Những nỗi lo chồng chất nơi Thiên tử, kỳ thực đều là điều mà trên đường về phủ Tư Không, Thuần Vu Hủ cùng Thái Đình phân tích với Tùy Đường. Nàng nghe xong liền vội vã quay lại, rồi lại nghe lời Thiên tử, quả nhiên chẳng khác một chữ.

Trong khoảnh khắc ấy, không biết nên khâm phục mưu sĩ phủ Tư Không thấu triệt nhân tâm, hay là nên châm biếm cả điện Thái Cực cung, một đám anh tài đầy ắp chỉ biết đoán mưu tính kế, lại không có nổi một chút huyết tính dám bước ra gánh vác.

Tùy Đường tuy giận, song cũng chẳng rảnh mà đa cảm, chỉ mở lời: "Thần lần này đi dò hư thực, một chuyến tới lui đều cần ngày tháng. Xin bệ hạ trước hãy chuẩn bị sẵn lương thảo. Khi xác nhận được, thần sẽ lấy huyết thư phái kỵ binh đưa về, lương thảo liền có thể trực tiếp phát ra."

Tùy Đường vốn không biết cưỡi ngựa, lui tới chỉ có thể ngồi xe, tốc độ sao bì kị binh.

"Đợi Điện hạ về, xác thực lời Tư không không phải giả, lão thần tự sẽ gom lương phát ra." Lâm Trì Vương nghe nói đến khả năng động đến nửa phần lương thảo, trong lòng đã đau như cắt. Nay lại nghe Tùy Đường muốn chuẩn bị trước, liền dứt khoát cự tuyệt: "Nhưng nếu là giả thì sao? Điện hạ tưởng mở kho lấy lương giống như mở hòm phấn son của người, dùng không vừa ý thì trả lại được ư? Người chỉ cần đưa tay khép nắp là xong, còn lão thần phải sai người, phải điều xe ngựa, rồi lại chở về. Đâu dễ thế!"

Tùy Đường cắn môi, ngực phập phồng kịch liệt: "Cho dù có giả, lão vương tốn hao chẳng qua chỉ là chút nhân lực, xe ngựa. Nhưng nếu thật, chậm trễ này sẽ vạ lây đến sinh mạng từng người một."

"Cho dù là sinh mạng, thì cũng là người của Lận Tắc, gọi là Đông Cốc quân." Quảng Lăng Vương xưa nay chẳng coi vị trưởng công chúa lớn lên nơi hoang dã này vào đâu, chỉ liếc mắt cười khẩy: "Điện hạ ở đây cùng bọn thần cò kè mặc cả, chẳng bằng khởi hành sớm một chút, còn hơn phí thời gian."

"Hay là, Điện hạ đã gả cho Lận gia, quên cả họ mình, tổ tông cũng chẳng nhận ra rồi." Dự Chương Vương râu tóc bạc phơ, lấy uy của Tông chính, ra dáng trưởng tộc, lời lẽ nghiêm khắc.

Sắc mặt Tùy Đường khi trắng khi xanh, toàn thân run rẩy. Song nàng hiểu rõ mài dao chẳng lỡ việc chặt củi, có nhanh thêm cũng chẳng tiết kiệm được bao nhiêu thời gian. Nhất định phải để nơi này, ngay khi nàng rời kinh, đã khởi sự điều lương, để khi có tin hồi đáp là có thể lập tức vận đi, đó mới là thật sự tiết kiệm thời gian. Bởi vậy nàng cố ép nén cơn lửa giận sắp bùng ra, bỏ qua sự châm chọc của chư vương, chỉ cố giữ lý trí mà đối thoại với hoàng đệ: "Bệ hạ, bất luận là Lận Tắc hay Đông Cốc quân, rốt cuộc đều là thần tử của ngài, là dân của ngài. Lui một bước mà nói, nếu Lận Tắc tử trận, Đông Cốc quân toàn diệt, thì chính là Vệ Thái chiếm hời."

"Nếu hắn chiếm hời—" Tùy Đường đứng trong đại điện, mắt phủ lụa trắng vốn chẳng thấy ai, nhưng lời nàng bỗng dừng, nghiêng đầu, chậm rãi quét qua từ tam vương bên trái, đến phụ tử Hà gia bên phải, cuối cùng ngẩng đầu nhìn về Thiên tử: "Ngày sau, chưa chắc chư vị có thể sống yên ổn hơn hôm nay."

"Điện hạ vô lễ—" Giọng Hà Tuần vang lên.

