Bắt Đầu Ngự Thú Từ Số 0
Chương 294: Mấy nhóc không cần hiểu
Hỏi: Đối với việc Lộ Bảo đột nhiên học được Sóng Âm Chữa Khỏi, bạn có ý kiến gì không? Tiểu Tầm Bảo: Tầm! Tầm tìm! Tầm tìm!
Đừng hỏi nữa. Lỗ tai nhóc vừa mới hồi sinh đây!
"Tầm..."
Tiểu Tầm Bảo chậm rãi buông hai móng đang bịt c.h.ặ.t tai ra. Biểu cảm bàng hoàng ban đầu dần trở nên bình thản theo tiếng nhạc.
Hóa ra Lộ Bảo thực sự có thể hát hay... Xem ra từ nay về sau cái tai nhỏ này không cần phải chịu tội nữa rồi. Thật tốt quá...
Kiều Tang cũng mang vẻ mặt thư thái.
Thành công rồi... Xem ra sau này Lộ Bảo có thể hỗ trợ trị liệu tâm lý cho Nha Bảo mỗi khi nó hăng m.á.u quá đà. Thật tốt quá...
"Nhòn nhọn..."
Tiêm Chiến Tiểu T.ử cũng lộ ra biểu cảm bình thản tương tự.
Giờ ngẫm lại, chắc là Ngự thú sư nhà mình không cần mình nữa thật rồi... Thật tốt... Tốt cái rắm ấy!
"Nhòn nhọn!"
Tiêm Chiến Tiểu T.ử lắc đầu liên tục, cố gắng xua tan cái ý nghĩ vừa xẹt qua trong đầu.
Đáng sợ! Thật là đáng sợ! Sao nó lại có thể cảm thấy chủ nhân không cần mình chứ!
"Tiêm!"
Gió đêm thổi qua, Tiêm Chiến Tiểu T.ử rùng mình một cái.
Nó rốt cuộc không chịu nổi sự thật vừa mới chớm nở trong đầu, lập tức bỏ chạy mất dạng.
"Lộ lộ..." Lộ Bảo thấy vậy thì lộ vẻ mất mát.
"Sao lại xụ mặt thế, chẳng phải thành công rồi sao?" Kiều Tang lấy lại tinh thần, xoa đầu Lộ Bảo an ủi.
"Lộ?" Lộ Bảo ngước lên, mặt đầy hoang mang.
Thành công thật sao?
"Tất nhiên." Kiều Tang cười nói: "Nhìn bộ dạng Tiêm Chiến Tiểu T.ử là biết, chẳng qua hiệu quả của Sóng Âm Chữa Khỏi hơi ngắn, nó thoát ra hơi nhanh mà thôi."
"Lộ..." Lộ Bảo lại xìu xuống.
Hóa ra dùng hay không dùng cũng chẳng khác gì nhau...
Kiều Tang nhìn theo hướng Tiêm Chiến Tiểu T.ử biến mất, ôn tồn bảo: "Sao lại không khác được? Tuy thời gian ngắn nhưng vào khoảnh khắc đó, nó đã ý thức được vấn đề mà trước đây nó không dám thừa nhận. Thế là đủ rồi."
Nói thật, khi Ngự thú sư khai phá não vực càng rộng, sủng thú càng nhiều, họ thường sẽ có sự thiên vị nhất định dựa vào ngoại hình, thiên phú hoặc lợi ích mà sủng thú mang lại.
Kiều Tang không lạ gì chuyện này.
Thế nhưng loại Ngự thú sư bỏ mặc sủng thú suốt ba năm không thèm nhìn mặt như chủ của Tiêm Chiến Tiểu T.ử thì đúng là lần đầu cô thấy.
Ngự thú sư một đời có thể có nhiều sủng thú, nhưng sủng thú gần như cả đời chỉ có một người chủ.
Dù người kia đã coi như vứt bỏ nó, Kiều Tang cũng không hề có ý định khuyên nó giải trừ khế ước.
Một mặt, Tiêm Chiến Tiểu T.ử chỉ là sơ cấp, trong khi chủ nó có sủng thú hệ Yêu Tinh, não vực ít nhất cũng đạt 20%. Nó không đủ sức đơn phương giải trừ khế ước.
Mặt khác, sủng thú bị giải trừ khế ước thường có kết cục rất t.h.ả.m.
