Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi
Chương 205
[Nếu là diễn thì diễn xuất của họ có thể "đè bẹp" mấy tiểu thịt tươi trong giới giải trí rồi. Diễn viên chuyên nghiệp thế này khó mà tìm được, lại còn có cả diễn viên nước ngoài nữa chứ, cười c.h.ế.t mất.]
[Nghĩ kiểu gì vậy? Cậu nghĩ Phó hội trưởng Hiệp hội Ẩm thực, Thần bếp và nhiều giám khảo tài ba khác lại đi diễn kịch à? Tự đập đổ chén cơm của ai chứ.]
[Đúng đó, với cả trong hậu trường không phải còn có video các tuyển thủ khác đi ăn món của tuyển thủ 156 sao, họ cũng là diễn viên à?]
[Nhanh bắt đầu đi, đừng cãi nhau nữa. Tôi chỉ muốn xem trực tiếp thôi.]
[Mà nói đi cũng phải nói lại, hạng nhất chắc chắn là tuyển thủ 156 rồi. Mọi người nói xem cô ấy muốn làm đồ đệ của Thần bếp hay muốn có một nhà hàng?]
[Chắc chắn là nhà hàng rồi, nhà hàng đáng giá như vậy mà.]
[Làm đồ đệ Thần bếp đi. Dù sao nếu có thể làm đệ t.ử của Thần bếp thì sau này giá trị bản thân cũng không thể đo lường được.]
[Theo tôi thì phải lấy hết!]
[Tầng trên tỉnh lại đi, đây là hai chọn một mà.]
[Ê ê ê, bắt đầu rồi!]
“Chào mừng quý vị đến với vòng chung kết đại chiến vua đầu bếp.” Người dẫn chương trình cầm micro nói: “Hiện tại đang đứng trên sân khấu là mười tuyển thủ cuối cùng đã vượt qua bốn vòng đấu cam go.”
“Vòng này sẽ chọn ra ba người đứng đầu từ mười tuyển thủ này!”
“Vòng chung kết kỳ này không có chủ đề. Các tuyển thủ cần phải làm ra món ăn sở trường nhất của mình trong vòng ba tiếng và để ban giám khảo tại chỗ nếm thử!”
“Chung kết sẽ không áp dụng hình thức khán giả chấm điểm như trước mà chỉ có các giám khảo chuyên nghiệp chấm điểm!”
“Tiếp theo, xin mời các tuyển thủ tranh thủ từng giây từng phút, làm ra món ăn ưng ý nhất!”
Ba tiếng để làm một món ăn, đối với một đầu bếp mà nói thì không khó.
Nhưng đây là vòng chung kết, vậy nên món ăn này sẽ quyết định thắng bại của họ.
Vì vậy, món ăn này nhất định phải được lựa chọn và chế biến một cách cẩn trọng.
Lời người dẫn chương trình vừa dứt, đã có đầu bếp bắt tay vào làm ngay. Đó là Đỗ Diệc Vân, anh ta lấy ra dụng cụ điêu khắc, xem ra là muốn điêu khắc trước.
Quản Ngọc nuốt một ngụm nước bọt, hồi tưởng lại lời dạy của bố mình, nhớ lại món Quản Gia Thái.
Suy nghĩ xem mình nên làm món nào thì phù hợp hơn.
Các tuyển thủ khác có người đã bắt đầu hành động, có người vẫn còn đang suy nghĩ.
Phía dưới sân khấu, Hoắc Tiểu Sương và những người khác xem trận đấu đều không khỏi vã mồ hôi.
“Đại sư sao vẫn chưa động thủ.” Hàng Nhược không nhịn được lên tiếng.
“Cô giáo cố lên! Cô giáo nhất định sẽ làm được!” Helena vô cùng kích động, nắm c.h.ặ.t t.a.y cổ vũ.
Anan
Hôm qua họ cùng nhau đi ăn, cũng coi như là đã thân thiết hơn nhiều. Hơn nữa, mọi người đều là vì Giang Mãn Y mới tụ tập lại một chỗ nên hôm nay họ cũng ngồi cùng nhau.
Giang Mãn Y đứng trên sân khấu nhìn các nguyên liệu, nguyên liệu hôm nay vẫn là tùy ý chọn lựa.
Cô suy nghĩ một lúc rồi quyết định làm một món ăn gia đình.