"Thái úy câm miệng!" Tùy Đường rốt cuộc vẫn không nén nổi cơn giận: "Cô nói là sự thật, nào có vô lễ. Ngược lại chính ngươi, chẳng phải lần đầu xen vào lời cô với Thiên tử. Lễ nghi tôn ti của ngươi để đâu? Hay ngươi dựa vào cây roi vàng tiên đế ban, chẳng dùng để phù quân trừ nịnh, mà chỉ để ỷ sủng sinh kiêu? Trong mắt ngươi, không có cô thì thôi, lẽ nào bệ hạ cũng không có?"

"Bệ hạ!" Hà Tuần không ngờ Tùy Đường chẳng những biện luận sắc bén, mà còn cố ý chia rẽ, toan dâng lời tham hặc, lại nghe Thiên tử cất lời.

"A tỷ, Thái úy xưa nay ngay thẳng, là tỷ nghĩ nhiều rồi." Tùy Lâm tuy ỷ lại Hà Tuần, nhưng cũng phải dè chừng hắn, nghe xong lời Tùy Đường liền thấy khó chịu, bèn thốt một câu vu vơ, coi như giảng hòa.

"Bệ hạ, thần không muốn nhiều lời, chỉ cầu người suy xét, lập tức tập trung điều lương. Nếu Lâm Trì Vương nhân lực không đủ, có thể sai thuộc hạ phủ Tư Không trợ giúp." Tùy Đường quay lại việc chính, thấy trong điện chợt lặng, không khỏi than nhẹ: "Bệ hạ, hắn đã cúi đầu rồi, sao không ai chịu nhường một bước? Dẫu chẳng thể rộng mở trời cao biển cả, cũng chẳng đến nỗi kiếm rút cung giương. Ngài thử nghĩ, vạn nhất... vạn nhất hắn không nói dối ngài, thật sự là cúi đầu thì sao?"

Lời lại quay về chỗ ban đầu.

Đêm qua, tám vị Thượng thư lang dưới trướng Giang Hạo đã phân tích thấu đáo, cũng tức là ý của Giang Hạo: lấy cứu viện làm đầu, khiến quân thần đồng lòng, ấy chính là cơ hội ngàn năm có một để Thiên tử lập uy.

Tiếng giọt nước nơi cửa điện, từng nhịp nện vào tim Tùy Đường.

"A tỷ hãy đi chuẩn bị, để trẫm ở đây bàn thêm." Một lúc lâu,Tùy Lâm mới đáp một câu như vậy.

"Thần cần chuẩn bị, chẳng qua một ngựa một xe, có thể khởi hành ngay. Nhưng mong bệ hạ ban chiếu, lập tức điều động lương thảo nơi Đại tư mã." Tùy Đường tuyệt không nhượng bộ, bởi nếu đợi nàng đi về rồi mới khởi sự, chẳng biết lại lỡ bao thời gian. "Bệ hạ, triều ta dựng nghiệp ba trăm năm, vốn giành thiên hạ từ lưng ngựa. Từ đời Cao Tông hoàng đế, lại càng lấy võ lập thế, lấy văn trị quốc. Tổ tông có huấn: con cháu Tùy gia, lúc thái bình thì cầm bút, khi phong vũ thì uống ngựa. Hoàng triều suy vi sáu chục năm, sớm đã nghiêng ngả. Cái gọi thiên tử thủ quốc môn, quân vương tử xã tắc, hôm nay dẫu bệ h* th*n chinh tiền tuyến, cũng chẳng quá đáng. Thời cơ qua đi trong khoảnh khắc, liều một phen cũng có sao? Sơn hà vốn đã tàn tạ, đế vị vốn đã chẳng ổn, dưới ổ sụp sao có trứng lành? Nếu bệ hạ cứ muốn ổn trọng, cứ muốn thận trọng, thần cũng chẳng dám nhiều lời, chỉ xin thay đi một chuyến. Nhưng thần đi chín mươi chín bước, lẽ nào bệ hạ chẳng thể bước thêm một bước?"

"Nơi đây chư công, xin hỏi Lâm Trì Vương, lương thảo là của riêng ông sao? Ông giữ kho lúa để nuôi một mạch con cháu nhà Lâm Trì qua muôn đời ư? Hay là chờ xem chư hầu nào thắng, khi phá được Lạc Dương thì ông bèn dâng ra, làm tấm giấy tiến thân của mình?"

