra Giang Mãn Y làm món này cũng không hoàn toàn là để các giám khảo cho điểm cao.
Cô cũng đã thực sự suy nghĩ kỹ lưỡng, cuối cùng mới quyết định làm món này bởi vì đây là món đầu tiên mẹ cô dạy cô làm.
“Trước tiên đập trứng ra, trộn đều lòng đỏ với cơm, cho dầu vào...”
Giang Mãn Y khi còn nhỏ vì bố mẹ bận rộn công việc nên phải tự học nấu ăn, đây là lần đầu tiên cô học.
Khi đó cô bảy tuổi.
Sơ tâm... Nói thật, Giang Mãn Y đối với việc nấu ăn không có quá nhiều sơ tâm.
Anan
Sơ tâm duy nhất của cô có lẽ là để bản thân lúc đó không bị đói.
Chỉ là sơ tâm mỗi người khác nhau, phản ứng của các giám khảo phía dưới cũng khác nhau.
[Sao lại đờ người ra nữa rồi!]
[Có một giám khảo khóc rồi.]
[Ghi lại nhé, người đầu tiên khóc. Để xem tiếp theo sẽ là vị giám khảo nào khóc đây.]
[Tôi thật sự rất tò mò, món ăn của tuyển thủ số 156 rốt cuộc có ma lực gì mà lần nào giám khảo ăn vào cũng vừa khóc vừa cười vậy.]
[Tôi thấy có một giám khảo hình như đang ngẩn người.]
[Trương lão ngẩn ra một chút, sau đó... Ăn rất vui vẻ?]
[Đã xảy ra chuyện gì vậy, có giám khảo nào giải thích dùm đi!]
Trương Vĩnh Xuân thấy các giám khảo khác có người vẫn còn đang ngẩn ngơ thì vừa ăn vừa chờ đợi.
Món ăn này khi vừa vào miệng cũng khiến ông nhớ lại một kỷ niệm xưa, là lúc ông còn nhỏ lần đầu tiên vào bếp. Khi đó, mẹ ông dạy ông nấu ăn, là để sau này ông có thể theo bà làm một đầu bếp.
Mẹ ông là một đầu bếp xuất sắc nhưng đáng tiếc Trương Vĩnh Xuân lại hoàn toàn không có chút năng khiếu nào về nấu nướng, ngược lại lại rất có tài kinh doanh.
Lần đầu tiên vào bếp, ông làm cho nhà bếp loạn hết cả lên. Mẹ ông suýt nữa thì cầm muỗng gõ vào đầu ông mà đuổi ra khỏi bếp rồi.
Trương Vĩnh Xuân nghĩ đến đây, trên mặt lộ ra ý cười. Sau này mẹ ông thấy ông thực sự không có tài năng, cũng chỉ đành từ bỏ ý định đó.
Và ông, tuy không có năng khiếu nấu nướng nhưng đối với việc ăn uống thì lại như một thiên tài.
Có những người khi ăn không thể phân biệt chính xác món ăn ngon dở thế nào nhưng ông thì có thể.
Một miếng thức ăn vừa vào miệng, ông đã có thể phân biệt được trình độ nấu ăn của đầu bếp này ra sao, trong đó có những nguyên liệu và gia vị gì.
Vị mặn hay nhạt, độ mặn nhạt ở đây là loại rất tinh tế.
Lửa ra sao, nguyên liệu có tươi mới không,...
Có thể nói ông là một người sành ăn bẩm sinh.
Đây cũng là lý do ông mở nhà hàng. Một là vì mẹ ông là một đầu bếp, hai là ông thực sự có năng khiếu về phương diện này.
Ông còn nhớ sau này ông trò chuyện với mẹ mình, nói rằng ông thực sự không có năng khiếu làm đầu bếp nên chỉ có thể làm ông chủ của đầu bếp thôi.
Trương Vĩnh Xuân khóe miệng vẫn vương nụ cười, ăn hết đĩa cơm chiên trứng này.
Các giám khảo khác cũng như vừa tỉnh mộng, món ăn này mang lại cho họ sự chấn động cực kỳ lớn.
