Lời vừa dứt, giây tiếp theo, con Phong Điêu bị ngất xỉu bắt đầu nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

"Kiều Tang trường Trung học Thánh Thủy thắng lợi!"

Khi trọng tài tuyên bố kết quả, cả khán đài như nổ tung.

Học sinh và phụ huynh – những người chưa từng tận mắt chứng kiến kỹ năng cao cấp ở cự ly gần – gần như phát điên vì phấn khích.

Trong khi đó, lãnh đạo các trường lại trầm tư quan sát.

"Con Tầm Bảo Yêu này vận dụng Hắc Ám Khống Ảnh quá đa dạng, từ tấn công, phòng ngự đến khống chế. Thật khó tin một học sinh trung học phổ thông lại có thể huấn luyện sủng thú đạt đến mức độ này."

"Nếu không gặp phải Tầm Bảo Yêu, với tốc độ của Phong Điêu, e rằng khó có ai cản nổi. Tiếc là gặp phải một kẻ quái vật."

Tại hàng ghế sau, một người đàn ông trung niên mặc áo đen, lão Lý, run rẩy rút điện thoại gọi cho Hiệu trưởng trường Lê Đàn: "Hiệu trưởng! Việc lớn không ổn rồi!"

Các trận đấu tiếp theo diễn ra tuần tự.

Ngô Sướng – "con cưng của trời" – tiếp tục khiến mọi người kinh hãi với vận may của mình.

Đây là trận thứ tư của cậu ta và lần nào thuộc tính sủng thú lẫn địa hình sân đấu cũng đều cực kỳ có lợi cho cậu ta.

Hạ Đại Đào bĩu môi: "Chỉ là vận may thôi, thực lực mới là quan trọng nhất. Cậu ta xếp bét bảng dự tuyển. Nếu không phải đấu ở sân nhà thì đã bị loại từ lâu rồi."

Kiều Tang thầm thở dài. Vận may cũng là một loại thực lực mà.

Thời gian trôi qua, Kiều Tang bước vào trận thứ hai của mình.

"Chào mừng Kiều Tang từ Trung học Thánh Thủy và Từ Nghệ Toàn từ Trung học Thánh Thủy!"

Đúng vậy. Là Từ Nghệ Toàn.

Trong vòng đấu bảng, việc đụng độ đồng đội là chuyện sớm muộn.

"Thật ra chị đã muốn đấu nghiêm túc với em từ lâu rồi." Trên đường lên sân, Từ Nghệ Toàn nghiêm túc nói.

Kiều Tang ngẩn người: "Chẳng phải lúc tập luyện chúng ta vẫn đấu đó sao?"

"Cái đó không giống." Từ Nghệ Toàn cười: "Chị muốn một trận đấu thật sự."

Kiều Tang nhướng mày: "Hóa ra bình thường chị toàn làm cho có lệ à? Thầy Tôn mà biết thì..."

Từ Nghệ Toàn: "!!!" Đồ ma quỷ!

Trước khi tách ra về hai phía sân, Kiều Tang dừng bước: "Yên tâm, em cũng sẽ thi đấu nghiêm túc."

Khán giả vô cùng phấn khích.

Một bên là Từ Nghệ Toàn – tuyển thủ lão làng luôn nằm trong top 3 của tỉnh, một bên là ngôi sao mới nổi Kiều Tang.

Cả hai cùng một trường, chắc chắn sẽ hiểu rõ điểm yếu của nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trọng tài ra lệnh.

Kiều Tang kết ấn. Dưới trận đồ màu xanh lá, một bóng dáng màu xanh lam nhạt hiện ra.

"Lộ."

Lộ Bảo vẫy đuôi, thần thái kiêu ngạo.

Từ Nghệ Toàn: "!!!"

Cái quái gì thế! Đây mới là vòng bảng thôi mà! Em phái Băng Lộ Kỳ Á ra làm gì?! Có đến mức đó không hả?!

Từ Nghệ Toàn cảm thấy tim mình thắt lại.

Đây là sủng thú đang trong danh sách sắp tuyệt chủng! Nếu chẳng may làm nó bị thương trên sóng trực tiếp thế này, liệu cô ấy có bị mời lên đồn cảnh sát uống trà không? Hơn nữa... cô ấy nhìn con Đốt Hỏa Cẩu của mình đầy tuyệt vọng.

Cô ấy cứ tưởng Kiều Tang sẽ phái Viêm Linh Khuyển để có một màn hỏa đấu rực lửa. Ai ngờ đối phương lại lôi "khắc tinh" thuộc song hệ Thủy và Băng ra.

Trong khi đó, khán giả bắt đầu nhốn nháo tra cứu.

"Con sủng thú này là gì? Đẹp quá!"

"Viêm Linh Khuyển và Tầm Bảo Yêu làm mờ mắt quá. Tôi quên mất Kiều Tang còn con thứ ba!"

"Mẹ ơi con muốn mua con này!"

"Mau tra cứu đi! Đây chắc là con yếu nhất của Kiều Tang. Chúng ta vẫn còn cơ hội!"

Sân đấu lúc này biến thành địa hình có hàng chục khối đá lớn làm chướng ngại vật.

"Lộ." Lộ Bảo nhìn con ch.ó lửa trước mặt với ánh mắt nghiêm túc.

Trận này, nó nhất định phải thắng!

Tuýt! Tiếng còi bắt đầu vang lên.

Lộ Bảo vừa há miệng, cả sân đấu lập tức bị bao phủ bởi một lớp sương mù trắng xóa. Cùng lúc đó, trên khán đài vang lên một tiếng hét thất thanh kinh hãi đến lạc cả giọng.

"Trời ơi... Sủng thú sắp tuyệt chủng?!!!"