"Còn Dự Chương Vương, nghe nói xưa kia ông từng ra trận, sao nay tuổi càng lớn mà gan càng nhỏ, càng sống càng lùi? Hôm nay cô thay đế quân đi, là thần vì quân phân ưu, không đáng trách. Nhưng ông cũng là thần, so với cô, vốn là bậc thất xích nhi lang, sao lại co rúm thế này? Há chẳng hổ thẹn, chẳng biết giấu mặt vào đâu?"

"Về phần Quảng Lăng Vương, ông bảy mươi tuổi đã hiếm, vốn nên an hưởng tuổi già, lại còn giữ chức Tông chính. Kẻ ngoài chẳng biết, tưởng bệ hạ không có ai dùng mới phiền lão già lo liệu. Kẻ biết thì rõ, chỉ vì con cháu ông chẳng nên thân, đều là phường công tử bột. Thật không biết nên thương ông cô độc, hay nên cười ông si mê quyền thế không chịu buông tay!"

Tùy Đường quay sang phía tay phải, đối diện phụ tử Hà gia, dứt khoát không nói nữa, chỉ theo chút ánh sáng, đi tới ngồi xuống một chỗ trống.

Khí giận đã xả, tâm dần bình, nàng dài lâu thở ra một tiếng.

Khi ấy, nàng cũng chẳng vội, chỉ thong thả chỉnh tề lại khúc cừ thân y, buông rộng tay áo vân phiêu, lại chậm rãi sửa búi vân kế, khẽ gài ngay ngắn một cây bộ dao hình thanh loan ngậm châu, rồi cẩn thận cắm lại đôi trâm bạch ngọc quấn kim vừa khi nãy vì động nộ mà xô lệch khỏi mái tóc xanh tầng tầng chồng chất.

Tựa như chỉ thiếu gọi thị nữ lại mà đổi y, sửa dung cho chu toàn.

Ngoài điện, bọn thuộc hạ phủ Tư Không đã đợi ở cửa Xương Hạp bấy lâu chẳng thấy người về, chẳng rõ khi nào lại quay về đứng dưới bậc thềm. Nguyên nghe công chúa lời lẽ vang vang, nghiêm khắc quở trách kẻ quyền cao, lòng đều sục sôi khâm phục. Nào ngờ xoay tầm mắt lại chỉ thấy nàng im hơi lặng tiếng, dáng vẻ phụ nhân uể oải chải chuốt. Có kẻ nóng lòng định xông vào, may nhờ Thuần Vu Hủ và Thái Đình đồng thời kéo lại.

Thuần Vu Hủ liền hiểu ý nàng lặng im, chính là thủ đoạn trong cuộc đấu, lấy lùi làm tiến.

Thái Đình vốn hận hoàng thất Tề Tùy đã lâu, bụng ôm phản tâm muôn ngày, hôm nay chẳng khỏi liếc nhìn thêm một lần vị công chúa Tùy gia, người vốn chưa từng thụ hưởng dân sinh cống dưỡng.

Giữa mùa hạ, ánh nắng chói chang, quang huy rọi lòa mắt. Thế mà trong Cần Chính điện, hàn khí quanh quẩn, sương mờ lượn lờ, từ ngoài nhìn vào, cảnh tượng như trong ảo mộng. Huống hồ công chúa đã ngưng lời, trở về an tọa, hai hàng thần tử không thấy bóng, chỉ còn thiên tử ngồi cao nơi ngự tọa, dung mạo mông lung, mày mắt chẳng rõ.

Lâu lâu sau, truyền ra một tiếng của thiếu niên, "Điện hạ vẫn nên mau khởi hành. Như người nói, thời khắc chính là nhân mệnh."

Ấy là Trung lang tướng Hà Dục.

Trong Hà gia, hiếm hoi kẻ văn võ toàn tài, hắn được coi là kẻ kiệt xuất.

Song rốt cục vẫn thiếu lão thành. Lời vừa thốt liền trúng ý nàng, công chúa vẫn thong dong vuốt vạt áo, chậm rãi chỉnh tay áo, đợi một khắc rồi mới khẽ cong môi cười nhạt: "Cô chỉ là một nữ lưu, dẫu có xuống chín suối gặp tổ tông, e tổ tông cũng chẳng thèm quở trách. Trước cô còn có bao nhiêu nhi lang xếp hàng phía trước."