Dù sao đây cũng là sơ tâm nấu ăn.
Đối với họ, trên con đường ẩm thực càng đi xa thì càng ít người có thể nhớ được sơ tâm.
Họ đã là những người thành công vang dội, có người đã quên mất mình từng vì điều gì mà bước đi trên con đường này.
Nếu là những tuyển thủ vẫn còn đứng trên sân khấu, sơ tâm của họ có lẽ còn rõ ràng hơn nhiều.
Giống như Quản Ngọc là vì muốn gánh vác món Quản Gia Thái, không để Quản Gia Thái biến mất khỏi thế gian này, cũng là vì muốn kế thừa y bát của bố mình.
Mọi người chỉ thấy Trương Vĩnh Xuân cầm micro lên, ông cười nói: “Món ăn của cô vẫn tốt như mọi khi. Hạt cơm tơi xốp, trứng cũng được trộn rất đều, mùi thơm của trứng và cơm hòa quyện vào nhau nhưng lại không hề có mùi tanh của trứng.”
“Đối với món ăn này, tôi không có gì để nhận xét thêm. Tôi chỉ có thể nói rằng nếu cô muốn đến nhà hàng của tôi thì hoan nghênh cô!”
Ông nhìn Giang Mãn Y với ánh mắt đầy tán thưởng. Nếu có thể chiêu mộ cô về nhà hàng của mình thì tốt quá.
Nhưng phần lớn là không thể.
Trương Vĩnh Xuân nói vậy vẫn ôm một tia hy vọng. Ông đưa micro cho Trì Lâm Lãng.
Trì Lâm Lãng sau khi nhận micro lại im lặng vài giây rồi mới chậm rãi mở lời: “Món cơm chiên trứng này khiến tôi nhớ về những ngày đầu học nấu ăn.”
“Cũng khiến tôi nhớ về sơ tâm nấu ăn của mình…”
“Là phát huy tinh hoa ẩm thực Hoa Hạ, nghiên cứu ra nhiều món ăn hơn nữa để chúng lưu truyền mãi mãi!”
“Vì vậy.” Trì Lâm Lãng đột nhiên đứng dậy, cúi người một cái.
“Tôi muốn bái cô làm sư phụ, có được không?”
Giang Mãn Y: ?
Phòng livestream: !
[Vãi chưởng vãi chưởng vãi chưởng, đã xảy ra chuyện gì vậy?!]
[Thần bếp nói muốn bái tuyển thủ làm sư phụ!]
[??????]
[Có phải ăn nhầm t.h.u.ố.c không vậy, anh ta là thần bếp đó!]
Phòng livestream trở nên ồn ào náo loạn, máy quay cũng nhân lúc này chĩa thẳng vào mặt Giang Mãn Y.
Giang Mãn Y: ...
Cô chưa kịp nói gì, Trương Vĩnh Xuân đã lên tiếng: “Vẫn nên để cuộc thi kết thúc đã.”
Trì Lâm Lãng suy nghĩ một lát rồi ngồi xuống, sau đó lẳng lặng chấm điểm.
Các vị giám khảo khác tuy ngạc nhiên nhưng nghĩ lại, nếu họ cũng có thể làm ra món ăn gợi nhớ về quá khứ thì chẳng phải có thể nâng cao trình độ hơn sao?
Trừ một số ít giám khảo không muốn mất mặt, đa số đều nảy sinh ý muốn bái sư.
Bởi lẽ những món ăn họ vừa nếm khiến họ nhớ về tấm lòng ban đầu của mình.
Tấm lòng ban đầu của hầu hết các đầu bếp đa phần đều là muốn trở thành một đầu bếp giỏi.
Rất nhanh sau đó, họ cũng đã chấm điểm xong.
Người dẫn chương trình bước lên sân khấu, “Bây giờ tôi xin công bố thứ hạng của vòng chung kết cuộc thi vua đầu bếp, hạng năm là thí sinh số 110 Lâm Nghi Nhiên!”
“Hạng tư, thí sinh số 32 Trì Nghi!”
“Hạng ba, thí sinh số 64 Quản Ngọc!”