Thế là khi rất nhiều đầu bếp trên sân khấu đang bận rộn quyết định phô diễn tài nghệ tốt nhất của mình để làm một món ăn thì các giám khảo phía dưới lại thấy Giang Mãn Y vẫn không nhúc nhích.
Mãi cho đến gần cuối giờ, cô mới bắt đầu.
Một quả trứng, một phần cơm trắng.
Giang Mãn Y muốn làm món cơm chiên trứng vàng.
[Vãi chưởng! Tiểu đương gia xuất hiện rồi!]
[Thật sự chỉ làm một đĩa cơm chiên trứng thôi sao? Cái này có thể thắng được người khác không?]
[Phù~ Cuối cùng cũng sắp hết giờ rồi. Tôi vừa đi chơi game rất lâu mới về.]
[Cơm chiên trứng?]
[Oa, món ăn của các tuyển thủ kia đẹp quá trời.]
[Cơm chiên trứng cô ấy làm sẽ không phát sáng chứ?]
[Đầu bếp này trước đây làm ở đâu vậy, sao chưa từng thấy bao giờ.]
[Không biết. Nhưng chúng ta hẳn sẽ sớm biết cô ấy làm bếp ở đâu thôi.]
[Hả? Tại sao?]
[Bởi vì nếu vào top 10 là có thể làm bếp trưởng ở nhà hàng này. Nếu giành hạng nhất thì có thể làm đồ đệ của thần bếp hoặc được chọn một nhà hàng. Nếu cô ấy đạt hạng nhất thì chắc chắn ban tổ chức sẽ thông báo địa chỉ nhà hàng.]
[Nhưng cơm chiên trứng nhìn có vẻ rất khó ăn thua.]
Các giám khảo phía dưới cũng xôn xao bàn tán, mãi cho đến khi người dẫn chương trình cầm micro lên sân khấu tuyên bố hết giờ.
Cuộc thi lần này chỉ có mười tuyển thủ nên các giám khảo đều sẽ nhận xét từng người một.
Đỗ Diệc Vân làm món tôm chiên sốt cay ngọt. Từng viên tôm vàng óng ngập trong nước sốt đậm đà, bên cạnh còn có những tác phẩm điêu khắc trang trí. Cả món ăn chưa kịp nếm thử, chỉ nhìn thôi đã thấy thật đẹp mắt.
Nói là một món ăn nhưng thực tế là mỗi giám khảo đều được đặt một đĩa nhỏ trước mặt.
Trương Lão chỉ ăn một miếng đã tấm tắc khen: “Mềm mượt, giòn ngon.”
Thần bếp Trì Lâm Lãng khẽ gật đầu bổ sung: “Mặn, chua, ngọt, cay, thơm, tươi đủ cả, vị sốt cay ngọt đậm đà.”
Các giám khảo khác lần lượt bổ sung nhận xét.
Cuối cùng là chấm điểm.
Hàng Nhược phía dưới sân khấu nhìn các giám khảo ăn món ăn, chỉ cảm thấy mình đói cồn cào. Biết thế hôm nay cô ấy không đăng ký làm khán giả thì đã không phải chịu đói rồi!
Thật sự rất thơm. Mùi hương của những món ăn này lan tỏa khắp đại sảnh, mấu chốt là họ không thể ăn được.
Mùi thơm ấy càng trở nên đặc biệt quyến rũ.
“Không hổ danh là truyền nhân của Quản Gia Thái. Món ăn này của cô còn vượt trội hơn cả bố mình, đúng là ‘hậu sinh khả úy’...”
“Mùi vị không tệ, chỉ hơi thiếu một chút lửa...”
“Cay nồng...”
“Màu sắc của món cá này phối hợp đặc biệt tốt...”
Họ lần lượt nhận xét, cho đến khi đến lượt món cơm chiên trứng vàng của Giang Mãn Y.
Trương Vĩnh Xuân nhìn đĩa cơm chiên trứng màu sắc tươi sáng này, ngửi mùi hương ấy chỉ thấy thèm ăn. Ông cầm chiếc thìa đã chuẩn bị sẵn rồi xúc một miếng.
Khi ăn vào miệng, ông khẽ sững sờ.
Các giám khảo khác cũng vậy bởi vì vào khoảnh khắc này, họ đồng thời nhớ về món ăn đầu tiên mà mình đã học được.
Cũng nhớ về những lúc sư phụ/gia đình/bạn bè dạy họ làm món ăn đó.