Nếu cưỡng ép giải trừ, nó sẽ bị phản phệ, thiên phú và thực lực giảm sút nghiêm trọng. Lúc đó, gần như không có Ngự thú sư nào muốn khế ước lại với nó nữa, xác suất đó thấp như trúng độc đắc vậy.
Những con sủng thú "bị bỏ rơi" đó chỉ có hai con đường.
Hoặc lang thang đầu đường xó chợ rồi bị đưa vào trại tập trung.
Hoặc bị thả về bí cảnh - nơi mà những con sủng thú được con người nuôi nấng từ nhỏ rất khó thích nghi với quy luật cá lớn nuốt cá bé.
Hiện tại, ít nhất việc ăn ở và huấn luyện của Tiêm Chiến Tiểu T.ử vẫn được đảm bảo.
Việc Kiều Tang có thể làm chỉ là giúp nó sớm nhận ra hiện thực, ngừng mơ mộng hão huyền.
Hiện thực tuy tàn nhẫn nhưng chỉ cần chấp nhận được thì thời gian trôi đi sẽ nguôi ngoai.
Khi nó không còn sống vì người chủ đó nữa, nó sẽ thấy nhẹ nhõm hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tầm?" Tiểu Tầm Bảo kêu một tiếng, tỏ ý không hiểu.
Như vậy không phải sẽ rất đau khổ sao?
Lộ Bảo cũng dùng ánh mắt dò hỏi tương tự.
Dưới ánh trăng, Kiều Tang đội Tiểu Tầm Bảo, bế Lộ Bảo bước ra khỏi võ quán Lực Bác. Giọng nói dịu dàng của cô vang lên dưới ánh đèn đường vàng ấm áp.
"Mấy nhóc không cần hiểu đâu. Vì mấy nhóc sẽ không bao giờ gặp phải chuyện đó. Giờ chúng ta về nhà thôi, Nha Bảo chắc là đang muốn ra ngoài lắm rồi."
"Tầm..."
"Lộ..."
Ba ngày sau.
"Lộ Bảo, dùng Ánh Sáng Chữa Lành cho Nha Bảo đi."
"Lộ." Lộ Bảo quay ngoắt đi.
Không đời nào.
"Thế kỹ năng Sóng Âm Chữa Khỏi luyện đến đâu rồi? Hát một lần ta xem nào."
"Lộ... lộ lộ lộ lộ... lộ lộ lộ... lộ lộ..." Tiếng hát du dương thoát tục vang lên.
"Lộ Bảo, dùng Ánh Sáng Chữa Lành cho Nha Bảo đi."
"Lộ lộ." Lộ Bảo gật đầu vì nó vô thức bị tiếng hát của chính mình làm cho... hòa nhã đi.
"Nha..." Dưới ánh sáng chữa trị, Nha Bảo sướng rên lên.
"Nha Bảo, chúng ta tiếp tục huấn luyện nào."
"Nha!"
"Lộ..." Nhìn bóng lưng chủ nhân và Nha Bảo rời đi, Lộ Bảo đứng hình, nghi ngờ nhân sinh.
Sao mình lại vừa trị thương cho tên đấy nữa rồi?!
Ba ngày nay, Nha Bảo ở trường luyện, về nhà cũng luyện. Rốt cuộc bao giờ nó mới vượt qua được tên đầu lửa đó đây!
"Lộ!" Lộ Bảo nghĩ đoạn, lại vùi đầu vào tập luyện.
Không được! Nha Bảo tập một, nó phải tập mười mới đúng!
Ở một góc khác trong sân, Kiều Tang dặn Nha Bảo: "Nha Bảo, trận đấu tập với Tiểu Tầm Bảo này nhóc không được dùng Dịch Chuyển Tức Thời và Hỏa Tinh Vũ nhé. Hãy cố gắng dùng thân pháp để né tránh công kích."
Kiều Tang muốn rèn luyện khả năng kiểm soát cơ thể và năng lượng cho Nha Bảo.
Dùng kỹ năng mạnh quá thì chỉ có nước hạ gục nhanh tiêu diệt gọn, chẳng luyện tập được gì.
"Nha!" Nha Bảo nghiêm túc gật đầu.
"Tiểu Tầm Bảo, nhóc phải chủ động tấn công nhiều vào. Đừng có chỉ biết trốn."
"Tầm!" Tiểu Tầm Bảo vỗ vỗ vào chiếc găng tay vàng mới tinh, ra vẻ "Cứ tin ở nhóc".