Lôi Lỗi: "???"

Cậu không đồng ý thì thôi. Vừa rồi cậu gật đầu cái gì hả?! Giỡn mặt à?! Trán Lôi Lỗi nổi đầy vạch đen, bả vai run rẩy, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t.

Bản thân anh ta vốn đã định buông xuôi cho xong, nhưng hiện tại đột nhiên cảm thấy ý chí chiến đấu bùng phát dữ dội!

Bị trêu chọc thế này thì ai mà chịu nổi!

Nhìn biểu cảm của tên này, chắc không phải là tin thật đấy chứ. Kiều Tang sờ sờ mũi, cảm thấy hơi áy náy.

Học sinh trung học phổ thông đúng là vẫn còn đơn thuần quá mà.

Sủng thú vừa lộ diện, mặt đất dưới sân khấu lún xuống, thay thế bằng một sân đấu nhân tạo có các hồ nước nhỏ.

Nói là hồ nước, thực chất là những cái hố lớn lót vật liệu màu xanh biển, bơm nước vào nên nhìn có vẻ rất sâu.

Diện tích hồ nước chiếm hơn phân nửa, phần đất liền có thể di động rất hạn chế.

Theo lý, địa hình này sẽ gây khó khăn lớn cho sủng thú không thuộc hệ Thủy.

Tuy nhiên, hai đối thủ hôm nay một đứa là hệ U Linh, một đứa là hệ Phi Hành, cả hai đều chẳng cần chạm chân xuống đất.

Trên khán đài, khu vực dành cho ban huấn luyện các trường.

"Phó hiệu trưởng trường các ông không phải là Đào tạo sư cấp A sao? Sao không bồi bổ cho con Tầm Bảo Yêu này chút, nhìn nó nhỏ thó gầy gò thế kia." Huấn luyện viên trường Sùng Chu châm chọc Tôn Bác Diệc.

Tôn Bác Diệc ngẩng đầu, nhìn con Tầm Bảo Yêu đang bay lơ lửng với cái bụng tròn quay như quả bóng kia, ngơ ngác hỏi lại: "Cái này mà... gầy sao?"

Huấn luyện viên Sùng Chu thấy đối phương không phản bác, tưởng là ngầm thừa nhận, trong lòng thấy hả dạ đôi chút.

Ông ta đã phân tích kỹ video của Kiều Tang, biết trường mình khó mà thắng nổi, nên giờ nói mỉa mai được vài câu cho bõ ghét cũng thấy sướng.

Đúng lúc này, một giọng nói thong thả vang lên từ phía sau: "Nhỏ thó thế này mà vẫn thắng được trường các ông. Vậy nếu nó có hình thể bình thường, chắc các ông còn thua t.h.ả.m hơn."

Huấn luyện viên Sùng Chu nổi giận quay phắt lại.

Kẻ nào? Kẻ nào dám nói lời thật lòng một cách tàn nhẫn như vậy?!

"Hiệu trưởng! Sao ngài lại tới đây?!" Tôn Bác Diệc kinh ngạc kêu lên.

Hiệu trưởng trường Thánh Thủy?!

Huấn luyện viên Sùng Chu lập tức thu lại bộ mặt hầm hố, thay bằng nụ cười niềm nở: "Hóa ra là Hiệu trưởng Vương! Tôi đã bảo mà. Nghe giọng thôi đã thấy khí chất không tầm thường rồi. Ngài bận rộn thế này mà cũng có thời gian tới xem thi đấu sao?"

Vương Duy Đấu ung dung đáp: "Giải đấu toàn quốc mỗi năm có một lần. Bận mấy cũng phải tới."

Tới để xem Kiều Tang thì có... Tôn Bác Diệc thầm nghĩ.

Lần trước ở Hàng Cảng thì thôi đi. Lần này còn lặn lội xuống tận thị trấn Hồng Nhiêu.

Ông vạch trần: "Ngài tới sao không báo một tiếng. Để chúng tôi đi cùng cho tiện."

Vương Duy Đấu – người vốn chê xe buýt của trường ngồi không êm m.ô.n.g – thản nhiên nói: "Ta sợ đám nhỏ áp lực. Đây là lần cuối chúng tham gia giải này rồi, không nên làm phiền thì tốt hơn."