Nàng thẳng sống lưng, đối diện tam vương trước án, cười chẳng giảm mà châm biếm càng sâu: "Cô lớn nơi hoang dã mười ba năm, phiêu linh như liễu bay, lay lắt tựa bèo nổi. Sau được thiên tử nghênh về, ân ban tước vị, nguyên là cốt nhục đoàn viên, thiên luân trọng hưởng. Tiếp nữa hạ giá làm thần, nói theo lương tâm, ấy cũng là một mối nhân duyên tốt đẹp, cô là lòng bằng ý thuận. So với năm xưa lưu lạc Chương hà, nay chẳng khác gì từ chốn thấp bùn vươn tới núi cao. Song cô từng ở chốn thấp ấy vẫn an nhiên, nếu nay trở lại quãng ngày ấy, chẳng qua chỉ bỏ giày gấm phượng mà đi chân trần. Nhưng chư vị... thử hỏi, các ngươi có bỏ nổi giày không?"

Một bọn tông thân, hoặc là thúc bá, hoặc là tổ ông, trước bị nàng thẳng lời quở trách, nay lại bị nàng đâm tận cốt tủy, muốn trách mắng mà lại thấy dường như cũng có mấy phần đạo lý, một thời nhìn nhau, rồi đều giả vờ thản nhiên, ra vẻ chẳng để tâm.

"Vậy thì thôi vậy." Công chúa dẫu chẳng thấy, song nghe rõ tiếng bất mãn của họ, liền cũng mặc kệ, chỉ quay hướng thiên tử: "Cô cần gì phải muôn dặm rong ruổi, lỡ giữa đường gặp chuyện chẳng lành, chẳng bằng ở lại kinh kỳ, thêm được một ngày yên ổn."

Lời vừa rơi xuống, nàng hơi cúi đầu, đã hóa thân dáng phụ nhân mềm yếu, khí cường cứng nơi mày mắt liền bị mệt mỏi thay thế. Suốt đêm chưa nghỉ, thần khí hao tận, giọng nói cũng khàn đục: "Bệ hạ, thần thân thể vốn yếu, hai mắt lại mù, chẳng nên đi xa. Chi bằng người..."

"A tỷ chớ nói lời hờn dỗi." Lời nàng đến đây, mọi người đều nghe ra thâm ý, cũng sợ nàng quả thật không đi, nếu cưỡng ép thì Thái Cực cung từ đó vĩnh tuyệt lòng trung. Thế nên Hà Tuần liền ra hiệu bằng mắt cho Tùy Lâm, Lâm Vương cũng gượng gật đầu nhường bước.

Tùy Lâm bèn tiếp lời: "Trẫm lập tức ban chiếu: mười ngày sau, tại phủ Đại Tư Mã thu tập lương thóc tám mươi vạn thạch, có Trưởng sử phủ Tư Không làm phó, đem đợt đầu vận trữ tại Hổ Lao quan."

Một luồng chua xót cùng phẫn khích từ đan điền bốc thẳng thiên linh, khiến đôi mắt Tùy Đường ầng ậc huyết quang, toàn thân run rẩy. Nàng đã hết sức tranh biện, rốt cuộc cũng chỉ được hắn lấy trung đạo.

— Ứng cho điều chỉnh lương sớm, song vẫn phải trì hoãn mười ngày.

Song ấy đã là cực hạn tranh được, vẫn hơn để nàng đi về rồi mới bắt đầu tập kết. Tùy Đường tự biết nên dừng, liền chẳng nói thêm, cúi mình lĩnh chỉ tạ ân.

Ngoài điện, thuộc hạ thấy nàng bước ra, mục quang tụ hội mà không thốt nửa lời. Đợi người đến gần, liền chậm rãi tách ra hai bên, cùng nhau chắp tay hành lễ.

"Các ngươi, cứ theo phận mà làm." Nàng đưa tay đặt lên cánh tay thị nữ, chẳng ngừng bước, vội vã quay về phủ.

Chỉ là vừa gần đến cửa cung, liền có người gọi giữ lại.

Thì ra Thái hậu nghe tin chuyện hôm nay, vội vã từ Nam cung chạy đến.

"A Lân muốn đi Ký Châu ư?" Hà Thái hậu đi gấp, phượng trâm châu quan dưới nắng chói sáng, tỏa vòng quang hoa rực rỡ mà chói mắt, ánh sáng hắt lại trong đôi con ngươi, khiến mắt bà đỏ hoe, "Rốt cuộc là thật hay giả, sao lại để một nữ lưu như con đi?"

Thanh âm vang sau lưng.

Tùy Đường một lúc chưa đáp, chỉ gọi một thị vệ của phủ Tư Không, bảo hắn mau trở về chuẩn bị xe ngựa đến đón nàng ngay tại đây. Như thế liền có thể dành ra đôi chút thời gian, cùng Thái hậu từ biệt.

