Kiều Tang đang lướt điện thoại, chỉ suy nghĩ một chút liền nhanh ch.óng nhảy xuống giường xỏ giày, thoải mái đáp: "Được, đi thôi!"

"Nha!"

Nha Bảo lộ vẻ phấn khích. Đôi mắt ánh lên lam quang nhìn về phía cửa sổ, khung cửa sổ ngay lập tức bị khống chế mở toang ra.

Kiều Tang xoay người nhảy lên lưng Nha Bảo, quay đầu nói với Từ Nghệ Toàn: "Em ra ngoài đi dạo một chút, trước giờ cơm sẽ về."

"Nha!"

Vừa dứt lời, Nha Bảo đã nóng lòng nhảy vọt ra khỏi cửa sổ. Một luồng gió thổi vào làm rèm cửa đung đưa nhè nhẹ.

Từ Nghệ Toàn sững sờ nhìn theo: "Không đi bằng cửa chính được sao! Cứ nhất định phải nhảy cửa sổ! Cái điệu bộ làm màu này cũng trơn tru quá mức rồi đấy!"

Cô ấy bỗng nhớ ra điều gì đó, kết ấn triệu hồi Đốt Hỏa Cẩu: "Đi chơi không?"

"Hỏa." Đốt Hỏa Cẩu liếc cô ấy một cái, sau đó nhắm mắt nằm xuống.

Đi chơi? Trẻ con.

Từ Nghệ Toàn: "..."

Ngồi trên sủng thú cảm nhận cảm giác phi hành, so với việc ngồi máy bay thì thú vị hơn nhiều.

Kiều Tang tận hưởng khung cảnh bên dưới. Gió thổi l.ồ.ng lộng.

"Chậm lại một chút."

"Nha!"

"Thấp xuống một chút."

"Nha!"

Đây chính là niềm vui của ngự thú phi hành, tự do điều chỉnh tốc độ và cao độ.

Chỉ dựa vào kỹ năng này thôi. Dù sau này không làm ngự thú sư chuyên nghiệp thì nửa đời sau cũng chẳng lo c.h.ế.t đói.

Kiều Tang đang thư thái quan sát thì bị một cảnh tượng thu hút.

Cô thấy một nam sinh và một con sủng thú loài chim nhỏ màu xanh biển đang cùng đi bộ.

Con sủng thú này cô chưa từng thấy qua. Nhưng điểm quan trọng là nam sinh kia cứ đi vài bước lại cúi người xuống, không giống đang buộc dây giày mà là đang nhặt thứ gì đó.

Thời buổi này vẫn còn ngự thú sư yêu môi trường đến thế sao, hiếm thấy thật... Kiều Tang vừa cảm thán xong. Khi nhìn kỹ thứ đối phương đang nhặt, cô liền ngây người.

"Nha Bảo, chậm lại!" Cô vỗ lưng sủng thú.

Tầm mắt cô ngưng tụ trên tay nam sinh kia.

Trời đất ơi, toàn là tiền xu! Hóa ra nãy giờ cậu ta không nhặt rác, mà là nhặt tiền! Kiều Tang ghen tị muốn c.h.ế.t.

Cái vận cứt ch.ó gì thế này? Chưa đầy nửa phút mà nhặt được bao nhiêu tiền xu!

Đúng lúc đó, nam sinh kia lại cúi xuống. Lần này, cậu ta nhặt được một tờ 100 tệ in hình huy hiệu Liên Minh.

Kiều Tang: "!!!"

Nếu vừa rồi là ghen tị, thì giờ là chấn động.

Cô ngơ ngác nhìn chỗ nam sinh vừa nhặt được tờ tiền.

Mình bị mù à? Một tờ tiền to đùng như thế nằm trên đất mà nãy giờ mình bay qua không thấy gì sao?!

Cô bắt đầu nghi ngờ thị lực của bản thân, nhưng rồi nhanh ch.óng tự an ủi.