Tôn Bác Diệc hiểu quá rõ tính cách của hiệu trưởng nhà mình nên chỉ biết cạn lời.

Trong khi đó, huấn luyện viên Sùng Chu lại thấy xúc động.

Thánh Thủy đúng là trường đứng đầu. Hiệu trưởng có tâm với học sinh đến thế là cùng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong lúc họ tán dẫu, trận đấu đã bùng nổ.

Lôi Lỗi ra lệnh cho Phong Điêu tấn công trước.

Nó lướt đi với tốc độ mắt thường khó bắt kịp, lao thẳng vào Tiểu Tầm Bảo.

Ngay trước khi va chạm, Tiểu Tầm Bảo nhe răng cười, ẩn thân biến mất tại chỗ. Phong Điêu đ.â.m vào không khí.

Tiểu Tầm Bảo không chỉ ẩn thân, mà còn di chuyển ra vị trí khác để né đòn cực nhanh.

Lôi Lỗi hơi trầm xuống, vừa định ra lệnh tiếp theo thì mấy dải bóng đen từ hư không xuất hiện, quất thẳng về phía Phong Điêu!

"Tấn công vào nơi bóng đen phát ra!" Lôi Lỗi phản ứng cực nhanh.

Thay vì né tránh Hắc Ám Khống Ảnh, anh ta quyết định đ.á.n.h cược vào tốc độ của Phong Điêu để phản công trực diện.

Phong Điêu vỗ cánh, chủ động lao vào giữa những dải lụa đen.

Nó luồn lách qua các khe hở với tốc độ kinh người, trong chớp mắt đã áp sát được vị trí của Tiểu Tầm Bảo.

Toàn thân nó rực lên ánh sáng xanh lục. Đó là chiêu Dũng Điểu Mãnh Công!

Khán giả đồng loạt kinh hô.

"Tốc độ này tuyệt quá! Nếu trúng đòn này, Tầm Bảo Yêu chắc chắn đo ván!"

"Đó là sủng thú được huấn luyện chuyên sâu về tốc độ mà!"

Giữa không trung, Phong Điêu hóa thành một đạo tàn ảnh xanh biếc.

Đúng lúc nó chuẩn bị chạm vào mục tiêu, Kiều Tang vẫn bình tĩnh ra lệnh: "Thu lưới."

"Tìm..."

Tiểu Tầm Bảo hiện hình, hai móng vuốt bắt chéo lại. Những dải bóng đen đang tấn công đột ngột thu hồi, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới đen dày đặc chắn ngay phía trước.

"Né ra mau!" Lôi Lỗi gào lên, tim đập thình thịch.

Nhưng đã quá muộn. Phong Điêu đang ở tốc độ tối đa, đ.â.m sầm vào tấm lưới bóng tối.

Tấm lưới bị lực va chạm kéo căng ra, hiện rõ hình dáng con chim đang giãy giụa bên trong.

Lưới bóng tối có tính đàn hồi cực tốt, không hề rách mà ngược lại còn nhanh ch.óng thu nhỏ, trói c.h.ặ.t Phong Điêu như một chiếc kén.

Tiểu Tầm Bảo xuất hiện ở một phía khác, nhìn cái kén đang rung bần bật mà cười "khặc khặc khặc".

Nhưng ngay giây tiếp theo, sắc mặt nó biến đổi.

Nó phát hiện ra con chim này nặng hơn nó tưởng nhiều!

"Tìm tìm!" Tiểu Tầm Bảo đu đưa một lúc rồi không chịu nổi sức nặng, cả nó và cái kén bóng tối cùng rơi thẳng xuống hồ nước bên dưới.

Ngay khi cái kén chạm mặt nước, Tiểu Tầm Bảo vội buông móng vuốt ra để thoát thân.

Bõm!

Phong Điêu rơi tõm xuống hồ.

Tiểu Tầm Bảo bay lơ lửng phía trên, vừa thở hổn hển vừa vuốt n.g.ự.c.

Sợ c.h.ế.t ta! Suýt nữa thì mình cũng chìm theo rồi.

Cả sân đấu im lặng trong giây lát, rồi một giọng nói vang lên phá tan bầu không khí: "Đây... đúng là tự chui đầu vô lưới mà."