Nàng dặn xong, liền hít một hơi sâu, khẽ vuốt mớ tóc mai rối bời, chỉnh ngay ống tay áo, từ trong tâm cố gượng nở nụ cười, xoay mình hướng đến bóng người mơ hồ kia: "Mẫu hậu chớ vội, nhi thần chỉ đi thám thính tin tức, đi rồi về ngay mà thôi."

Từ đêm qua, trống truyền lệnh dồn dập, cửa Tư Mã mở toang, đường Tư Mã kỵ mã dồn dập. Đến nay nghe tận miệng Tùy Đường nói ra, Hà Thái hậu rốt cục đã tin hẳn chuyện này.

Bà nắm chặt tay con gái, rõ là lâu ngày chưa gặp, muốn nói ngàn vạn lời, song lại chẳng thể thốt nổi một chữ. Bà tuy chẳng rành triều chính, song với mấy vị trong tông thất, cùng tâm tư huynh trưởng bên ngoại, ít nhiều cũng hiểu rõ.

— Chỉ có thể đẩy một nữ nhi ra ngoài.

"Mẫu hậu, xưa người từng nói a đệ đem con gả cho Lận Tắc, hai bên vốn như nước với lửa. Nếu con có chút động tâm, ắt bị kéo xé hai phía, thương tích chẳng ít. Nhưng nay con thấy mình là may mắn, Lận Tắc đã chịu cúi đầu, hắn hướng a đệ nhường nhịn. Con nhân cơ hội đi sớm, người thay con khuyên a đệ nhiều thêm, quân thần đồng lòng, ấy vốn là tốt đẹp nhất."

Tùy Đường dẫu đã thất vọng sâu nặng với ruột thịt, nhưng với mẫu hậu vẫn còn tình ý, thậm chí khi bàn tay nàng bị mẫu thân chụm lại trong lòng bàn tay ấy lại dâng lên vài phần áy náy.

Mẫu tử hai người lần cuối có thể gần gũi tay trong tay như vậy đã là tháng mười một năm Sóc Khang thứ năm, khi ở phủ Tư Không.

Nay đã là tháng sáu năm Sóc Khang thứ bảy.

Thoáng chốc, đã một năm rưỡi trôi qua.

Trong khoảng một năm rưỡi ấy, nàng hiếm khi nhập cung, ngoài sinh nhật thiên tử, chỉ có ngày Nguyên Đán năm nay. Nhưng dẫu là Nguyên Đán, nàng cũng chỉ vào chầu một hồi, đứng trong tông thân, hướng thiên tử xa xa một bái, rồi cáo bệnh lui ra.

"Lần trước đi Ký Châu..." Nước mắt Thái hậu đã tuôn rơi.

Lần trước đi Ký Châu, Tùy Đường mới bốn tuổi, mẹ con một biệt mười ba năm.

"Không giống xưa, lần này con đã lớn, có thể gánh vác. Chỉ là đi làm một việc mà thôi." Hà Thái hậu liên hồi vỗ mu bàn tay nàng, như để tự trấn an: "A mẫu nghe lời con, sẽ cố khuyên a đệ nhiều thêm. Tư Không đã chịu nhượng, thì a đệ con cũng không thể ép nữa, ấy là cũng để con đỡ khó xử. Con phải sớm trở về."

Giọt lệ của Hà Thái hậu rơi trên mu bàn tay Tùy Đường, lay động tâm can nàng. Nhưng nàng đã nghe tiếng xe ngựa từ xa mà đến, biết là xe đến đón, chẳng thể chậm trễ, chỉ đành rút tay ra, đưa lên lau khô lệ trên má mẫu thân.

Hà Thái hậu nắm chặt lấy tay nàng đang đặt trên mặt mình, nghiêng đầu nhìn cửu trùng cung khuyết, nhìn giang sơn Tùy gia, chỉ dài dài thở than. Chốc lát, bà tháo vòng ngọc nơi cổ, muốn đeo cho con gái: "Chuyến này đi biên quan, nguy hiểm trùng trùng. Cẩm ngọc này hộ bình an, a mẫu sẽ đợi con trở về."

"Đa tạ mẫu hậu." Tùy Đường nghe tiếng xe đã tới trước mặt, liền vội nhận lấy vòng ngọc, vịn tay Lan Tâm, hấp tấp lên xe mà đi.

Chương 45 - Chương 45 | Đọc truyện tranh