Người ta luôn có lúc vận đỏ, vận đen! Mình cũng đâu kém. Bằng chứng là có Tiểu Tầm Bảo và Lộ Bảo đó thôi.

Vừa dứt suy nghĩ, cô tình cờ liếc nhìn một căn hộ nhỏ gần đó.

Trên ban công tầng nọ, một đôi nam nữ đang cãi nhau kịch liệt.

Nhờ thị lực được tăng cường, cô thấy người đàn ông tức giận giật phăng mái tóc giả của mình ra, lấy từ bên trong một tờ 20 tệ ném vào mặt người phụ nữ.

Người phụ nữ nhận lấy tiền, hừ lạnh một tiếng rồi vung tay, tờ tiền bị gió cuốn bay đi.

Ánh mắt Kiều Tang vô thức đuổi theo tờ tiền. Tờ tiền từ ban công rơi xuống, vướng vào một cái cây lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Một con chim bay qua ngậm lấy tờ tiền định bay đi, nhưng một con chim lớn hơn lao tới hù dọa khiến con chim nhỏ giật mình nhả tờ tiền ra.

Tờ tiền rơi xuống, đúng lúc một chiếc xe phóng nhanh qua, luồng gió từ xe lại thổi tờ tiền đi thêm một đoạn.

Cuối cùng, khi tờ tiền đáp đất, nó rơi ngay sát chân một người vừa đi tới. Người đó cúi xuống nhặt lấy.

Kiều Tang nhìn lên mặt người vừa nhặt tiền.

Giây tiếp theo, cô cảm thấy cả thế giới sụp đổ.

Gặp quỷ rồi! Lại là cái tên đó!

Sáng hôm sau.

Trường Cao trung Ngự thú Hối Thành ồn ào náo nhiệt.

Khán đài và hành lang đều chật kín học sinh và phụ huynh.

"Hôm nay có những trường nào đấu nhỉ?"

"Nghe nói đang livestream đấy, không biết mình có được lên hình không?"

"Trường Thánh Thủy có người sở hữu Viêm Linh Khuyển cũng đấu ở đây!"

"Không chỉ vậy, cả Lưu Trạch Nho của trường Hùng Đỉnh cũng tới!"

"Trời ạ, toàn cao thủ thế này thì Ngô Sướng của trường mình làm sao trụ nổi?!"

"Yên tâm đi, chỉ lấy một nửa số người thăng cấp thôi mà. Với vận may của Ngô Sướng, chắc chắn là được!"

Phía trước khán đài, Từ Nghệ Toàn quay sang hỏi: "Kiều Tang, em sao thế? Từ lúc về đến giờ cứ thỉnh thoảng lại thẫn thờ ra."

"Không có gì." Kiều Tang dừng lại một chút, hỏi: "Chị có tin vào "người được trời ưu ái" không?"

"Tin chứ." Từ Nghệ Toàn nhún vai: "Thế giới này luôn có những người được định sẵn là khác biệt. Chẳng phải em cũng là một người như thế sao?"

"Không phải ý đó." Kiều Tang giải thích: "Ý em là kiểu người đi hai bước lại nhặt được tiền, tiền tự bay đến tận chân, nửa phút nhặt được bốn năm lần ấy."

Từ Nghệ Toàn suy nghĩ nghiêm túc: "Kiểu đó thì chị thực sự biết một người."

Kiều Tang nín thở nhìn cô ấy: "Ai?"

"Nhân vật chính trong phim Kalis sa đọa ấy." Từ Nghệ Toàn trả lời.

Kiều Tang: "..."

Bước vào vòng đấu bảng, mỗi trận đấu yêu cầu môi trường sân đấu thay đổi ngẫu nhiên.

Trường Hối Thành tuy là trường thị trấn, nhưng nhờ được đầu tư cải tạo, đây là một trong số ít trường ở thành phố Hàng Cảng có sân đấu biến hóa linh hoạt.

Đây cũng là lý do chính khiến nơi này được chọn làm địa điểm thi đấu.