Những tuyển thủ tiến vào được vòng đấu bảng đều là thành viên đội tuyển trường đã trải qua hơn hai năm huấn luyện chuyên nghiệp.

Thời gian mỗi trận đấu giờ đây không còn nhanh như vòng sơ loại nữa. Các trận đấu thường kéo dài vài phút với những màn ăn miếng trả miếng kịch liệt.

Lúc đầu Tiểu Tầm Bảo còn ẩn thân, sau bị bầu không khí sôi động làm cho phấn khích, nó hiện thân ra cổ vũ cho những tuyển thủ mà nó thấy "thuận mắt".

Vì cái đầu tròn vo của nó che mất tầm nhìn người ngồi sau, Kiều Tang đành phải ôm nó vào lòng.

"Có phải dạo này nhóc lại béo lên không?" Kiều Tang sờ sờ cái bụng tròn lẳn của Tiểu Tầm Bảo hỏi.

"Tìm tìm!" Tiểu Tầm Bảo nghe vậy liền ưỡn cái bụng vốn đã tròn xoe ra, vẻ mặt đầy tự hào.

Nó cho rằng đây là dấu hiệu của việc "mạnh lên"! Kiều Tang khóe miệng giật giật: "Đấy là béo, không phải mạnh."

"Tìm tìm!" Tiểu Tầm Bảo chỉ tay vào một con sủng thú gấu khổng lồ dưới sân đang dùng lớp mỡ bụng dày cộp để bật tung một con Thiểm Trì Chuột ra xa.

Ánh mắt nó rực lửa, tỏ ý rằng sớm muộn gì nó cũng sẽ béo được như thế!

Suy nghĩ này của nhóc nguy hiểm quá đấy!

Kiều Tang nhìn con gấu dưới sân - một con Bạo Bạo Hùng cậy mình da dày thịt béo, cứ đứng yên một chỗ cho đối thủ mặc sức tấn công.

"Con Bạo Bạo Hùng này chắc là đối thủ khó nhằn nhất bảng mình đấy." Từ Nghệ Toàn ngồi bên cạnh lên tiếng.

"Đừng nhìn nó đứng yên. Đó là vì nó đang tích tụ chiêu Phẫn Nộ Chi Quyền."

Vừa dứt lời, con Bạo Bạo Hùng dưới sân gầm lên một tiếng, năng lượng mãnh liệt hội tụ nơi nắm đ.ấ.m, đ.ấ.m thẳng vào con Thiểm Trì Chuột đang lao tới. Con chuột bay văng ra ngoài, ngất xỉu ngay lập tức.

Phẫn Nộ Chi Quyền: gánh chịu sát thương càng nhiều, uy lực đòn đ.á.n.h trả càng lớn. Kiều Tang thầm phân tích.

Cách thắng nhanh nhất là dùng hỏa lực cực mạnh hạ gục nó trong một chiêu, không cho nó cơ hội tích nộ.

Trong ba đứa nhỏ của cô, chỉ có Nha Bảo là đủ sức làm điều đó.

"Chắc chỉ có ba đứa mình là thắng được Lưu Trạch Nho, chủ nhân con gấu thôi." Từ Nghệ Toàn nhận định.

"Đừng nói sớm quá." Hạ Đại Đào cẩn thận nhắc nhở.

Kiều Tang cũng gật đầu tán thành: "Đàn em nói đúng. Em nghĩ vẫn còn người khác có thể thắng."

Trận đấu tiếp tục.

Nửa giờ sau, một nam sinh với mái tóc mái che kín mắt bước vào sân. Loa phát thanh bỗng trở nên hào hứng lạ thường.

"Chào mừng Ngô Sướng từ Trung học Hối Thành và Hoàng Hiểu Đình từ Trung học Ngự thú số 9 Hàng Cảng!"

Cả khán đài bùng nổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiếng hô vang tên "Ngô Sướng" lấp đầy không gian.

Từ Nghệ Toàn ghen tị: "Đấu tại sân nhà mình đúng là khác biệt thật."

Kiều Tang thì đứng hình khi nhìn thấy nam sinh kia: "Tuyệt thật... Vận may của tên này đúng là tuyệt đỉnh."

"Nhớ "Đứa con của vận may" mà em đã kể không? Cái người đi vài bước nhặt được tiền ấy? Chính là cậu ta đấy." Kiều Tang thì thầm.

Từ Nghệ Toàn kinh ngạc: "Cái người vô lý như vậy mà có thật à?!"

Kiều Tang gật đầu.

Cô đã tra cứu con sủng thú chim màu xanh đi cùng Ngô Sướng hôm qua.

Đó là Cảm Thị Điểu, không hề có kỹ năng nào liên quan đến vận may.

Vậy thì vận may này hoặc là từ bản thân Ngô Sướng, hoặc là từ con sủng thú thứ hai.

Dưới sân, Ngô Sướng triệu hồi sủng thú là một con Mạc Vĩ Hồ.

Sân đấu lúc này lại ngẫu nhiên biến đổi thành địa hình cát đá có nhiều hố sâu. Đây là môi trường cực kỳ lợi thế cho Mạc Vĩ Hồ.

Nhờ thiên thời, địa lợi, nhân hòa, Ngô Sướng dễ dàng thắng liền hai trận trong tiếng hò reo sấm dậy.

Vận may này không bình thường chút nào. Kiều Tang thầm cảm thán rồi nhìn danh sách thi đấu.

Đến lượt cô.

Cô thu hồi Tiểu Tầm Bảo vào Ngự Thú Điển, hiên ngang bước xuống sân.

"Chào mừng Kiều Tang từ Trung học Thánh Thủy và Lôi Lỗi từ Trung học Sùng Chu!"

Dù không ồn ào bằng trận của Ngô Sướng, nhưng cái tên "Thánh Thủy" và "Viêm Linh Khuyển" vẫn khiến đám đông bàn tán xôn xao.

Trên sân, đối thủ Lôi Lỗi lên tiếng: "Tôi hy vọng cậu có thể phái Viêm Linh Khuyển ra trận."

Anh ta chỉ đơn giản là muốn thử sức với con Viêm Linh Khuyển duy nhất hiện nay.

Kiều Tang không cần suy nghĩ, gật đầu ngay: "Được."

Lôi Lỗi ngẩn ra. Thiên tài bây giờ đều dễ nói chuyện như vậy sao?!

Trọng tài ra lệnh triệu hồi.

Kiều Tang kết ấn. Một trận đồ màu xanh lá hiện ra. Có điều... người xuất hiện lại là Tiểu Tầm Bảo.

"Tìm..."